Mạnh Ân biết Phương Kỳ Bạch bận rộn việc học, thời gian cũng hạn hẹp, nên khi nghe anh nói sẽ không ở lại ăn tối, bà quay vào bếp, “Kỳ Bạch, cháu đợi dì một lát, dì gói ít bánh và đồ ngọt cho cháu mang về.”

Chúc Uyên đứng dậy khỏi ghế đàn, muốn vào bếp giúp.

“A Uyên.”

Phương Kỳ Bạch gọi cô lại.

Dưới ánh đèn sáng rực, làn má trắng trẻo của cô gái khẽ ửng hồng. Khi nhìn anh, trong mắt cô là vẻ ngượng ngùng vì bị mẹ trêu và sự dịu dàng mềm mại.

Vừa rồi lời nói bật ra khỏi miệng Chúc Uyên bị mẹ đùa một câu, khiến cô không dám nhìn về phía Phương Kỳ Bạch nữa.

Bị anh gọi lại, lòng bàn tay cô hơi đổ mồ hôi.

Phương Kỳ Bạch: “Cho anh mượn điện thoại em chút.”

Chúc Uyên tìm thấy điện thoại của mình trên sofa. Dù không biết anh muốn làm gì, cô vẫn ngoan ngoãn đưa hai tay dâng điện thoại cho anh.

Phương Kỳ Bạch chợt nhớ lại hôm đó ở nhà họ Phương, cô gái nhỏ ôm trái táo cũng như bây giờ đưa điện thoại cho anh.

Trong mắt cô đều là sự tin tưởng tuyệt đối và ngoan ngoãn không chút đề phòng.

Thấy anh chưa cầm lấy điện thoại, Chúc Uyên bấm sáng màn hình.

Điện thoại cô không cài mật khẩu, có thể mở lên dùng ngay.

Phương Kỳ Bạch mở mã QR WeChat của mình, giọng nói lười biếng, nhẹ nhàng pha chút ý cười: “A Uyên, quét mã anh đi.”



Mạnh Ân tiễn Phương Kỳ Bạch xong trở về, giao diện điện thoại của Chúc Uyên vẫn dừng lại ở khung trò chuyện bạn bè với Phương Kỳ Bạch.

【Phương Kỳ Bạch】

【Bạn đã thêm Bạch, phía trên là tin nhắn chào hỏi.】

Cô nhìn tên “Phương Kỳ Bạch” hồi lâu, sau đó gõ tên của mình vào ô nhập tin nhắn.

Mạnh Ân bưng đồ ăn lên bàn: “A Uyên, mẹ đã hứa tối nay đi đón A Từ tan học, con ăn tối một mình được chứ?”

Chúc Từ đã chuyển sang trường Nhị Trung từ thứ Hai tuần này theo sắp xếp của bà cụ.

Tự học tối ở Nhị Trung kéo dài đến 22:00.

Chúc Từ thích nghi rất tốt với môi trường mới, hôm nay giáo viên chủ nhiệm còn đặc biệt gọi điện khen con gái.

Chúc Uyên tắt màn hình điện thoại, gật đầu: “Được ạ, con ăn xong sẽ lên phòng làm bài tập.”

Mạnh Ân xoa đầu cô: “Cơm trên bàn, A Uyên phải ăn hết đấy nhé. Mẹ về sẽ kiểm tra đó.”

“A Uyên gầy quá rồi, phải tăng cân mới được.”

Chúc Uyên giơ cánh tay lên: “Sáng nay cân ở phòng chị, con tăng được ba cân rồi.”

A Uyên đang dần mở lòng với họ.

Sự thay đổi của con gái khiến Mạnh Ân vừa vui mừng, vừa cảm thấy nhẹ nhõm.

Bà không nỡ để cô bé ăn một mình lặng lẽ trên bàn ăn.

Thời gian vẫn còn sớm, bà tự múc nửa bát canh.

Ăn tối cùng A Uyên xong rồi đi đón A Từ cũng chưa muộn.

Mạnh Ân không để Chúc Uyên dọn bát đũa: “A Uyên, để đấy mẹ làm.”

“Con mau lên phòng làm bài tập đi.”

“Bó hoa này là anh Kỳ Bạch tặng con đấy, con có thể mang lên phòng chăm.”

“Tên hoa là hướng dương Teddy.”

Chúc Uyên âm thầm lặp lại cái tên trong lòng.

Hướng dương Teddy.

Đây là lần đầu tiên trong đời, cô nhận được hoa.

Cô nhẹ nhàng ôm bó hoa hướng dương trên bàn lên lầu.

Bó hoa ngoài ban công khiến Chúc Uyên mãi không thể tập trung làm bài.

Cô chống cằm lên đề thi, rồi đứng dậy mang bó hoa ra chỗ khuất tầm mắt.

Cô mở cửa phòng, nhìn sang phòng chị.

protected text

Không biết chị đang làm gì.

Chúc Uyên lắc đầu, giờ cô phải nghiêm túc làm bài tập thôi.



Lúc này, Chúc Phàm vừa họp xong buổi họp cán bộ lớp.

Nguyên chủ từ năm nhất đến năm hai, vẫn luôn là lớp phó học tập.

Sau khi tan họp, cô và bí thư chi đoàn được cố vấn giữ lại trò chuyện thêm một lát.

“Hôm nay làm mất thời gian của hai em rồi, đây là hai hộp sô-cô-la, mang về ăn nhé.”

“Còn một hộp nữa là chuẩn bị cho lớp trưởng, cậu ấy xin nghỉ không đến được. Hai em ai tiện thì mang giúp cô, tiện thể truyền đạt nội dung buổi họp hôm nay.”

Lớp trưởng lớp Kinh tế 1, chính là Phương Kỳ Bạch.

Bí thư chi đoàn cười tươi nhét hộp sô-cô-la vào tay Chúc Phàm.

“Bạn học ủy thân với lớp trưởng, đương nhiên nhiệm vụ này để cậu ấy rồi.”

Ra khỏi phòng học, bí thư chi đoàn đã thấy bạn trai mình tới đón, cô vui vẻ khoác tay anh.

“Chúc Phàm, bọn tớ đi trước nhé.”

Chúc Phàm đáp “Ừ”, cúi người buộc lại dây giày.

Tòa nhà giảng đường buổi tối, vắng vẻ và yên ắng.

Giọng trò chuyện của bí thư chi đoàn và bạn trai vang rõ bên tai Chúc Phàm.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

“Bảo bối, anh mang trà sữa cho em này.”

“Ôi, là trà sữa trân châu sữa xanh mà em thích nhất luôn!”

“Hôm nay thông báo họp đột xuất, không làm được việc part-time, mất toi trăm đồng tiền công rồi.”

“Coi như nghỉ ngơi vậy. Hôm nay anh đi làm, kiếm được hai trăm, hết cho em đấy.”

Chúc Phàm từ tốn bước xuống lầu.

Cả ngày hôm nay cô đều kín lịch học, chiều học xong còn tham gia hoạt động ‘Ngày Yêu Thương Thú Cưng’ do trường tổ chức.

Bữa tối chỉ kịp gặm tạm một quả táo.

Giờ thì đói đến mức có thể ăn cả một con bò.

Buổi họp cán bộ lớp bắt đầu lúc tám giờ, đến gần chín giờ mới kết thúc.

Nghĩ đến bài tập nhóm chưa ai nộp, cô móc điện thoại ra định nhắn thúc giục lại trong nhóm lớp.

Không biết điện thoại hết pin từ bao giờ, đã tắt nguồn rồi.

Khi ngẩng đầu lên, cô thấy một chiếc Koenigsegg đen đang đỗ dưới tòa nhà giảng đường.

Người đàn ông dựa hờ vào xe, cúi đầu nhìn điện thoại, có vẻ lơ đãng.

Xung quanh có không ít sinh viên qua lại, ai cũng tự giác bước chậm hoặc đi đường vòng.

Người đến người đi, nhưng ngay khi Chúc Phàm nhìn sang…

Ánh mắt của Phương Kỳ Trụ lập tức khóa chặt cô, chính xác như đã chờ từ lâu.

Gió đêm làm tóc dài của Chúc Phàm rối tung, cô vén nhẹ lên, chạy chầm chậm về phía anh.

Mắt cá chân của cô gần như đã khỏi hẳn, chạy nhảy cũng không còn đau nữa.

Phương Kỳ Trụ dang tay kéo cô vào lòng, không nghĩ ngợi đã muốn hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Chúc Phàm nghiêng đầu né tránh.

Phương Kỳ Trụ nhìn chằm chằm vào môi cô, trong mắt là cơn giận dỗi lạnh lùng vì bị né tránh.

Cô ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, “Đã nói rồi mà, muốn hôn thì phải xin phép trước.”

Phương Kỳ Trụ không nói gì, cô ôm eo anh như đang nũng nịu khiến anh mềm lòng.

Eo cô mềm mại, nhỏ nhắn.

Khiến anh chỉ muốn ôm cô thật chặt, nghiền nát cô dưới thân.

“Tối nay, sang chỗ anh ngủ.”

Chúc Phàm thấy rõ ham muốn vừa bừng lên trong mắt anh, không nghĩ ngợi gì liền từ chối: “Tối nay không được.”

“Phương Kỳ Trụ, chuyện này không thể làm mỗi ngày được.”

“Phải học cách tiết chế.”

Cả tuần nay, trưa nào cô cũng đến căn hộ của Phương Kỳ Trụ để nghỉ ngơi.

Nhưng chưa có ngày nào cô thật sự ngủ được yên ổn.

Phương Kỳ Trụ nhìn cô, “Từ thứ Hai đến thứ Năm, anh mới đòi em có một lần.”

Chúc Phàm kiễng chân bịt miệng anh: “Nói nhỏ chút.”

Giờ nghỉ trưa ngắn, ăn xong chỉ còn khoảng nửa tiếng để nghỉ ngơi.

Từ căn hộ anh đến giảng đường cũng tốn thời gian.

Chỉ có thứ Ba là cô bắt đầu học từ 15:30.

Trưa hôm đó, cô bị anh “hành” đến mức suýt không xuống nổi giường.

Hơi thở nóng rực của Phương Kỳ Trụ rơi vào lòng bàn tay Chúc Phàm, “Vậy mà còn không gọi là tiết chế?”

Lời Chúc Phàm muốn nói bị mấy sợi tóc bị gió thổi vào miệng làm nghẹn lại.

Phương Kỳ Trụ cúi người, tháo chiếc kẹp càng cua đang kẹp nửa đầu cô, giúp cô kẹp gọn toàn bộ tóc lên.

Tóc được anh kẹp lỏng tay, Chúc Phàm lắc lắc đầu.

Tóc không bung ra.

Tay nghề của Phương Kỳ Trụ đã khá hơn hẳn hôm qua rồi.

Giờ anh đã biết cách giúp cô cột tóc lên rồi.

Anh mở cửa xe.

Chúc Phàm tội nghiệp níu lấy vạt áo anh: “Phương Kỳ Trụ, tối nay tha cho em được không.”

“Giờ em đói lắm rồi, anh có thể đưa em đi ăn gì đó được không?”

“Điện thoại em tắt nguồn, người cũng không mang tiền.”

“Em muốn ăn bún cay chim núi ở phố ăn vặt.”

Nói đến món bún đó, cô còn nuốt nước miếng.

Phương Kỳ Trụ nghiêng người một cách lười nhác—

Chúc Phàm vội khoanh tay trước ngực, “Phương Kỳ Trụ, xin anh làm người đi.”

Cô đã cầu xin anh thảm thiết đến thế rồi.

“Phương Kỳ Trụ, bạn trai người ta đón bạn gái là mang trà sữa, tặng ấm áp. Còn anh đến đón em thì chỉ nghĩ tới mỗi chuyện đó.”

Phương Kỳ Trụ càng tiến lại gần, Chúc Phàm càng thấy bất lực.

Cô nhắm mắt, chìa mặt ra: “Anh hôn nhanh đi, hôn xong em muốn đi ăn.”

Bụng Chúc Phàm réo lên hai tiếng rõ to.

Nhưng nụ hôn trong dự đoán lại không rơi xuống…
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện