Để sinh tồn, cuộc chiến giữa con người và tự nhiên chưa bao giờ dừng lại.

Đấu với trời, vui sướng vô cùng; đấu với đất, vui sướng vô cùng; đấu với thú, vui sướng vô cùng! Đây là chuyện đại sự liên quan đến miệng ăn của cả hai nhà, nhất định phải lập tức tìm ra cách giải quyết thỏa đáng. Thế là mọi người cùng tụ họp lại tại nhà Tiểu Mãn. Không chỉ Xảo Vân đến, mà ngay cả Từ Đại Trụ cũng hơi tựa lưng vào người Tiểu Mãn để quan tâm đến việc nhà.

Mỗi người đều đưa ra ý kiến của mình. Người phát biểu đầu tiên vẫn là ông cụ Trường Canh dày dạn kinh nghiệm. Lão gia t.ử sống đến từng này tuổi, chuyện ông nghe được còn nhiều hơn cả lời người khác nói.

"Giờ đang là lúc đậu nảy mầm, hỏng một mầm là hỏng cả vụ, không thể lơ là được!" Ông cụ nói với vẻ đau xót khôn nguôi. Lần này phát hiện sớm hoàn toàn là nhờ công đi tuần mỗi sáng của ông cụ. Giờ đây mấy mầm cây đó ông đã thuộc mặt hết cả, thiếu một cây thôi là ông nhận ra ngay.

"Thỏ đẻ nhiều mà ăn cũng khỏe, chớp mắt một cái là thành một bầy, phải làm cho nhanh!" Bà nội Tiểu Mãn bổ sung. Lúc này bà nói chuyện mà nghiến răng nghiến lợi, hận không thể dỡ luôn cái chuồng thỏ ở góc sân nhà mình ra.

Từ Nhị Thụy đề xuất: "Hay là chúng ta làm thêm mấy cái bùn nhìn rơm, vừa để dọa chim, vừa để giữ ruộng!" Đây là cách thông dụng nhất, cũng là cách thấy hiệu quả ngay tức khắc.

Ông cụ Trường Canh gật đầu: "Nhị Thụy nói đúng, hôm nay chúng ta phải đi làm bù nhìn rơm." Loài thỏ vốn nhát gan, nhất là khi đi kiếm ăn, chỉ cần một chút gió lay cỏ động là chúng sẽ hoảng hốt.

Cắm thêm nhiều bù nhìn ngoài ruộng, treo thêm mấy mảnh vải hay quạt giấy hễ có gió là kêu, có gió là động, có thể đóng vai trò xua đuổi nhất định.

Thế nhưng, cách này cũng chỉ có tác dụng tạm thời. Gặp phải những con thỏ dạn dĩ, sau vài lần thăm dò thấy mấy hình bù nhìn múa may quay cuồng kia chỉ là đồ giả thì chúng chẳng sợ nữa.

Trên giường lò, Từ Đại Trụ vốn ít khi lên tiếng nay bỗng mở lời: "Để Tiểu Mãn và Nhị Thụy tìm hang thỏ trước, cả những lối mòn thỏ hay đi nữa, rồi đặt bẫy!"

Đây cũng là thao tác thường thấy. Bắt thỏ vừa bảo vệ được hoa màu, lại vừa có cái ăn. Mọi người bàn tán xôn xao, ngay cả Xảo Vân cũng kể chuyện nhà đẻ mình dùng ch.ó đuổi thỏ.

Chỉ có Giang Chi là im lặng. Cô sinh ra ở nông thôn, đối với tác hại và tập tính của thỏ hoang vẫn có những hiểu biết nhất định.

Ở thời hiện đại, thỏ hoang là động vật được pháp luật bảo vệ, nhưng ở đây thì không có chuyện đó, dám tranh lương thực với con người thì chỉ có con đường c.h.ế.t.

Thỏ nhát gan, ngày nghỉ đêm đi, chuyên gặm nhấm mầm non, một đêm có thể phá nát cả một vùng rộng lớn.

Nếu mặc kệ không quản, mấy mầm đậu nành và cao lương trên sườn núi hiện nay giỏi lắm chỉ mười ngày là sạch bách, ngay cả mầm mạch và rau xanh cạnh nhà cũng bị đe dọa.

Diện tích rộng, thời gian phá hoại kéo dài, nếu chỉ dựa vào sức người đi bắt hay bù nhìn giả thì khối lượng công việc là khổng lồ. Giang Chi bèn nghĩ ra một phương án có thể triển khai trên diện rộng.

Lấy độc trị độc!

Người ta nói thỏ ăn trăm thứ cỏ, nhưng có một số loại cỏ thỏ cứ ăn vào là mất mạng. Những thứ thỏ sợ nhất gồm có: mầm khoai tây, mầm cà chua, lá thông rụng, hoa kim liên, bạch đầu ông, đỗ quyên, gừng dại, cỏ phi yến, thầu dầu, bạch hoa xà thiệt thảo, ô đầu, mật m.ô.n.g hoa, hắc tiên nữ, cà độc d.ư.ợ.c, khoai nước, lạc đà bồng, mạn đà la...

Chỉ cần giã nát mấy thứ cỏ này lấy nước tưới lên mầm đậu, thỏ ăn vào chỉ có nước c.h.ế.t. Nhưng cách này quá độc ác, lại còn hại cả mầm cây, kiểu "g.i.ế.c địch một nghìn tự tổn tám trăm", đôi bên cùng thiệt thì không đáng. Ngoài đầu độc ra, vẫn còn cách khác.

Giang Chi bảo Tiểu Mãn và Nhị Thụy: "Hai đứa hôm nay đi tìm ngải cứu về, giã nát hòa với nước rồi phun lên sườn núi nơi thỏ hay qua lại."

Chỉ dùng ngải cứu thôi sao? Chuyện này thật nằm ngoài dự tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ông cụ Trường Canh cũng chưa từng nghe qua cách này, ông hỏi: "Thỏ ăn trăm thứ cỏ, dùng ngải cứu có được không?"

Giang Chi giải thích: "Thỏ cũng có thể ăn ngải cứu, nhưng mùi của nó thỏ không thích. Nếu có những nguồn thức ăn khác, thỏ chắc chắn sẽ không ép mình ăn thứ nó ghét, chúng sẽ chọn cách rời đi. Hiện giờ chúng ta cần bảo vệ mầm cây trước đã, dùng bù nhìn hay đặt bẫy bắt thỏ thì cứ thong thả mà làm sau."

Thấy mọi người còn có vẻ chưa tin, Giang Chi bảo chuyện này dễ thôi, Nê Ni đang nuôi thỏ đó, thử một cái là biết ngay!

Ngải cứu là cỏ dại, rất dễ tìm, hiện tại đang là lúc cành lá non mơn mởn, đầy ắp nước cốt. Tiểu Mãn tìm lá ngải ném vào chuồng thỏ, mấy con thỏ vốn đang đói bụng đòi ăn, vừa đ.á.n.h hơi hai cái đã nhảy tót vào góc chuồng chải lông, chẳng mảy may đoái hoài đến nắm lá xanh kia. Thấy quả nhiên có hiệu quả, Tiểu Mãn và Nhị Thụy lập tức đeo gùi đi tìm lá ngải ngay.

Bà nội Tiểu Mãn cười híp mắt cho mấy con thỏ nhà mình ăn nắm cỏ: "Nếu các ngươi làm tốt, sau này mỗi ngày ta sẽ cho các ngươi ăn thêm loại cỏ sữa mà các ngươi thích nhất."

Bên cạnh, cái đầu nhỏ của Nê Ni gật lia lịa: "Bà cố ơi, Nê Ni biết chỗ nào có nhiều cỏ sữa nhất!" Con bé đòi xách cái giỏ ông cố đan đi cắt cỏ cho thỏ ngay lập tức.

Mọi người đều đang bận rộn bảo vệ hoa màu, Từ Đại Trụ nằm trên giường lò nói vọng ra: "Ông ơi, lấy cho cháu ít xơ cọ!"

Ông cụ Trường Canh không hiểu: "Cháu lấy xơ cọ làm gì?"

Từ Đại Trụ đáp: "Dùng xơ cọ se thành dây thừng nhỏ, cháu dạy Tiểu Mãn đặt bẫy thỏ!"

Ngày trước anh đốt than trên núi, mỗi lần đi là ở lại cả tháng trời, lúc rảnh rỗi thường đặt bẫy quanh vùng bắt ít thỏ rừng, gà rừng mang về nhà.

Nhờ tính tỉ mỉ và kiên nhẫn, lần nào anh cũng bắt được một hai con về cải thiện bữa ăn. Từ lúc bị liệt, tâm ý cũng nguội lạnh nên tay nghề này cũng bị bỏ hoang.

Nghe thấy cháu trai chủ động muốn làm việc, ông cụ Trường Canh vui mừng khôn xiết, vội vàng đi tìm cái áo tơi của mình. Trên núi có cây cọ, nhưng Tiểu Mãn đã đi hái lá ngải rồi, giờ không ai đi lấy được, ông đành dỡ luôn cái áo tơi ra lấy xơ cọ cho anh dùng trước.

Tối hôm đó, nhóm người Giang Chi dùng những bó cỏ rưới đẫm nước cốt ngải cứu phun lên mầm đậu, mầm dưa và mầm cao lương ở những hướng thỏ hay xuất hiện.

Cô còn đặt rải rác mấy tảng đá trong ruộng, quét nước vôi trắng lên, dưới ánh trăng chúng trông sáng lòa, có thể làm lũ thỏ lẻn vào ăn vụng phải giật mình kinh sợ.

Cách của Giang Chi đã phát huy tác dụng. Sáng sớm hôm sau mọi người đi kiểm tra, không còn thấy thêm mầm cây nào bị c.ắ.n đứt.

Tiếp đó, Tiểu Mãn bắt đầu đặt bẫy dây ở bên ngoài các hang thỏ, đây là do đích thân Từ Đại Trụ chỉ dạy. Không ngờ "quà tân thủ" ở đây cũng có, ngay ngày đầu tiên bẫy của Tiểu Mãn đã tóm được một con thỏ sống, giúp cả nhà có thêm bữa thịt. Tiểu Mãn và Nhị Thụy mừng rỡ, tối nào cũng rủ nhau đi đặt bẫy.

Tiểu Mãn lập công, Từ Đại Trụ cũng tìm lại được chút tự tin. Mỗi ngày anh đều hỏi Tiểu Mãn đặt bẫy ở đâu, cách đặt thế nào, chỉ dẫn từng li từng tí chỗ nào đúng chỗ nào sai. Ngay cả cách xử lý da thỏ anh cũng dạy luôn, tinh thần vì thế mà ngày một tốt lên.

Thời gian thấm thoát đến tháng Năm, mầm mạch đã cao chừng một thước. Nhờ đủ phân bón, mầm cao thân khỏe, ông cụ Trường Canh nhìn mà trên mặt đầy vẻ mong chờ.

Nhìn tình hình này, chắc chắn sẽ là một vụ mùa bội thu, ông hoàn toàn không ngờ năm mất mùa lại có thể biến thành năm được mùa thế này. Chỉ tiếc là đất đai ít quá, nếu trồng được mười mẫu tám mẫu thì đủ cho hai nhà ăn thỏa thuê mấy năm.

Giang Chi chỉ cảm thấy mấy mầm mạch này cũng bình thường thôi, dù sao cô cũng là người đã từng thấy qua các giống lai tạo năng suất cao, không đến mức thấy mầm mạch thường mà đã phấn khích. Hiện tại cô lại phải bắt đầu ươm mầm đợt mới, mầm ngô và mầm bông vải đã đến lúc rồi.

Thực tế, trong chuyện trồng trọt, ông cụ Trường Canh và cô vẫn luôn có những mâu thuẫn. Theo thói quen của làng Từ Gia, ở đây không có lúa mạch mùa xuân, giờ cô lại trồng; hơn nữa ngô đáng lẽ phải xuống đất từ tháng Ba, vậy mà Giang Chi lại trì hoãn đến tận tháng Năm.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện