Tiếng chuông tan học vang lên kết thúc buổi học sáng, Chúc Phàm duỗi người một cái.
Không biết Phương Kỳ Trụ đã tỉnh chưa.
Tiết thứ hai buổi sáng kết thúc, Chúc Phàm cùng các bạn chuyển xuống lớp học ở tầng dưới.
Thấy Phương Kỳ Trụ ngủ rất say, cô cũng không gọi anh dậy.
protected text
“Chúc Phàm.”
Chúc Phàm ôm sách quay đầu nhìn về phía Phương Kỳ Bạch, người vừa gọi cô.
Vì cô ra khỏi lớp muộn, hành lang lúc này đã vắng tanh, hầu như không còn học sinh nào.
Phương Kỳ Bạch nhướng mày: “Mấy ngày nay cậu đang tránh mặt tớ à?”
Bị Phương Kỳ Bạch nói trúng tim đen, Chúc Phàm cũng không lúng túng, tiện miệng tìm một cái cớ: “Sợ đi với cậu thân quá, bạn gái cậu ghen.”
Cô chủ động nhắc đến Dung Nhạc Vi, nụ cười trong mắt Phương Kỳ Bạch nhạt hẳn đi.
“Cùng ăn trưa nhé?”
Chúc Phàm mỉm cười từ chối: “Tớ có hẹn với người khác rồi.”
Phương Kỳ Bạch đưa tay đang thả bên người lấy bật lửa từ trong túi ra, hỏi: “Phương Kỳ Trụ?”
Chúc Phàm gật đầu.
Người đàn ông cúi đầu, thuần thục ngậm lấy điếu thuốc, động tác châm lửa dừng lại khi bắt gặp ánh mắt Chúc Phàm.
Chúc Phàm khoát tay: “Cậu cứ hút đi, đừng để ý tớ.”
Phương Kỳ Bạch kẹp điếu thuốc chưa cháy giữa những đốt ngón tay, giọng lười biếng: “Là vì tớ với Dung Nhạc Vi bên nhau, nên cậu mới…”
Nên cô mới tìm đến Phương Kỳ Trụ.
Câu nói của Phương Kỳ Bạch chưa dứt, nhưng Chúc Phàm đã hiểu ý.
“Không phải.”
Đôi mắt thiếu nữ trong suốt, sáng ngời. Khi nhìn anh, ánh mắt ấy vừa thản nhiên vừa chân thành.
“Cạch—”
Ngọn lửa đỏ rực cháy lên đầu điếu thuốc.
“Hôm đó, là cậu ở căn hộ của cậu ta.”
Phương Kỳ Bạch dùng giọng khẳng định.
Chúc Phàm vuốt lại mái tóc, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
“Cậu ta ép cậu?”
Phương Kỳ Bạch rít một hơi thuốc, trong ánh mắt lười nhác thoáng hiện chút lạnh lùng.
Chúc Phàm nhận ra tay anh cầm điếu thuốc hơi run: “Không, anh ấy không ép tớ.”
“Cánh tay cậu có đau lắm không?”
Cánh tay bị thương của Phương Kỳ Bạch không bó bột, cũng không đeo đai bảo hộ. Nếu không để ý kỹ, sẽ chẳng phát hiện ra anh bị thương.
Phương Kỳ Bạch đổi tay cầm thuốc: “Cũng hơi đau.”
Chúc Phàm hỏi: “Đã đi bệnh viện khám chưa?”
Phương Kỳ Bạch khẽ đáp: “Không nghiêm trọng đến mức đó.”
Chúc Phàm nhắc anh: “Muốn mau hồi phục thì nên đeo đai bảo hộ. Dù có ảnh hưởng hình tượng một chút, nhưng cậu đẹp trai vậy, không sao đâu.”
Giọng thiếu nữ dịu dàng, xen chút đùa vui.
Phương Kỳ Bạch tựa vào tường, cười khẽ, nụ cười thanh nhã và quý phái: “Thật không?”
Hành lang chỉ còn hai người, Chúc Phàm không nán lại: “Tớ đi đây.”
Ánh mắt nửa khép của Phương Kỳ Bạch mờ nhòa trong làn khói thuốc cuộn lên từ đầu ngón tay, cùng mờ nhòa là bóng lưng Chúc Phàm rời đi.
Khói thuốc lùa vào phổi, anh hướng về phía bóng dáng màu xanh sẫm kia: “Đừng để bị người khác bắt nạt.”
Chúc Phàm bước đi nhẹ nhàng, thoải mái, quay lưng vẫy tay đầy tự do.
Trong hành lang cầu thang.
Phương Kỳ Trụ lười biếng ngồi trên bậc thang, giữa lông mày như tích tụ một đám mây u ám.
Chúc Phàm không kịp đề phòng, chân đang bước lên cầu thang thì lùi lại. Cô ôm ngực, “Phương Kỳ Trụ, anh dọa em giật cả mình.”
Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com
“Sao anh lại ở đây?”
Phương Kỳ Trụ ánh mắt sâu thẳm, thong thả bước xuống bậc thang: “Nói chuyện với anh tôi vui lắm à?”
Lúc này Chúc Phàm mới nhận ra, người này đã ở đây được một lúc rồi.
“Bọn em chỉ nói vài câu thôi.”
“Tan học là em định đến tìm anh—”
Phương Kỳ Trụ nắm lấy cổ tay thiếu nữ, áp sát giữ chặt cô trong lòng, dùng môi ngăn chặn toàn bộ lời cô muốn nói.
Thắt lưng Chúc Phàm bị bàn tay lớn của anh cố định, cô có thể cảm nhận rõ ràng độ nóng nơi lòng bàn tay anh và sự chiếm hữu trong mắt anh.
Phương Kỳ Trụ hôn sâu và dữ dội.
Chúc Phàm run run hàng mi, chân mềm nhũn suýt đứng không vững.
Cô chống vào ngực anh, đẩy nhẹ: “Phương… ưm, Phương Kỳ Trụ, hình như có người đang lên…”
Ánh mắt và hơi thở của Phương Kỳ Trụ trở nên nguy hiểm khác thường.
Tay cô bị anh giữ chặt—
Chúc Phàm trong vòng tay Phương Kỳ Trụ run lên như bị điện giật.
Phương Kỳ Trụ gan thật lớn, quá mức ngông cuồng.
Dưới ánh mắt vừa thẹn vừa giận đến như sắp bốc hỏa của cô, anh mới chịu buông đôi môi mềm mại kia ra, nhẹ giọng nói: “Thở đi.”
Chúc Phàm nín thở nãy giờ, nghe vậy mới vội vàng hít từng hơi thật sâu.
Cô tham lam hít lấy không khí.
Khi Phương Kỳ Trụ lại định cúi xuống hôn tiếp, cô chủ động vòng tay qua cổ anh: “Phương Kỳ Trụ, xin anh, mình đổi chỗ đi…”
Động tác kéo váy cô lên của anh dừng lại.
“Tại sao lại bỏ anh một mình trong lớp?”
Hơi thở nóng rực của anh rơi bên tai cô.
Khóe mắt Phương Kỳ Trụ nhuốm đỏ vì khao khát, giọng khàn đặc và ánh mắt sâu thẳm khiến anh lúc này trông như một chú chó lớn bị chủ bỏ rơi.
Chúc Phàm ngẩn người nhìn vào mắt anh.
“Tại sao?”
Cô lấy lại tinh thần, đối diện với đôi mắt đen của anh, lòng bàn tay nhẹ vuốt dọc sống lưng anh: “Lúc đó anh ngủ rất say, em chỉ muốn để anh ngủ thêm một chút.”
“Không phải em bỏ mặc anh trong lớp đâu.”
“Giờ nghỉ tiết ba, em còn quay lại lớp xem anh nữa mà.”
“Vì chuyện đó nên anh giận à?”
Tiếng bước chân rõ ràng cắt ngang sự mập mờ trong góc cầu thang và cả câu nói của Chúc Phàm.
Phương Kỳ Trụ hơi nhấc mí mắt, nhìn về phía cậu nam sinh vừa xuất hiện: “Nhìn đủ chưa?”
Nam sinh kia vội rút ánh mắt đang liếc về phía Chúc Phàm trong lòng anh: “À, xin lỗi huynh đệ, làm phiền rồi, thật xin lỗi.”
Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu: “Hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục.”
Bị Phương Kỳ Trụ giữ chặt trong ngực, Chúc Phàm không lộ ra chút mặt mũi nào, xấu hổ đến muốn đập đầu vào tường.
Cô đẩy ngực anh ra, lùi một bước. Chân mềm nhũn, nếu không nhờ cánh tay anh vẫn ôm quanh eo cô, có lẽ đã ngã xuống đất rồi.
“Gan chỉ đến vậy à?”
Từ cổ đến mặt thiếu nữ đỏ ửng như phấn má: “Anh tưởng ai cũng gan to như anh, trời không sợ đất không sợ chắc!”
Gấu váy Chúc Phàm hơi bị vén lên.
Phương Kỳ Trụ cúi người, giúp cô chỉnh lại váy, rồi ngồi xổm xuống: “Lên đi.”
Chúc Phàm dựa lưng vào tường, không nhúc nhích.
Phương Kỳ Trụ thong thả, cũng không giục: “Chân mềm như vậy, em đi nổi à?”
Chúc Phàm tức giận leo lên lưng anh.
Lưng Phương Kỳ Trụ như bị hai đám mây mềm mại va vào.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nghiêng mắt nhìn thiếu nữ đang nghiến răng như muốn cắn mình một cái: “Nếu không muốn anh giải quyết em ngay tại đây, thì đừng cọ loạn nữa.”
Không biết Phương Kỳ Trụ đã tỉnh chưa.
Tiết thứ hai buổi sáng kết thúc, Chúc Phàm cùng các bạn chuyển xuống lớp học ở tầng dưới.
Thấy Phương Kỳ Trụ ngủ rất say, cô cũng không gọi anh dậy.
protected text
“Chúc Phàm.”
Chúc Phàm ôm sách quay đầu nhìn về phía Phương Kỳ Bạch, người vừa gọi cô.
Vì cô ra khỏi lớp muộn, hành lang lúc này đã vắng tanh, hầu như không còn học sinh nào.
Phương Kỳ Bạch nhướng mày: “Mấy ngày nay cậu đang tránh mặt tớ à?”
Bị Phương Kỳ Bạch nói trúng tim đen, Chúc Phàm cũng không lúng túng, tiện miệng tìm một cái cớ: “Sợ đi với cậu thân quá, bạn gái cậu ghen.”
Cô chủ động nhắc đến Dung Nhạc Vi, nụ cười trong mắt Phương Kỳ Bạch nhạt hẳn đi.
“Cùng ăn trưa nhé?”
Chúc Phàm mỉm cười từ chối: “Tớ có hẹn với người khác rồi.”
Phương Kỳ Bạch đưa tay đang thả bên người lấy bật lửa từ trong túi ra, hỏi: “Phương Kỳ Trụ?”
Chúc Phàm gật đầu.
Người đàn ông cúi đầu, thuần thục ngậm lấy điếu thuốc, động tác châm lửa dừng lại khi bắt gặp ánh mắt Chúc Phàm.
Chúc Phàm khoát tay: “Cậu cứ hút đi, đừng để ý tớ.”
Phương Kỳ Bạch kẹp điếu thuốc chưa cháy giữa những đốt ngón tay, giọng lười biếng: “Là vì tớ với Dung Nhạc Vi bên nhau, nên cậu mới…”
Nên cô mới tìm đến Phương Kỳ Trụ.
Câu nói của Phương Kỳ Bạch chưa dứt, nhưng Chúc Phàm đã hiểu ý.
“Không phải.”
Đôi mắt thiếu nữ trong suốt, sáng ngời. Khi nhìn anh, ánh mắt ấy vừa thản nhiên vừa chân thành.
“Cạch—”
Ngọn lửa đỏ rực cháy lên đầu điếu thuốc.
“Hôm đó, là cậu ở căn hộ của cậu ta.”
Phương Kỳ Bạch dùng giọng khẳng định.
Chúc Phàm vuốt lại mái tóc, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
“Cậu ta ép cậu?”
Phương Kỳ Bạch rít một hơi thuốc, trong ánh mắt lười nhác thoáng hiện chút lạnh lùng.
Chúc Phàm nhận ra tay anh cầm điếu thuốc hơi run: “Không, anh ấy không ép tớ.”
“Cánh tay cậu có đau lắm không?”
Cánh tay bị thương của Phương Kỳ Bạch không bó bột, cũng không đeo đai bảo hộ. Nếu không để ý kỹ, sẽ chẳng phát hiện ra anh bị thương.
Phương Kỳ Bạch đổi tay cầm thuốc: “Cũng hơi đau.”
Chúc Phàm hỏi: “Đã đi bệnh viện khám chưa?”
Phương Kỳ Bạch khẽ đáp: “Không nghiêm trọng đến mức đó.”
Chúc Phàm nhắc anh: “Muốn mau hồi phục thì nên đeo đai bảo hộ. Dù có ảnh hưởng hình tượng một chút, nhưng cậu đẹp trai vậy, không sao đâu.”
Giọng thiếu nữ dịu dàng, xen chút đùa vui.
Phương Kỳ Bạch tựa vào tường, cười khẽ, nụ cười thanh nhã và quý phái: “Thật không?”
Hành lang chỉ còn hai người, Chúc Phàm không nán lại: “Tớ đi đây.”
Ánh mắt nửa khép của Phương Kỳ Bạch mờ nhòa trong làn khói thuốc cuộn lên từ đầu ngón tay, cùng mờ nhòa là bóng lưng Chúc Phàm rời đi.
Khói thuốc lùa vào phổi, anh hướng về phía bóng dáng màu xanh sẫm kia: “Đừng để bị người khác bắt nạt.”
Chúc Phàm bước đi nhẹ nhàng, thoải mái, quay lưng vẫy tay đầy tự do.
Trong hành lang cầu thang.
Phương Kỳ Trụ lười biếng ngồi trên bậc thang, giữa lông mày như tích tụ một đám mây u ám.
Chúc Phàm không kịp đề phòng, chân đang bước lên cầu thang thì lùi lại. Cô ôm ngực, “Phương Kỳ Trụ, anh dọa em giật cả mình.”
Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com
“Sao anh lại ở đây?”
Phương Kỳ Trụ ánh mắt sâu thẳm, thong thả bước xuống bậc thang: “Nói chuyện với anh tôi vui lắm à?”
Lúc này Chúc Phàm mới nhận ra, người này đã ở đây được một lúc rồi.
“Bọn em chỉ nói vài câu thôi.”
“Tan học là em định đến tìm anh—”
Phương Kỳ Trụ nắm lấy cổ tay thiếu nữ, áp sát giữ chặt cô trong lòng, dùng môi ngăn chặn toàn bộ lời cô muốn nói.
Thắt lưng Chúc Phàm bị bàn tay lớn của anh cố định, cô có thể cảm nhận rõ ràng độ nóng nơi lòng bàn tay anh và sự chiếm hữu trong mắt anh.
Phương Kỳ Trụ hôn sâu và dữ dội.
Chúc Phàm run run hàng mi, chân mềm nhũn suýt đứng không vững.
Cô chống vào ngực anh, đẩy nhẹ: “Phương… ưm, Phương Kỳ Trụ, hình như có người đang lên…”
Ánh mắt và hơi thở của Phương Kỳ Trụ trở nên nguy hiểm khác thường.
Tay cô bị anh giữ chặt—
Chúc Phàm trong vòng tay Phương Kỳ Trụ run lên như bị điện giật.
Phương Kỳ Trụ gan thật lớn, quá mức ngông cuồng.
Dưới ánh mắt vừa thẹn vừa giận đến như sắp bốc hỏa của cô, anh mới chịu buông đôi môi mềm mại kia ra, nhẹ giọng nói: “Thở đi.”
Chúc Phàm nín thở nãy giờ, nghe vậy mới vội vàng hít từng hơi thật sâu.
Cô tham lam hít lấy không khí.
Khi Phương Kỳ Trụ lại định cúi xuống hôn tiếp, cô chủ động vòng tay qua cổ anh: “Phương Kỳ Trụ, xin anh, mình đổi chỗ đi…”
Động tác kéo váy cô lên của anh dừng lại.
“Tại sao lại bỏ anh một mình trong lớp?”
Hơi thở nóng rực của anh rơi bên tai cô.
Khóe mắt Phương Kỳ Trụ nhuốm đỏ vì khao khát, giọng khàn đặc và ánh mắt sâu thẳm khiến anh lúc này trông như một chú chó lớn bị chủ bỏ rơi.
Chúc Phàm ngẩn người nhìn vào mắt anh.
“Tại sao?”
Cô lấy lại tinh thần, đối diện với đôi mắt đen của anh, lòng bàn tay nhẹ vuốt dọc sống lưng anh: “Lúc đó anh ngủ rất say, em chỉ muốn để anh ngủ thêm một chút.”
“Không phải em bỏ mặc anh trong lớp đâu.”
“Giờ nghỉ tiết ba, em còn quay lại lớp xem anh nữa mà.”
“Vì chuyện đó nên anh giận à?”
Tiếng bước chân rõ ràng cắt ngang sự mập mờ trong góc cầu thang và cả câu nói của Chúc Phàm.
Phương Kỳ Trụ hơi nhấc mí mắt, nhìn về phía cậu nam sinh vừa xuất hiện: “Nhìn đủ chưa?”
Nam sinh kia vội rút ánh mắt đang liếc về phía Chúc Phàm trong lòng anh: “À, xin lỗi huynh đệ, làm phiền rồi, thật xin lỗi.”
Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu: “Hai người cứ tiếp tục, cứ tiếp tục.”
Bị Phương Kỳ Trụ giữ chặt trong ngực, Chúc Phàm không lộ ra chút mặt mũi nào, xấu hổ đến muốn đập đầu vào tường.
Cô đẩy ngực anh ra, lùi một bước. Chân mềm nhũn, nếu không nhờ cánh tay anh vẫn ôm quanh eo cô, có lẽ đã ngã xuống đất rồi.
“Gan chỉ đến vậy à?”
Từ cổ đến mặt thiếu nữ đỏ ửng như phấn má: “Anh tưởng ai cũng gan to như anh, trời không sợ đất không sợ chắc!”
Gấu váy Chúc Phàm hơi bị vén lên.
Phương Kỳ Trụ cúi người, giúp cô chỉnh lại váy, rồi ngồi xổm xuống: “Lên đi.”
Chúc Phàm dựa lưng vào tường, không nhúc nhích.
Phương Kỳ Trụ thong thả, cũng không giục: “Chân mềm như vậy, em đi nổi à?”
Chúc Phàm tức giận leo lên lưng anh.
Lưng Phương Kỳ Trụ như bị hai đám mây mềm mại va vào.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, nghiêng mắt nhìn thiếu nữ đang nghiến răng như muốn cắn mình một cái: “Nếu không muốn anh giải quyết em ngay tại đây, thì đừng cọ loạn nữa.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









