Chúc Phàm khẽ hé mắt nhìn ra một khe nhỏ.

Ly latte yến mạch và hộp bánh nhỏ mà Phương Kỳ Trụ đưa đến trước mặt khiến cô khựng lại một chút.

Cô hiểu nhầm anh rồi.

Vừa rồi Phương Kỳ Trụ cúi người xuống là để lấy đồ ăn và đồ uống từ ghế sau cho cô.

Người đàn ông ung dung nhìn cô, ánh mắt pha chút ngông cuồng không giấu được: “Anh chỉ nghĩ đến bạn gái mình thôi, phạm pháp chắc?”

Vì đồ ăn, Chúc Phàm cực kỳ nghiêm túc lắc đầu, “Không phạm pháp.”

Cô nhận lấy ly latte và bánh nhỏ, “Hôm nay bạn trai thật dịu dàng và chu đáo.”

“Tuyệt vời ông mặt trời luôn.”

Trong giọng nói mềm mại và vui tươi của cô gái, sự lạnh lùng trong mắt Phương Kỳ Trụ tan biến.

Chúc Phàm múc trái cây trên cùng của bánh đưa đến bên môi anh.

“Mâm xôi chua chua ngọt ngọt, ngon lắm.”

Trái mâm xôi phủ kem chua ngọt tan ra nơi môi Phương Kỳ Trụ.

Trong khóe mắt anh, cô gái nhỏ ăn một miếng bánh, uống một ngụm latte.

Vì đồ ăn ngon, đuôi mắt cô cong cong.

Phương Kỳ Trụ nới chân ga, xe chạy đều và êm.

Chúc Phàm ăn rất cẩn thận, không làm rơi vãi bẩn xe.

Dạ dày được xoa dịu, cô hạnh phúc nheo mắt lại.

Bánh ăn xong, latte cũng uống cạn, Chúc Phàm đặt rác ở chỗ để chân, chuẩn bị khi xuống xe sẽ vứt đi.

Phố ăn vặt cách đây rất gần, chưa đến mười phút lái xe.

Lúc nào cô cũng thích đi bộ hơn là lái xe đến.

Vì thật sự khó tìm chỗ đỗ xe ở đây.

Tay lái của Phương Kỳ Trụ khiến Chúc Phàm phải trầm trồ ngưỡng mộ.

Đôi mắt long lanh của cô gái cùng một chút kem dính nơi khóe môi khiến trong người Phương Kỳ Trụ bỗng bùng lên cơn nóng bức không kiểm soát nổi.

Bánh và latte vẫn chưa đủ làm no cái bụng của Chúc Phàm.

Giờ cô đang mong được ăn ngay một tô bún chua cay.

Ánh mắt Phương Kỳ Trụ dừng lại nơi môi cô gái.

Tay Chúc Phàm đang chuẩn bị mở chốt dây an toàn, chợt khựng lại khi anh tiến gần.

Phương Kỳ Trụ khẽ nâng cằm cô.

Lông mi Chúc Phàm run lên.

Ngón tay cái của anh lướt qua khóe môi cô.

Chúc Phàm ngửa mặt lên, đụng phải đôi mắt đen sâu thẳm của anh, tim cô khẽ run.

Ngón tay anh nhẹ nhàng, chậm rãi lướt trên môi cô.

Tai Chúc Phàm đỏ bừng.

Động tác của anh quá đỗi gợi cảm.

Đến khi cô nhận ra đó là vết kem bên môi bị anh lau đi, cô lúng túng cúi đầu lục túi tìm khăn giấy.

Phương Kỳ Trụ chăm chú nhìn vệt kem trên ngón tay, rồi đưa ngón tay lên môi.

Vị ngọt của kem hoà cùng cảm giác mềm mại nơi môi cô gái vẫn còn vương lại.

Động tác liếm kem của Phương Kỳ Trụ khiến Chúc Phàm như bị điện giật toàn thân.

Anh ngồi thẳng dậy, lười nhác nhìn cô: “Đợi anh hôn em à?”

Chúc Phàm giả vờ không nghe thấy, quay mặt sang nhìn phố ăn vặt đang náo nhiệt.

Vừa rồi, đúng là cô đã đợi nụ hôn của anh.

! Phương Kỳ Trụ tựa lưng vào ghế xe, nghe giọng cô gái xấu hổ giận dỗi bắt anh mở cửa xe, khoé môi anh cong lên, nụ cười làm tan đi vẻ lạnh lùng trong ánh mắt.



Phố ăn vặt rực mùi khói lửa dân dã, mang đến cho Chúc Phàm cảm giác hạnh phúc lạ lùng.

Cách tiệm bún cay khoảng mười mấy mét là một sạp hàng DIY nhỏ.

Chúc Phàm bị thu hút bước tới.

“Chị gái ơi, chỉ 9 tệ 9 là có thể tự tay làm một móc khóa mèo nhỏ, nguyên liệu chọn thoải mái luôn nhé~”

Chúc Phàm chỉ mất hai phút đã tự tay làm xong một miếng bình an hình mèo cam, có thể treo trong xe.

Cô sợ nếu làm chậm hơn chút nữa, chủ sạp sẽ bỏ chạy mất trước mặt Phương Kỳ Trụ.

Chúc Phàm định lấy điện thoại ra trả tiền, lúc này mới nhớ ra — điện thoại cô đã hết pin.

Cô ngồi trên chiếc ghế nhỏ, quay đầu lại, cười ngọt ngào: “Bạn trai, thanh toán giúp em đi~”

Chủ sạp đứng thẳng tắp.

Người đàn ông lười biếng đứng sau lưng cô gái, cả người toát lên áp lực và khí tức nguy hiểm tuyệt đối.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Cô chủ sạp phải cố lắm mới không run rẩy lộ rõ ra ngoài.

Chúc Phàm thấy Phương Kỳ Trụ thanh toán xong, vội kéo tay anh rảo bước về phía tiệm bún.

Chủ sạp nhìn số tiền 10.000 tệ hiện lên trong tài khoản, dụi mắt mấy lần.

Cô lại nhìn lần nữa.

Thật sự là… bốn con số 0.

Chúc Phàm lắc lắc miếng bình an hình mèo mập mạp trước mặt Phương Kỳ Trụ.

Miếng bình an tròn tròn lắc lư, để lộ mặt sau khắc hai chữ “bình an”.

Nét chữ rất đẹp.

“Phương Kỳ Trụ, tiền anh trả rồi, cái này… đợi ăn xong em treo lên xe anh nhé.”

Trong mắt Phương Kỳ Trụ, vẻ lạnh nhạt do đám đông ồn ào gây ra bị cô nhìn thấy rất rõ.

Cô khẽ lắc bàn tay đang nắm tay anh, tìm một chỗ khuất góc ở tầng hai của tiệm bún.

Ngón tay anh đan vào tay cô, mười ngón đan chặt.

Chúc Phàm để mặc cho anh nắm, tay còn lại thì chìa ra, ra hiệu đòi điện thoại để quét mã gọi món.

Cô không có điện thoại.

Chúc Phàm gọi hai tô bún vị khác nhau, thêm một phần xoài xanh giã tay và hai ly nước.

Tiệm bún rất sạch sẽ, mang đậm phong cách nghệ thuật Tây Nam.

Chúc Phàm chống cằm một tay, nghiêng đầu nhìn Phương Kỳ Trụ: “Phương Kỳ Trụ, anh ghét cái không khí bình dân này lắm à?”

Ánh đèn dịu dàng trong tiệm phủ lên cô gái một lớp sáng mềm mại, đôi mắt long lanh lúc này trong veo mang theo sự nghi hoặc.

Phương Kỳ Trụ kéo tay cô đặt lên đùi mình.

“Hồi trước thì ghét.”

Bây giờ, hình như không đến nỗi không chịu nổi nữa. Thậm chí cảm thấy… ăn uống cũng không phải việc gì đáng ghét đến thế.

Vì vấn đề vị giác, Lạc Thủy Tâm từng đưa anh đi gặp rất nhiều bác sĩ.

Để kích thích vị giác của anh.

Những món cay nhất, đắng nhất… chiếm trọn cuộc sống trước tám tuổi của anh.

Anh có phản ứng với vị giác, nhưng mỗi lần nhai đồ ăn, lại giống như đang nhai giấy sách.

Lạc Thủy Tâm bảo anh, cái vị “giấy sách” đó là do bệnh tâm lý.

Anh từng nói với bà, thế giới này là giả dối.

Từ đó, Lạc Thủy Tâm bắt đầu đưa anh đi gặp bác sĩ tâm lý mỗi tuần.

Chúc Phàm đã chuẩn bị tinh thần là Phương Kỳ Trụ sẽ lạnh mặt không trả lời.

Không ngờ anh lại đáp lại, khiến cô khẽ cong môi: “Bún ở đây ngon lắm đó.”

Bữa ăn hôm nay, so với những lần trước cô đến đây ăn, là nhanh nhất.

Chúc Phàm ăn mỗi tô một ít.

Cô đẩy tô bún đặc biệt của quán về phía Phương Kỳ Trụ.

Hơi nóng bốc lên, phủ lấy hàng mi và đôi mắt của cô gái nhỏ.

Khoảnh khắc đó, cô gái ấy — dịu dàng, rạng rỡ.

Chân thật.

Chúc Phàm ăn no quá mức.

Ăn no rồi, người ta thường cảm thấy buồn ngủ.

Ngậm viên kẹo bạc hà trong miệng, cô nghiêng đầu thương lượng với người đang cầm vô lăng: “Phương Kỳ Trụ, tối nay anh đưa em về nhà, tối mai em qua tìm anh.”

“Ngày mai, em có thể không—”

Chữ “về nhà” chưa kịp nói hết, đã bị môi anh chặn lại.

Đèn đỏ đếm ngược 9 giây.

Viên kẹo bạc hà trong miệng Chúc Phàm bị anh dùng môi lưỡi cướp đi.

protected text

Trong khoang miệng Chúc Phàm, còn lại vị mát của bạc hà và hơi nóng từ nụ hôn của anh.

Cô đưa tay lên che lấy trái tim đang đập dữ dội.

“Phương Kỳ Trụ, đồ khốn.”

“Anh muốn ăn kẹo thì bảo em, em có thể bóc cho anh mà.”

“Có nhất thiết phải cướp từ miệng em không?”

Phương Kỳ Trụ nhai vỡ viên kẹo bạc hà, nhìn sâu vào đôi mắt trong suốt đen trắng rõ ràng của cô gái nhỏ.

Người đàn ông hơi nhướng mí, ánh mắt pha chút cợt nhả, mà cũng hoang dã không kiềm chế, trong bóng tối xe hơi là khát vọng và chiếm hữu không chút che đậy.

Miếng bình an hình mèo cam trong xe, nhẹ nhàng lắc lư theo nhịp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện