Chúc Uyên cảm thấy vô cùng lo lắng cho buổi học piano lúc 18:30 tối thứ Năm.

Buổi tự học buổi tối của trường Geffey không bắt buộc học sinh phải tham gia.

Sau khi tan học tiết chính cuối cùng lúc 17:30, Chúc Uyên không ở lại trường.

Cô về đến nhà lúc 18:15.

Vừa về nhà, Chúc Uyên đã chăm chú đọc sách nhập môn piano và bản nhạc đơn giản mà Mạnh Ân chuẩn bị cho mình.

Chiếc đàn piano mới tinh được đặt trong phòng khách tầng một.

Mạnh Ân đã chuẩn bị rất nhiều trái cây và đồ ăn vặt, còn có cả bánh quy và đồ ngọt tự tay bà làm.

Hương thơm ngọt ngào của bánh ngọt lan tỏa trong không khí.

Chúc Uyên cũng không hiểu tại sao mình lại căng thẳng đến thế, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

“A Uyên, thư giãn nào.”

“Thầy dạy piano rất dịu dàng đấy.”

Trong nụ cười của mẹ, Chúc Uyên rất muốn cảm thấy được an ủi.

Nhưng nếu cô càng căng thẳng hơn thì phải làm sao? protected text

Nếu chị ở nhà, cô sẽ không cảm thấy quá căng thẳng hay sợ hãi như thế này.

Giờ chỉ còn 5 phút nữa là đến buổi học piano đầu tiên trong đời cô.

Chúc Uyên đứng dậy khỏi sofa, trong miệng còn bị mẹ nhét cho một chiếc bánh quy hình gấu giòn tan.

Má bên phải phồng lên, cô chỉ tay về phía nhà vệ sinh với mẹ.

“Dì Mạnh ơi.”

Giọng nói trầm thấp vang lên trong tai, theo phản xạ Chúc Uyên quay đầu nhìn người mới đến.

Và khi thấy rõ người đó, cô sững sờ.

Người đàn ông mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần dài màu đen, nhưng vẫn không thể che giấu khí chất thanh nhã và cao quý, nụ cười bên môi lộ ra vẻ dịu dàng mà xa cách.

Thầy dạy piano của cô, chính là Phương Kỳ Bạch.

Mạnh Ân mỉm cười nói: “Kỳ Bạch, cháu ngồi trước đi, dì đi lấy đồ uống cho cháu.”

Bà đi được mấy bước, quay lại nhìn con gái vẫn đang đứng ngây ra đó: “A Uyên, chào thầy dạy piano của con đi, đừng ngơ ngác đứng đấy nữa.”

Chúc Uyên ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Bất ngờ chạm phải ánh mắt người đàn ông, tim cô đột nhiên đập mạnh.

Khó khăn lắm cô mới nuốt được miếng bánh trong miệng, nghiêm túc chào: “Chào thầy ạ.”

Nghe cô gái nhỏ lễ phép và nghiêm túc chào như vậy, Phương Kỳ Bạch bật cười khẽ.

Ngoan quá đi mất.

Anh đưa bó hoa hình gấu bông hướng dương ôm trong lòng cho Chúc Uyên.

“Quà gặp mặt.”

Bó hoa mà anh đưa tới trước mặt rất giống hướng dương, màu sắc tươi sáng, hình dáng tròn tròn, nhìn như một chú gấu bông lông xù, cánh hoa rất nhiều.

Vừa rực rỡ vừa dễ thương.

“Không thích à?”

Chúc Uyên vội nhận lấy bó hoa, hơi lúng túng, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay anh.

Lông mi cô khẽ run.

Phương Kỳ Bạch vẫn mỉm cười dịu dàng, chăm chú nhìn cô.

Mặt Chúc Uyên bỗng nhiên hơi nóng lên.

Mạnh Ân thấy con gái ngoan ngoãn và nghiêm túc quá đỗi mà bật cười, “Thầy dạy piano của con chỉ lớn hơn con hai tuổi thôi mà.”

Cô gái nhỏ ôm hoa, ngơ ngác, thật sự quá đáng yêu, quá ngoan rồi.

Mạnh Ân đỡ bó hoa từ tay con gái, nói: “Kỳ Bạch, trên bàn có kem và nước trái cây vừa lấy từ tủ lạnh ra, cháu nghỉ một lát rồi hãy bắt đầu dạy.”

Phương Kỳ Bạch cười lễ độ và dịu dàng: “Cảm ơn dì Mạnh.”

Mạnh Ân: “Phải là dì cảm ơn cháu mới đúng.”

Mạnh Ân: “Từ lúc tan học về nhà là A Uyên đã căng thẳng lắm rồi.”

Ánh mắt Phương Kỳ Bạch lại quay về phía Chúc Uyên.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Cô khẽ ngẩng mắt lên, có chút ngại ngùng.

Mạnh Ân quay người dặn dò con gái, “A Uyên, thời gian của anh Kỳ Bạch rất quý, con phải học hành đàng hoàng với anh ấy đấy. Mẹ không làm phiền hai đứa nữa.”

Phòng khách trở nên yên tĩnh.

“A Uyên, gọi là ‘thầy’ thì xa cách quá rồi, cũng nghiêm túc quá.”

Giọng nói của người đàn ông lười biếng, trầm thấp.

Dưới ánh mắt chờ đợi của Phương Kỳ Bạch, Chúc Uyên khẽ mím môi, nhỏ giọng gọi: “Anh Kỳ Bạch.”

Phương Kỳ Bạch mỉm cười: “Ăn xong kem, chúng ta bắt đầu học nhé?”

Kem tan chảy nơi đầu lưỡi.

Chúc Uyên lén ngẩng đầu, nhìn về ngón út bên tay trái của anh.

Phương Kỳ Bạch đưa tay trái ra trước mặt cô, để cô nhìn rõ hơn.

Lúc này Chúc Uyên mới nhận ra, từ nãy đến giờ Phương Kỳ Bạch vẫn luôn quan sát mình.

Anh từ tốn ăn kem, vẻ mặt uể oải, thảnh thơi.

“Cảm ơn A Uyên đã quan tâm.”

Chúc Uyên cầm thìa, cúi đầu thật thấp.

Cảm giác tự trách và áy náy của cô gái nhỏ bị Phương Kỳ Bạch nhìn thấy rõ ràng.

Anh đặt ly kem xuống, hỏi: “Lần trước anh dạy A Uyên chơi trò chơi đó, còn nhớ cách chơi không?”

Khóe môi Chúc Uyên khẽ cong lên, đôi mắt trong veo sáng rỡ.

“Chị em về nhà cũng chơi với em hai lần rồi, nhưng em vẫn chơi không giỏi.”

Phương Kỳ Bạch nhận ra cô gái dần thả lỏng, mỉm cười dịu dàng.

Buổi học piano này, thời gian trôi qua nhanh đến mức Chúc Uyên không kịp nhận ra.

Cô nghiêm túc ghi nhớ cấu trúc các phím đàn, tư thế ngồi và cách đặt tay đúng mà Phương Kỳ Bạch dạy.

Phương Kỳ Bạch nghiêng người tựa vào cây đàn, nhìn cô gái nhỏ đang chăm chú luyện tập, tay trái của anh đặt trên phím đen trắng.

Âm thanh du dương vang lên.

Ánh mắt Chúc Uyên không kìm được, dõi theo bàn tay thon dài, rõ khớp đang lướt trên phím đàn ấy.

Âm nhạc dừng lại.

“A Uyên, suốt buổi học hôm nay, em không dám nhìn thẳng vào anh.”

“Anh… đáng sợ đến thế sao?”

Phương Kỳ Bạch cúi người, để tầm mắt ngang với cô. Giọng anh trầm thấp, như đang tự kiểm điểm.

Hương thơm dễ chịu trên người anh vì khoảng cách gần mà trở nên rõ ràng trong từng nhịp thở.

Tai Chúc Uyên bắt đầu ửng hồng.

Cô sợ nếu mình nhìn anh, sẽ không thể tập trung được.

Vì thế nên suốt buổi không dám nhìn vào mắt anh.

“Anh không đáng sợ…”

“Là do em ngốc quá thôi.”

Phương Kỳ Bạch thu lại vẻ thảnh thơi, nghiêm túc nhìn vào mắt cô: “A Uyên, em rất thông minh. Buổi học hôm nay, em tiếp thu rất tốt.”

“Đây là lần đầu tiên anh làm thầy dạy piano. Nếu có gì chưa tốt, mong A Uyên bỏ qua cho anh.”

Chúc Uyên bị nụ cười bên môi anh làm cho xao xuyến.

Chạm vào ánh mắt sâu thẳm và bình lặng kia, thời gian như bị dừng lại.

Cô thậm chí nghe được cả nhịp tim của chính mình.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên khiến Chúc Uyên giật mình tỉnh lại.

Cô hoảng hốt cúi đầu.

Phương Kỳ Bạch nghe máy xong, thấy cô vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế đàn: “A Uyên, hẹn gặp lại lần sau.”

Chúc Uyên khẽ “a” một tiếng: “Anh đi rồi sao?”

Mạnh Ân đi ra đúng lúc nghe thấy lời con gái, liền bật cười trêu: “Kỳ Bạch, con dạy hay quá, A Uyên nhà dì không nỡ để con đi đấy.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện