Xuyên Sách, Bị Em Trai Nam Chính Hôn Đến Nghẹt Thở
Chương 36: Kẹo cầu vồng (Chúc Uyên x Phương Kỳ Bạch)
Chúc Phàm đến lớp lúc 14:13.
Trong lớp không quá yên tĩnh, nhưng cũng không ồn ào.
Giáo viên vẫn chưa đến, trợ giảng đang đứng trên bục chuẩn bị cho buổi học.
Chúc Phàm thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ lại câu Phương Kỳ Trụ nói lúc nãy: “Sẽ không để em đến trễ.”
Chỉ cần giáo viên chưa vào lớp, thì buổi học này cô vẫn tính là đến đúng giờ.
Lớp học gần như kín chỗ, chỉ còn vài ghế trống ở hàng đầu và hàng hai.
Chúc Phàm chọn ngồi hàng đầu.
Khi lấy sách từ trong túi ra, cô sững lại.
Cuốn sách cho tiết học buổi chiều, sáng nay cô thấy để trong túi nặng quá nên đã bỏ lại trong xe.
Phương Kỳ Trụ đưa cô đến tận toà giảng đường, mà chỗ cô ngồi lại là hàng đầu tiên — rất dễ bị chú ý.
Cô vừa định cầm túi đổi xuống hàng hai, thì giáo viên đã xách máy tính vội vã bước vào lớp.
Chúc Phàm đành phải giả vờ lấy một cuốn sách môn khác ra, rồi móc điện thoại nhắn tin cho Phương Kỳ Trụ.
F:【Em vào lớp trước giáo viên hai phút.】
F:【Thật sự không bị trễ.】
F:【Anh đã làm gì đó sau lưng em đúng không?】
Phương Kỳ Trụ gửi lại một bức ảnh — sợi dây buộc tóc màu đỏ của cô rơi ở ghế phụ trong xe.
Chúc Phàm hoàn toàn không biết tóc mình bung ra từ lúc nào.
Phương Kỳ Trụ:【Lúc trễ học thì hoảng như vậy, còn lúc vặn vẹo trong lòng anh thì lại chẳng thấy em lo gì cả.】
Chúc Phàm gửi một loạt dấu chấm than “!!!!!!!”
Cảm thấy vẫn chưa đủ để bày tỏ nỗi xấu hổ và giận dỗi của mình, cô còn spam thêm mười mấy sticker gấu con giận dữ giậm chân.
Một bóng đen đổ xuống bên cạnh, kèm theo tiếng ghế bị ấn xuống nhẹ nhàng, Chúc Phàm liếc mắt nhìn sang.
“Tuần này em trễ học đủ để đếm cho cả một học kỳ rồi đấy.”
Cô đối diện với ánh nhìn nửa đùa nửa chọc của Phương Kỳ Bạch, vai sụp xuống trong một giây.
Cô nào có muốn trễ học đâu chứ.
Chúc Phàm tựa cằm lên bàn, giọng uể oải:
“Hay cậu đổi chỗ ngồi khác đi.”
Phương Kỳ Bạch khoanh tay lười biếng:
“Ghét người ta quá rõ ràng luôn nhỉ.”
Chúc Phàm thực ra chỉ là thấy phiền vì Dung Nhạc Vi cứ lâu lâu lại tìm cô để “làm màu”, cô thật sự mệt mỏi vì phải ứng phó.
“Cậu ngồi với bạn gái cậu đi.”
Phương Kỳ Bạch liếc hờ cuốn sách trước mặt cô:
“Trưa nay chia tay rồi.”
Giọng điệu lạnh nhạt vang lên bên tai.
Chúc Phàm chẳng tò mò gì về chuyện chia tay đó, mí mắt cụp xuống, chân thành nói một câu:
“Chúc mừng.”
Khóe môi Phương Kỳ Bạch nhếch lên một nụ cười. Nụ cười đó khiến gương mặt vốn đã sắc nét của anh càng thêm cuốn hút, đầy khí chất thanh cao và lãng tử trời sinh.
Cô chậc một tiếng:
“Cậu đừng cười kiểu…”
Phương Kỳ Bạch nhướng mày.
Chúc Phàm:
“… lả lướt.”
Cô vừa tìm được một từ miêu tả quá chuẩn.
Phương Kỳ Bạch tựa người lên lưng ghế, lười biếng đáp:
“Quá đáng rồi đấy.”
Ánh mắt cô gái khi nhìn anh trong trẻo gần như thuần khiết, vẫn như mọi khi, trêu đùa một cách tự nhiên.
Chỉ là khi giáo viên nhìn về phía cô, cô vội vàng che cuốn sách lại.
Giáo viên đeo mic, giải thích lý do đến trễ, sau đó bắt đầu vào bài giảng.
Phương Kỳ Bạch đẩy sách của mình về phía Chúc Phàm.
Cô cũng không khách sáo.
Phương Kỳ Bạch mà nói không mang sách lên lớp, hay thậm chí không đến lớp, giáo viên còn sẽ gọi điện hỏi thăm xem anh có bị ốm không hay bận việc gì quan trọng.
Nhưng anh chưa bao giờ vì được giáo viên ưu ái mà vắng mặt buổi học nào.
Một học bá chuẩn mực, mà giờ này lại đang chơi game dò mìn trên laptop.
Chúc Phàm cũng không khá hơn là bao, mới học được nửa tiết đã ngáp liên tục không ngừng.
Vị trí của cô lại ngay trước miệng gió điều hoà, thổi đến mức cô bắt đầu nhức đầu.
Cô khoanh tay lại, khịt khịt mũi.
“Lạnh à?”
Phương Kỳ Bạch hỏi khi màn hình máy anh vừa bị mìn nổ tung.
Chúc Phàm “ừ” một tiếng, không nhận chiếc áo sơ mi khoác ngoài anh đưa:
“Tan học đổi chỗ ngồi khác đi.”
Phương Kỳ Bạch tiện tay khoác chiếc áo sơ mi cô không nhận lên lưng ghế của cô.
Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com
Suốt buổi chiều, Chúc Phàm ngủ mất một tiết rưỡi.
Khi cô tỉnh lại, trong lớp đã không còn ai.
Mũi vương mùi hương dịu nhẹ của gỗ tuyết tùng, cô lười biếng cúi mắt xuống.
Trên vai không biết từ lúc nào đã được ai đó khoác cho một chiếc áo.
Áo sơ mi trắng trượt khỏi vai, Chúc Phàm đưa tay đón lấy.
Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời. Mọi thứ xung quanh trở nên rực rỡ mà yên bình, những tia nắng cuối ngày rải nhẹ như một bức tranh sơn dầu khổng lồ, dịu dàng mà không chói mắt.
Chúc Phàm gỡ mảnh giấy ghi chú mà Phương Kỳ Bạch để lại trên bàn, bên trên là nhiệm vụ bài tập nhóm giáo viên giao.
Cô không vội rời lớp, mà nhắn tin hỏi Chúc Uyên đã đến đâu rồi.
Theo giờ đã hẹn, giờ này Chúc Uyên chắc cũng sắp đến Đại học Kinh Đô.
…
Bước qua cổng Đại học Kinh Đô, Chúc Uyên nhìn ánh hoàng hôn nơi cuối trời, cảm động đến muốn rơi nước mắt.
Trước đây, cô chưa từng dám nghĩ, năm 17 tuổi mình lại có thể đặt chân đến ngôi trường đại học tốt nhất Kinh Đô.
Tất cả tủi thân và nỗi buồn trong ngày hôm nay, trong khoảnh khắc này, đều tan biến hết.
Khi bóng dáng quen thuộc ấy xuất hiện trong tầm mắt cô, Chúc Uyên chỉ cảm thấy mình như được thần may mắn ưu ái.
Dưới hàng cây ngô đồng, người con trai duỗi một chân dài, chân kia chạm đất, dựa nghiêng người vào gốc cây, lười biếng nghe điện thoại. Giữa các ngón tay kẹp một điếu thuốc, làn khói mờ nhạt bị gió hè cuốn bay về phía sau, tan dần vào ánh chiều cam đỏ.
Anh đứng ngay nơi giao hòa giữa ánh sáng và bóng râm, vóc dáng cao lớn nổi bật, gương mặt sắc nét, tóc ngắn bị gió thổi tung. Biểu cảm anh nhàn nhạt, mang theo khí chất cao quý lạnh lùng trời sinh.
Người đàn ông vừa dứt cuộc gọi, nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng liếc về phía cô.
Chúc Uyên biết rất rõ, ánh mắt ấy không phải đang nhìn cô.
“Ôi, cô bé xinh thật đấy.”
Chúc Uyên siết chặt thẻ sinh viên trong tay, bất ngờ đối diện một khuôn mặt còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ.
Khâu Thần cười nhìn về phía Phương Kỳ Bạch đang tiến lại gần:
“Ở đây có một cô bé xinh đẹp đang nhìn cậu suốt nãy giờ, chắc là muốn đưa thư tình cho cậu đấy.”
“Hở, này Cẩu Bạch, nhìn nhỏ này hình như chưa đủ tuổi đâu nhé?”
Phương Kỳ Bạch cúi người, nhìn thẳng vào mắt Chúc Uyên, đưa tay ra trước mặt cô.
Chúc Uyên ngơ ngác một chút rồi vội giải thích:
“Em không phải đến đưa thư tình.”
Người đàn ông vẫn mỉm cười, ánh mắt ôn hòa mà khiến người ta không thể rời mắt.
“Anh biết.”
protected text
Anh còn nhớ cô.
Khâu Thận búng tay trước mặt cô gái.
Hàng mi Chúc Uyên khẽ run, vội đưa thẻ sinh viên cho Phương Kỳ Bạch.
“Hôm đó trên xe buýt, cảm ơn anh.”
Khâu Thận bỏ một viên kẹo cầu vồng vào miệng:
“Cô bé xinh xắn này tới để báo ân à?”
Phương Kỳ Bạch nhìn cô gái trước mặt, cười khẽ:
“Muốn cảm ơn sao?”
Khâu Thận chen lời, giọng đùa cợt:
“Tất nhiên là lấy thân báo đáp rồi.”
Câu nói không theo lẽ thường khiến Chúc Uyên lần nữa ngẩn người.
Phương Kỳ Bạch bật cười, khẽ chửi cậu ta một tiếng.
Khâu Thận chậc một tiếng:
“Cô bé này nhìn ngơ ngác quá chừng.”
Chúc Uyên ngước mắt lên lần nữa, giọng nói nhẹ như gió:
“Em… mời anh uống trà sữa, được không?”
Phương Kỳ Bạch chìa tay về phía Khâu Thận.
Khâu Thận sờ túi áo:
“Chỉ còn đúng một gói kẹo cầu vồng cuối cùng.”
Phương Kỳ Bạch lấy gói kẹo Khâu Thận tiếc rẻ không muốn đưa, trao cho Chúc Uyên.
“Cảm ơn em đã cất công tới tận đây. Tặng em túi kẹo.”
Dưới ánh nhìn của người đàn ông, Chúc Uyên như bị dẫn dắt, theo bản năng nhận lấy gói kẹo ấy.
Khâu Thận xoa cổ:
“Này Cẩu Bạch, tôi đói rồi, đi thôi.”
Phương Kỳ Bạch bước vài bước rồi lười biếng quay đầu lại:
“Em tên gì?”
“Chúc Uyên.”
Giọng nói trong trẻo của cô gái, rơi vào gió hè và ánh hoàng hôn dịu nhẹ.
Trong lớp không quá yên tĩnh, nhưng cũng không ồn ào.
Giáo viên vẫn chưa đến, trợ giảng đang đứng trên bục chuẩn bị cho buổi học.
Chúc Phàm thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ lại câu Phương Kỳ Trụ nói lúc nãy: “Sẽ không để em đến trễ.”
Chỉ cần giáo viên chưa vào lớp, thì buổi học này cô vẫn tính là đến đúng giờ.
Lớp học gần như kín chỗ, chỉ còn vài ghế trống ở hàng đầu và hàng hai.
Chúc Phàm chọn ngồi hàng đầu.
Khi lấy sách từ trong túi ra, cô sững lại.
Cuốn sách cho tiết học buổi chiều, sáng nay cô thấy để trong túi nặng quá nên đã bỏ lại trong xe.
Phương Kỳ Trụ đưa cô đến tận toà giảng đường, mà chỗ cô ngồi lại là hàng đầu tiên — rất dễ bị chú ý.
Cô vừa định cầm túi đổi xuống hàng hai, thì giáo viên đã xách máy tính vội vã bước vào lớp.
Chúc Phàm đành phải giả vờ lấy một cuốn sách môn khác ra, rồi móc điện thoại nhắn tin cho Phương Kỳ Trụ.
F:【Em vào lớp trước giáo viên hai phút.】
F:【Thật sự không bị trễ.】
F:【Anh đã làm gì đó sau lưng em đúng không?】
Phương Kỳ Trụ gửi lại một bức ảnh — sợi dây buộc tóc màu đỏ của cô rơi ở ghế phụ trong xe.
Chúc Phàm hoàn toàn không biết tóc mình bung ra từ lúc nào.
Phương Kỳ Trụ:【Lúc trễ học thì hoảng như vậy, còn lúc vặn vẹo trong lòng anh thì lại chẳng thấy em lo gì cả.】
Chúc Phàm gửi một loạt dấu chấm than “!!!!!!!”
Cảm thấy vẫn chưa đủ để bày tỏ nỗi xấu hổ và giận dỗi của mình, cô còn spam thêm mười mấy sticker gấu con giận dữ giậm chân.
Một bóng đen đổ xuống bên cạnh, kèm theo tiếng ghế bị ấn xuống nhẹ nhàng, Chúc Phàm liếc mắt nhìn sang.
“Tuần này em trễ học đủ để đếm cho cả một học kỳ rồi đấy.”
Cô đối diện với ánh nhìn nửa đùa nửa chọc của Phương Kỳ Bạch, vai sụp xuống trong một giây.
Cô nào có muốn trễ học đâu chứ.
Chúc Phàm tựa cằm lên bàn, giọng uể oải:
“Hay cậu đổi chỗ ngồi khác đi.”
Phương Kỳ Bạch khoanh tay lười biếng:
“Ghét người ta quá rõ ràng luôn nhỉ.”
Chúc Phàm thực ra chỉ là thấy phiền vì Dung Nhạc Vi cứ lâu lâu lại tìm cô để “làm màu”, cô thật sự mệt mỏi vì phải ứng phó.
“Cậu ngồi với bạn gái cậu đi.”
Phương Kỳ Bạch liếc hờ cuốn sách trước mặt cô:
“Trưa nay chia tay rồi.”
Giọng điệu lạnh nhạt vang lên bên tai.
Chúc Phàm chẳng tò mò gì về chuyện chia tay đó, mí mắt cụp xuống, chân thành nói một câu:
“Chúc mừng.”
Khóe môi Phương Kỳ Bạch nhếch lên một nụ cười. Nụ cười đó khiến gương mặt vốn đã sắc nét của anh càng thêm cuốn hút, đầy khí chất thanh cao và lãng tử trời sinh.
Cô chậc một tiếng:
“Cậu đừng cười kiểu…”
Phương Kỳ Bạch nhướng mày.
Chúc Phàm:
“… lả lướt.”
Cô vừa tìm được một từ miêu tả quá chuẩn.
Phương Kỳ Bạch tựa người lên lưng ghế, lười biếng đáp:
“Quá đáng rồi đấy.”
Ánh mắt cô gái khi nhìn anh trong trẻo gần như thuần khiết, vẫn như mọi khi, trêu đùa một cách tự nhiên.
Chỉ là khi giáo viên nhìn về phía cô, cô vội vàng che cuốn sách lại.
Giáo viên đeo mic, giải thích lý do đến trễ, sau đó bắt đầu vào bài giảng.
Phương Kỳ Bạch đẩy sách của mình về phía Chúc Phàm.
Cô cũng không khách sáo.
Phương Kỳ Bạch mà nói không mang sách lên lớp, hay thậm chí không đến lớp, giáo viên còn sẽ gọi điện hỏi thăm xem anh có bị ốm không hay bận việc gì quan trọng.
Nhưng anh chưa bao giờ vì được giáo viên ưu ái mà vắng mặt buổi học nào.
Một học bá chuẩn mực, mà giờ này lại đang chơi game dò mìn trên laptop.
Chúc Phàm cũng không khá hơn là bao, mới học được nửa tiết đã ngáp liên tục không ngừng.
Vị trí của cô lại ngay trước miệng gió điều hoà, thổi đến mức cô bắt đầu nhức đầu.
Cô khoanh tay lại, khịt khịt mũi.
“Lạnh à?”
Phương Kỳ Bạch hỏi khi màn hình máy anh vừa bị mìn nổ tung.
Chúc Phàm “ừ” một tiếng, không nhận chiếc áo sơ mi khoác ngoài anh đưa:
“Tan học đổi chỗ ngồi khác đi.”
Phương Kỳ Bạch tiện tay khoác chiếc áo sơ mi cô không nhận lên lưng ghế của cô.
Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com
Suốt buổi chiều, Chúc Phàm ngủ mất một tiết rưỡi.
Khi cô tỉnh lại, trong lớp đã không còn ai.
Mũi vương mùi hương dịu nhẹ của gỗ tuyết tùng, cô lười biếng cúi mắt xuống.
Trên vai không biết từ lúc nào đã được ai đó khoác cho một chiếc áo.
Áo sơ mi trắng trượt khỏi vai, Chúc Phàm đưa tay đón lấy.
Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời. Mọi thứ xung quanh trở nên rực rỡ mà yên bình, những tia nắng cuối ngày rải nhẹ như một bức tranh sơn dầu khổng lồ, dịu dàng mà không chói mắt.
Chúc Phàm gỡ mảnh giấy ghi chú mà Phương Kỳ Bạch để lại trên bàn, bên trên là nhiệm vụ bài tập nhóm giáo viên giao.
Cô không vội rời lớp, mà nhắn tin hỏi Chúc Uyên đã đến đâu rồi.
Theo giờ đã hẹn, giờ này Chúc Uyên chắc cũng sắp đến Đại học Kinh Đô.
…
Bước qua cổng Đại học Kinh Đô, Chúc Uyên nhìn ánh hoàng hôn nơi cuối trời, cảm động đến muốn rơi nước mắt.
Trước đây, cô chưa từng dám nghĩ, năm 17 tuổi mình lại có thể đặt chân đến ngôi trường đại học tốt nhất Kinh Đô.
Tất cả tủi thân và nỗi buồn trong ngày hôm nay, trong khoảnh khắc này, đều tan biến hết.
Khi bóng dáng quen thuộc ấy xuất hiện trong tầm mắt cô, Chúc Uyên chỉ cảm thấy mình như được thần may mắn ưu ái.
Dưới hàng cây ngô đồng, người con trai duỗi một chân dài, chân kia chạm đất, dựa nghiêng người vào gốc cây, lười biếng nghe điện thoại. Giữa các ngón tay kẹp một điếu thuốc, làn khói mờ nhạt bị gió hè cuốn bay về phía sau, tan dần vào ánh chiều cam đỏ.
Anh đứng ngay nơi giao hòa giữa ánh sáng và bóng râm, vóc dáng cao lớn nổi bật, gương mặt sắc nét, tóc ngắn bị gió thổi tung. Biểu cảm anh nhàn nhạt, mang theo khí chất cao quý lạnh lùng trời sinh.
Người đàn ông vừa dứt cuộc gọi, nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng liếc về phía cô.
Chúc Uyên biết rất rõ, ánh mắt ấy không phải đang nhìn cô.
“Ôi, cô bé xinh thật đấy.”
Chúc Uyên siết chặt thẻ sinh viên trong tay, bất ngờ đối diện một khuôn mặt còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ.
Khâu Thần cười nhìn về phía Phương Kỳ Bạch đang tiến lại gần:
“Ở đây có một cô bé xinh đẹp đang nhìn cậu suốt nãy giờ, chắc là muốn đưa thư tình cho cậu đấy.”
“Hở, này Cẩu Bạch, nhìn nhỏ này hình như chưa đủ tuổi đâu nhé?”
Phương Kỳ Bạch cúi người, nhìn thẳng vào mắt Chúc Uyên, đưa tay ra trước mặt cô.
Chúc Uyên ngơ ngác một chút rồi vội giải thích:
“Em không phải đến đưa thư tình.”
Người đàn ông vẫn mỉm cười, ánh mắt ôn hòa mà khiến người ta không thể rời mắt.
“Anh biết.”
protected text
Anh còn nhớ cô.
Khâu Thận búng tay trước mặt cô gái.
Hàng mi Chúc Uyên khẽ run, vội đưa thẻ sinh viên cho Phương Kỳ Bạch.
“Hôm đó trên xe buýt, cảm ơn anh.”
Khâu Thận bỏ một viên kẹo cầu vồng vào miệng:
“Cô bé xinh xắn này tới để báo ân à?”
Phương Kỳ Bạch nhìn cô gái trước mặt, cười khẽ:
“Muốn cảm ơn sao?”
Khâu Thận chen lời, giọng đùa cợt:
“Tất nhiên là lấy thân báo đáp rồi.”
Câu nói không theo lẽ thường khiến Chúc Uyên lần nữa ngẩn người.
Phương Kỳ Bạch bật cười, khẽ chửi cậu ta một tiếng.
Khâu Thận chậc một tiếng:
“Cô bé này nhìn ngơ ngác quá chừng.”
Chúc Uyên ngước mắt lên lần nữa, giọng nói nhẹ như gió:
“Em… mời anh uống trà sữa, được không?”
Phương Kỳ Bạch chìa tay về phía Khâu Thận.
Khâu Thận sờ túi áo:
“Chỉ còn đúng một gói kẹo cầu vồng cuối cùng.”
Phương Kỳ Bạch lấy gói kẹo Khâu Thận tiếc rẻ không muốn đưa, trao cho Chúc Uyên.
“Cảm ơn em đã cất công tới tận đây. Tặng em túi kẹo.”
Dưới ánh nhìn của người đàn ông, Chúc Uyên như bị dẫn dắt, theo bản năng nhận lấy gói kẹo ấy.
Khâu Thận xoa cổ:
“Này Cẩu Bạch, tôi đói rồi, đi thôi.”
Phương Kỳ Bạch bước vài bước rồi lười biếng quay đầu lại:
“Em tên gì?”
“Chúc Uyên.”
Giọng nói trong trẻo của cô gái, rơi vào gió hè và ánh hoàng hôn dịu nhẹ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









