Dịch Gia: 【Chiều mai đi làm móng với tớ.】

Dịch Gia: 【Tiểu Mạt Lị cũng đi.】

Dịch Gia: 【Tớ thu lại lời tuyên bố đơn phương cắt đứt quan hệ với cậu.】

【Đối phương đang nhập tin…】

Chúc Phàm treo khăn lau tóc lên ghế, trả lời Dịch Gia một chữ “được”.

Cô cầm điện thoại, vừa sấy tóc vừa đọc tiếp tin nhắn của Dịch Gia.

Dịch Gia: 【Chuyện này coi như bỏ qua nhé.】

Sự giận dỗi giữa Dịch Gia và nguyên chủ vốn chỉ bắt nguồn từ một chiếc kẹp tóc.

Hôm đó Dịch Gia khen chiếc kẹp tóc mà nguyên chủ đeo là đẹp, muốn đeo kiểu đôi.

Nguyên chủ đã chuẩn bị cho Dịch Gia một cái giống y như thế.

Nhưng hôm sau, chiếc kẹp tóc mà nguyên chủ đeo lại bị Minh Nhã Trí lấy mất.

Minh Nhã Trí đeo chiếc kẹp đó đến khoe với Dịch Gia, còn đùa rằng Chúc Phàm không thích “đụng hàng”.

Lúc đó nguyên chủ cũng có mặt, nhưng vì đang nghe điện thoại nên không kịp giải thích.

Dịch Gia tức giận ném chiếc kẹp đi, đơn phương tuyên bố cắt đứt quan hệ với nguyên chủ.

Minh Nhã Trí khiến Dịch Gia nổi giận, lại quay về làm nũng với nguyên chủ rằng Dịch Gia không biết đùa.

Chúc Phàm mở video Dịch Gia gửi — cảnh một buổi nhảy sôi động.

Nam thanh nữ tú đang lắc lư trong sàn nhảy, ở một góc tối, Mạnh Mặc Vãn vẫn mặc đồng phục huấn luyện quân sự của sinh viên năm nhất, ôm laptop trong lòng, ngón tay gõ phím liên tục.

Hoàn toàn lạc loài nhưng lại rất nổi bật.

Dịch Gia: 【Tớ thề không bao giờ dẫn Tiểu Mạt Lị đi nhảy disco nữa, cắn rứt lương tâm.】

Học bá đi nhảy disco, người thì có mặt, nhưng hồn thì ở… lớp học.

Giờ này Mạnh Mặc Vãn đang chăm chú học online, tự học Java.

Người khởi xướng hoạt động “Ngày yêu thương mèo” tại Đại học Kinh Đô là Dịch Gia.

Dịch Gia là hội trưởng câu lạc bộ Thanh niên Tình nguyện. Mặc dù Mạnh Mặc Vãn là sinh viên năm nhất, nhưng ngay khi năm học bắt đầu đã chọn vào câu lạc bộ đó.

Dịch Gia và Mạnh Mặc Vãn thân thiết hơn sau hoạt động mèo hôm nay.

Kết thúc sự kiện, Dịch Gia hào phóng mời các tình nguyện viên đi ăn.

Chúc Phàm phải họp nên không đi cùng.

Sau khi nhắn tin xong, tóc cô cũng gần như khô.

“Chị ơi.”

Chúc Phàm tắt máy sấy tóc, đối diện ánh mắt lấp lửng do dự của Chúc Từ đang đứng ngoài cửa: “Có chuyện gì sao?”

Chúc Từ cầm một tờ đề thi: “Em có một bài toán không làm được, chị có thể dạy em không?”

Sự thay đổi của Chúc Từ mấy ngày nay khiến Chúc Phàm có cảm giác rất kỳ lạ.

Trước đây, Chúc Từ vào phòng cô chưa bao giờ gõ cửa. Bây giờ không chỉ học được cách gõ cửa, mà còn biết nói chuyện lễ phép.

Liên tiếp bốn ngày, tối nào trước khi ngủ, Chúc Từ cũng mang bài tập chưa làm được đến tìm cô.

Chúc Phàm nhận lấy tờ đề thi, thấy vết trầy trên tay Chúc Từ thì khẽ cau mày: “Tay em sao thế?”

Chúc Từ vội giấu tay ra sau: “Mẹ đã bôi thuốc cho em rồi, em bị ngã chút thôi.”

Sự lảng tránh của Chúc Từ khiến Chúc Phàm không hỏi tiếp.

Cô xem xong bài toán cuối cùng, viết ra hướng dẫn giải trên tờ nháp mà Chúc Từ mang theo.

Chúc Từ ngoan ngoãn đứng cạnh chị, nhìn tờ nháp đầy những công thức mà mình không hiểu gì, nhưng vẫn làm ra vẻ bừng tỉnh: “Em hiểu rồi, cảm ơn chị.”

“Chị giỏi thật đấy.”

Chúc Phàm đưa bút trả lại cho em.

Chúc Từ cầm bài thi và tờ nháp rời đi, nhưng đột nhiên quay lại: “Chị, chị có thể cho em mượn ít tiền không?”

“Em muốn mời mấy bạn mới quen trong trường đi uống trà sữa.”

Hiện giờ tiền tiêu vặt hàng tuần của cô, bà cụ Chúc đã dặn Mạnh Ân phát theo tiêu chuẩn học sinh phổ thông.

Nhưng Chúc Từ quen tiêu xài phung phí, số tiền đó cô đã tiêu sạch chỉ trong ngày thứ Hai.

Chúc Phàm đang vào nhà tắm để treo khăn thì dừng lại: “Em muốn mượn bao nhiêu?”

Chúc Từ đang định nói một vạn, nhưng thấy chị cầm điện thoại lên thì đổi giọng: “Một ngàn.”

Chúc Phàm chuyển tiền qua WeChat: “Bao giờ trả?”

Nụ cười trên môi Chúc Từ cứng lại.

Chúc Phàm nhướng mày.

Chúc Từ vừa mới nói là “mượn”, chứ không phải “xin”.

Đã mượn thì phải có lúc trả.

Chúc Từ cụp mắt xuống.

Nếu mượn tiền, nghĩa là hai tuần tiếp theo Chúc Từ sẽ phải dùng toàn bộ tiền tiêu vặt để trả lại cho Chúc Phàm.

Như vậy, cô sẽ không có tiền tiêu vặt suốt hai tuần.

Nụ cười nơi khóe môi cô biến mất: “Chị ơi, em không mượn nữa. Mai sáng mẹ có thể làm trà sữa cho em, em mang tới trường chia cho các bạn.”

Vì mấy ngày nay Chúc Từ cư xử rất ngoan ngoãn, nên khi nghe con bé nói vậy, Mạnh Ân vừa đắp mặt nạ vừa đáp: “Nguyên liệu làm trà sữa phải chuẩn bị sẵn từ hôm trước, sáng mai làm sẽ không kịp đâu.”

“Mẹ sẽ nướng thêm mấy chiếc bánh trứng cho con, mai con mang đi mời các bạn nhé.”

Chúc Lâm Quân đặt cuốn sách xuống, vén chăn xuống giường: “Anh sẽ giúp em.”

Chúc Phàm xuống lầu lấy nước uống, vừa đúng lúc thấy ba mẹ mình vẫn đang bận rộn trong bếp lúc gần một giờ sáng.

Cô bước vào bếp.

Mạnh Ân lau mồ hôi trên trán, cắn một miếng dưa hấu ướp lạnh mà chồng vừa cắt đưa tận miệng.

Chúc Lâm Quân ăn nốt nửa miếng dưa còn lại mà vợ cắn dở, vòng tay ôm eo vợ, hôn nhẹ lên má bà.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Chúc Phàm ban đầu định vào giúp, nhưng đứng ở cửa thì không tiện vào cũng chẳng tiện ra.

Mạnh Ân thấy con gái đứng đó qua ánh mắt liếc, nhẹ đẩy ông xã.

Chúc Phàm xoa xoa mũi: “Con xuống uống nước thôi.”

Cô không cố tình làm bóng đèn đâu.

Cả một khung cảnh đang yên đang lành, bị cô phá vỡ mất rồi.

Mạnh Ân lau khô tay, lấy cốc sạch rót cho cô một ly nước ấm.

“A Uyên và A Từ đã ngủ chưa?”

Chúc Phàm lắc đầu.

A Uyên tối nào cũng làm bài tập tới 1–2 giờ sáng.

Lúc nãy cô xuống lầu, phòng Chúc Từ đèn vẫn còn sáng, chắc cũng đang cặm cụi làm bài.

Sự khổ cực của năm lớp 12, ai từng trải qua rồi cũng chẳng muốn trải qua lần thứ hai.

Chúc Phàm uống hết nước, nhận lấy khay trái cây và sữa tối mẹ chuẩn bị cho hai học sinh lớp 12: “Để con mang lên, ba mẹ nghỉ sớm đi ạ.”

Khi cô bưng khay đi qua chỗ rẽ cầu thang, vừa hay thấy Chúc Từ từ phòng cô chạy ra, nhíu mày lại.

Chúc Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn đè nén nghi ngờ trong lòng, gõ cửa phòng A Uyên.

Cảnh tượng khi A Uyên mở cửa khiến cô bật cười khẽ.

Chúc Uyên chỉ vào mái tóc còn hơi ướt, buộc thành hai chỏm cao vút: “Tiết kiệm được 10 phút sấy tóc, có thể làm thêm nửa trang bài tập trắc nghiệm.”

Sự chăm chỉ của A Uyên, Chúc Phàm đều thấy trong mắt, cô nhắc: “Tóc chưa khô, mà mở điều hòa thấp thế, dễ ốm lắm đấy.”

Chúc Uyên nhận lấy trái cây và sữa, mỉm cười: “Em khoẻ lắm, không sao đâu.”

Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn.

Chúc Phàm gõ cửa phòng Chúc Từ, thấy đèn đã tắt.

Giọng nói uể oải vang lên qua cánh cửa: “Chị ơi, em ngủ rồi.”

Hành động bất thường của Chúc Từ khiến Chúc Phàm để tâm hơn.

Cô quay lại phòng A Uyên.

Chúc Uyên uống một ngụm sữa, ngẩng đầu nhìn chị đang sấy tóc cho mình, cười hạnh phúc, mắt nheo lại.

Mỗi ngày của cô đều tràn ngập hạnh phúc.

“Uống cốc sữa thôi mà cười tươi thế à?”

Chúc Uyên chỉ vào tóc mình: “Còn có chị sấy tóc cho em nữa.”

Cuộc sống hiện tại của cô, là điều mà mười bảy năm qua cô chưa bao giờ dám mơ tới.

Mỗi sáng tỉnh dậy không phải làm việc nặng, không phải dậy sớm nấu ba bữa cơm cho cả nhà, càng không phải lo không có tiền đóng học phí hay mua đồng phục.

Bây giờ mỗi ngày đều được ăn ngon mặc đẹp, học ở một trường trung học quý tộc tốt như thế, còn kết thêm nhiều bạn mới.

Ba mẹ, bà nội và chị gái đều đối xử rất tốt với cô.

“Hạnh phúc ghê á~”

Chúc Phàm tắt máy sấy, bị niềm vui của A Uyên làm lây sang, “Muộn rồi đấy, ăn xong thì đi ngủ nha.”

Chúc Uyên kéo tay chị: “Chị ơi, em cho chị xem bó hoa đầu tiên trong đời mà em nhận được.”

Niềm vui của A Uyên khiến Chúc Phàm cũng mỉm cười: “A Uyên, sao lại để bó hoa xinh thế trong nhà vệ sinh vậy?”

Chúc Uyên hơi ngượng, thật thà kể lại rằng vì bó hoa này mà cô không tập trung được vào việc học.

Chúc Phàm cười: “Để chị đoán xem ai tặng hoa cho em nhé.”

“Ừm… chị đoán là thầy dạy piano của em.”

Chúc Uyên đỏ bừng cả má.

Chúc Phàm không trêu chọc thêm, nhẹ nhàng chúc: “Ngủ ngon nha, A Uyên.”



Khi Chúc Phàm trở lại phòng, chuẩn bị lên giường ngủ thì thấy chiếc lược gỗ rơi dưới đất cạnh bàn trang điểm.

Cô nhặt lên đặt lại lên bàn.

Rõ ràng cô nhớ là trước khi ra khỏi phòng, mình để lược lên bàn mà? Chúc Phàm che miệng ngáp một cái.

Mí mắt cô bắt đầu nặng trĩu.

Vừa chạm vào chiếc giường mềm mại, cô lập tức ngủ thiếp đi.

Chiều thứ Sáu, trong tiết học cuối cùng, Chúc Phàm nhận được một tin nhắn nặc danh.

Không có chữ nào, chỉ có một tấm ảnh chụp bóng lưng cô và Phương Kỳ Trụ nắm tay nhau ở phố ăn vặt hôm qua.

Chúc Phàm nhắn lại cho số đó một dấu hỏi: 【?】

Mấy phút sau, điện thoại rung lên liên tục.

【Cậu thích anh ấy lắm đúng không?】

【Nhưng tôi cũng thích anh ấy.】

【Hai người yêu nhau không được quá ba tháng đâu, nếu không tôi sẽ rất giận.】

【Nhớ đấy, nhất định không được quá ba tháng.】

Mấy tin nhắn trong điện thoại, vừa kỳ lạ vừa mang màu sắc đùa dai.

protected text

Chúc Phàm gọi lại số đó.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện