Trong căn hộ.

Chúc Phàm siết chặt tay thành nắm đấm, đấm lên ngực Phương Kỳ Trụ:

“Phương… Kỳ Trụ, anh không được để lại dấu vết trên cổ em…”

Từ lúc bước vào nhà đến giờ đã hơn mười phút, người này cứ áp cô lên sofa hôn mãi không đủ.

Lúc thì ngang ngược, lúc lại dịu dàng.

Sức lực giữa nam và nữ vốn chênh lệch khiến cô không có cách nào chống lại, dần dần chìm đắm trong những nụ hôn nóng bỏng.

Toàn thân Chúc Phàm mềm nhũn, lún sâu vào sofa, đôi môi mềm mại chuyển từ hồng nhạt sang đỏ thẫm gợi cảm.

Môi anh từ môi cô dời xuống hõm cổ mềm mại.

Chúc Phàm đẩy Phương Kỳ Trụ ra, khẽ “ưm——”.

Hõm cổ cô bị nhuộm hơi nóng và hương vị không thuộc về mình.

Nụ hôn và vết cắn của Phương Kỳ Trụ khiến cô run lên không ngừng.

Cô không muốn phải dán băng che dấu hôn nữa, trông xấu chết đi được.

Nắm đấm yếu ớt của cô bị bàn tay lớn của anh bao trọn.

“Phương Kỳ Trụ…”

Cô muốn ngăn hành động táo bạo của anh trên cổ mình, nhưng giọng nói phát ra lại mềm đến mức chính cô cũng không nghe nổi.

Cứ như cô đang làm nũng, đang mời gọi anh bằng cách gọi tên anh vậy.

Phương Kỳ Trụ rời môi khỏi cổ cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve nơi vừa bị hôn và cắn.

Một mảng hồng nhạt hiện lên.

“Phàm bảo, em gọi nghe dễ thương thật đấy.”

Hơi thở của cả hai đã rối loạn từ lâu, Chúc Phàm ngửa đầu chạm vào đôi mắt đen thẫm nhuốm dục vọng của anh, cả người nóng bừng. Chỉ một tiếng “Phàm bảo” thôi mà như có lửa thiêu đốt trong tim cô.

Cô phát ra một âm thanh khe khẽ, mang theo tức giận.

“Em đã nói là không được để lại dấu vết trên người em rồi mà…”

Đôi môi đang bị cô cắn được ngón tay anh khẽ tách ra,

“Em mà tức giận, anh lại càng muốn khiến em tức hơn.”

Phương Kỳ Trụ áp má vào khóe môi cô, cười khẽ, giọng khàn trầm:

“Đừng cắn môi, cắn anh đi.”

Chúc Phàm: “……”

Người này thật là…

Vừa xấu tính vừa hư hỏng.

Thế mà lại khiến người ta rung động chết đi được.

Đuôi mắt cong lên và hàng mi dài rung nhẹ của Phương Kỳ Trụ khiến trái tim Chúc Phàm run lên theo.

Đôi mắt cô phủ một tầng sương, gò má đỏ bừng, váy bị kéo dồn lên tận eo, trông như vừa bị bắt nạt thê thảm.

Phương Kỳ Trụ nhìn cô đang nằm trên sofa:

“Không muốn cắn à?”

Vạt áo trượt khỏi vai cô, lộ ra mảng da trắng ngần, Chúc Phàm cắn chặt môi, dồn hết sức lực, tức tối cắn lên môi anh.

Cô thở gấp, nói đứt quãng:

“Rốt cuộc… anh còn… làm không…”

Âm cuối chưa kịp thoát ra thì đã bị nụ hôn dồn dập của anh nuốt trọn, cả người bị bế bổng.

Anh dùng một tay giữ gáy cô, vừa hôn vừa đưa cô từ phòng khách vào phòng ngủ.

Chúc Phàm bị ép nằm xuống chiếc giường lớn mềm mại, ánh mắt mơ màng nhưng vẫn còn chút lý trí.

Họ vẫn chưa tắm…

Cô ôm lấy cổ Phương Kỳ Trụ.

Gió lạnh từ điều hòa cũng không thổi tan được hơi nóng giữa hai người.

Khóe mắt, đầu mày của anh đều là dục vọng cuốn lấy không thể nào giấu nổi. Bị ngăn lại giữa chừng, anh ngẩng lên, đôi mắt đen thẫm đầy ham muốn, cầm chiếc hộp vuông từ đầu giường bằng môi.

Anh dùng sức, bế Chúc Phàm từ trên giường lên, đi vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy át đi tiếng thút thít khe khẽ của cô gái…

Ga giường ướt đẫm không biết là vì nước hay vì mồ hôi…



Cuối cùng, Chúc Phàm mệt đến mức không nhấc nổi cánh tay.

Cô ném chiếc gối dưới lưng vào người Phương Kỳ Trụ:

“Anh có biết tiết chế là gì không hả?”

Trong đôi mắt long lanh đầy oán trách của cô, Phương Kỳ Trụ cười xấu xa và tùy tiện:

“Em không thấy là em cũng thích à?”

Chúc Phàm lấy tay bịt miệng anh.

So với lần đầu tiên, người này tiến bộ quá nhanh.

Không biết có phải con trai vốn đã có bản năng ở khoản này không.

Chúc Phàm chuyển chủ đề một cách cứng ngắc:

“Phương Kỳ Trụ, em đói rồi.”

“Vừa rồi không no à?”

Chúc Phàm dùng tay bóp mặt anh đến méo xệch, nhưng vẫn không ngăn nổi miệng anh nói lời khiêu khích.

Cô đỏ mặt trừng anh:

“Em muốn ăn chè trôi nước, anh đi nấu cho em.”

Phương Kỳ Trụ nhếch môi, ánh mắt đầy vẻ thỏa mãn:

“Trước tiên ôm em đi tắm cái đã.”

Chúc Phàm quấn chăn, lắc đầu nguầy nguậy.

Cô sợ anh không kiềm chế được nữa.

Phương Kỳ Trụ nhìn cô bằng ánh mắt như đọc thấu suy nghĩ của cô.

“Phàm bảo, em ngoan nào, đừng dụ anh, anh sẽ không làm gì đâu.”

Phương Kỳ Trụ quả nhiên giữ lời.

Chúc Phàm quấn khăn tắm, thấy Phương Kỳ Trụ rời khỏi phòng, còn cẩn thận đóng cửa lại giúp cô, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô nhìn thấy trong tủ quần áo của Phương Kỳ Trụ có thêm không ít váy mới so với lần trước.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! Chúc Phàm chọn một chiếc váy trắng có kiểu dáng gần giống bộ cô mặc lúc ra ngoài ban sáng.

Thay đồ xong, cô nghe thấy tiếng nói chuyện từ phòng khách vọng vào.

Văn Vũ Tinh xách đồ ăn đứng ở cửa:

“Trụ ca, người hầu của anh mang đồ ăn tới đây.”

Cậu ta tinh mắt nhìn thấy cạnh sofa có hai đôi giày vải rõ ràng là của con gái:

“Trụ ca, anh giấu người trong nhà à?”

Phương Kỳ Trụ nhận lấy túi đồ ăn từ tay Văn Vũ Tinh, liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ rồi lại đóng lại.

“Cậu có thể đi rồi.”

Văn Vũ Tinh bám chặt lấy cửa, mắt sáng rỡ ánh hóng hớt.

Phương Kỳ Trụ xoay người:

“Đóng cửa lại.”

Văn Vũ Tinh cười toe toét:

“Rồi rồi, Trụ ca, anh với chị dâu nhỏ cứ tiếp tục thân mật đi nhé.”

Bên ngoài lại yên tĩnh trở lại. Chúc Phàm tìm lại đồng hồ đeo tay bỏ quên trong phòng tắm, đeo vào.

Vừa nhìn giờ, cô lập tức đi tìm đôi giày bỏ trong phòng khách.

Lớp học lúc 2 giờ chiều, bây giờ đã là 13:49 rồi.

“Phương Kỳ Trụ, em không ăn nữa, sắp trễ học rồi.”

Cô vội vàng xỏ giày, tay đã đặt lên tay nắm cửa, lại quay người chạy vào bếp, sờ thử bát chè trôi và mấy món ăn trên bàn.

Phương Kỳ Trụ giữ cô lại:

“Ăn cái gì đã, anh chở em tới, sẽ không để em trễ.”

Anh chỉ quấn mỗi khăn tắm ở eo, vóc dáng rắn chắc, cơ bụng nổi rõ, rõ ràng chỉ đứng yên không làm gì, nhưng vẫn toát lên khí chất cuốn hút không thể tả.

Chúc Phàm nóng cả mắt.

Phương Kỳ Trụ lười biếng kéo ghế, ra hiệu cô ngồi xuống ăn.

Hương thơm từ đồ ăn khiến bụng cô vang lên mấy tiếng “rột rột”.

Chè trôi lềnh bềnh trong bát sứ trắng, cô dùng muỗng múc lên.

Ăn quá vội, còn nguyên viên cho cả vào miệng.

Chúc Phàm bị bỏng đến muốn rơi nước mắt.

“Nhổ ra.”

Bàn tay lớn đưa đến bên môi khiến cô ngẩn người.

Thấy cô không phản ứng, động tác anh hơi mạnh tay.

Chúc Phàm trợn tròn mắt.

Viên chè trôi trong miệng bị anh ép ra khỏi tay.

Phương Kỳ Trụ không hề tỏ ra ghét bỏ, đi vài bước ném thẳng vào thùng rác.

Súc miệng bằng nước đá xong, miệng cô đỡ rát hơn nhiều.

Cô không dám vội vàng bỏ thức ăn vào miệng nữa.

Chúc Phàm không muốn đi học trễ, nhưng cũng không muốn bị đói.

Hai việc không thể cùng lúc, nếu đã định trễ rồi thì thôi ăn no đã.

Phương Kỳ Trụ cúi đầu nhắn tin trên điện thoại, cô yên lặng ăn uống.

Trên bàn nhiều món, hai người ăn là quá dư.

Phương Kỳ Trụ ngẩng đầu khỏi điện thoại.

Gò má ửng hồng của cô gái mang vẻ trong trẻo, búi tóc củ tỏi đơn giản lộ rõ chiếc cổ trắng mảnh. Đôi mắt long lanh sương mờ, động tác ăn uống nhẹ nhàng, yên tĩnh. Thỉnh thoảng ăn trúng món mình thích, mắt cô lại cong lên theo bản năng.

Thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm, cô giục:

“Anh cũng mau ăn đi.”

Chúc Phàm chỉ ăn ít cơm, bụng đã no bảy tám phần, cô đặt đũa xuống.

Bát chè trôi cô không đụng đến nữa.

Phương Kỳ Trụ cũng đặt đũa, lười biếng đứng dậy.

Chúc Phàm biết anh còn chưa ăn no:

“Anh không cần đưa em đâu, cứ ăn tiếp đi, em trễ rồi.”

Còn một phút nữa là hai giờ.

“Đã nói là sẽ không để em trễ mà.”

Chúc Phàm chớp mắt.

Phương Kỳ Trụ vào phòng thay đồ, chưa tới một phút đã bước ra.

Anh ngồi xổm trước mặt cô, cúi đầu buộc dây giày vải cô chưa kịp thắt.

Chúc Phàm lúc này mới nhận ra mình chưa buộc dây giày.

Trên cổ anh có hình xăm màu đen như một sợi dây chuyền mảnh, quấn quanh cổ, giống như bụi gai mọc trong vùng hoang vu.

Khi anh cúi đầu, hình xăm lộ rõ trước mắt cô.

Chúc Phàm bất giác nhớ lại lúc trên giường, anh áp lên người cô, hình xăm đó theo đường gân cổ nổi lên, vừa quyến rũ vừa khiến người ta rung động.

Cô không kìm được, đưa tay chạm nhẹ vào những đường nét ấy.

Phương Kỳ Trụ ngẩng đầu:

“Em thích hình xăm này à?”

Chúc Phàm gật đầu.

Anh bật cười:

“Hồi tám tuổi, mẹ anh nhờ người xăm cho. Bà ấy nói chó hoang đeo vòng cổ thì không chạy đi đâu được.”

Chúc Phàm khựng lại một nhịp, trái tim bất giác nhói lên khi bắt gặp ánh mắt sâu thẳm pha chút lạnh lẽo của anh.

Phương Kỳ Trụ kéo tay cô vòng ra sau cổ mình.

Động tác đó giống hệt như một con chó hoang tự cúi đầu, để cô gái cầm dây dắt.

Chúc Phàm đổi chủ đề cứng nhắc:

“Nơ anh buộc đẹp thật đấy.”

Phương Kỳ Trụ vẫn ngồi xổm dưới đất, lười biếng ngẩng mắt nhìn lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện