Sự xuất hiện của Phương Kỳ Trụ, cùng hành động cúi người buộc dây giày cho Chúc Phàm, khiến cả lớp học như bùng nổ.

Người đàn ông khẽ nâng mí mắt, lướt qua một cái lơ đãng, lớp học lập tức yên lặng như tờ.

Chúc Phàm thì không có được bản lĩnh mạnh mẽ như Phương Kỳ Trụ, đây lại còn là lần đầu tiên cô bị một nam sinh cúi người buộc dây giày giữa chốn đông người.

Cổ chân bị anh nắm khi nãy, vẫn còn lưu lại hơi ấm trong lòng bàn tay.

Một tầng đỏ nhàn nhạt phủ lên gò má cô gái: “Phương Kỳ Trụ, sắp vào tiết rồi đấy.”

Giọng cô gái nhẹ nhàng, mang theo chút gấp gáp, chỉ mong anh mau rời khỏi.

Đôi mắt đen lạnh của Phương Kỳ Trụ nhìn cô chằm chằm, đè nén một luồng khó chịu lạnh lẽo: “Em sợ bị liên quan đến anh đến thế sao?”

Chúc Phàm: Hả? Anh đang tức chuyện gì vậy?

Chúc Phàm chỉ vào chỗ ngồi của mình, quay người: “Em lấy đồ ăn cho anh.”

Phương Kỳ Trụ không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn cô.

Chúc Phàm nghiến răng: “Phương Kỳ Trụ, anh muốn gì đây?”

Tóc búi cao của cô đã lỏng, một lọn tóc rũ xuống cổ. Váy xanh sẫm dài ngang bắp chân, vì quay người vội nên tà váy như nan quạt mở ra. Gương mặt lạnh lùng lúc này hơi cau mày, trông như đang không vui.

Phương Kỳ Trụ đưa tay ra về phía cô.

Chúc Phàm chớp mắt, không nhúc nhích.

Hử?

Phương Kỳ Trụ khẽ nắm lấy bàn tay cô đang buông thõng, đùa nghịch từng đốt ngón tay như thể đó là món đồ chơi thú vị.

Chúc Phàm nghĩ một lúc rồi cũng không rút tay lại: “Em khi nào sợ bị dính líu với anh?”

“Nếu sợ thật, thì em đã không để anh nghịch tay mình giữa lớp như thế này.”

Giọng cô gái nhỏ nhẹ, mang theo cả chiều chuộng lẫn bất đắc dĩ.

Môi cô hơi hé, mềm mại, hồng hào.

Quyến rũ đến mức khiến anh khó kiềm chế.

Dưới ánh mắt nóng rực bỗng nhiên của Phương Kỳ Trụ, Chúc Phàm khẽ mím môi thành một đường cong xinh xắn.

Cô hơi lúng túng, động đậy ngón tay: “Anh còn muốn ăn nữa không đây?”

Khóe môi Phương Kỳ Trụ khẽ nhếch.

protected text

Phương Kỳ Trụ cúi đầu, khẽ thì thầm bên tai cô: “Em cắn môi kiểu đó, đang quyến rũ anh hôn em đấy.”

Chúc Phàm vội lấy tay che miệng: “Phương Kỳ Trụ, đây là trong lớp học đấy!”

Dáng vẻ hai người lúc ấy, trong mắt người khác như thể Chúc Phàm sắp bị Phương Kỳ Trụ bắt nạt đến phát khóc.

Dung Nhạc Vi thấy Kỳ Bạch định đi về phía Chúc Phàm, liền cố tình nghiêng chân, ngã vào lòng anh.

Kỳ Bạch cau mày nhẹ.

Dung Nhạc Vi nhăn mặt đau đớn, rít lên: “Kỳ Bạch… chân em trẹo rồi…”

“Đau quá…”

Chuông vào lớp vang lên, giáo sư cầm tách trà bước vào.

Chúc Phàm kéo tay Phương Kỳ Trụ quay về chỗ ngồi.

Lần này Phương Kỳ Trụ rất phối hợp, đi chậm hơn nửa bước, để cô kéo mình đi.

Khi Chúc Phàm nắm tay Phương Kỳ Trụ, nét lạnh lùng trong mắt anh dịu xuống, ánh mắt dừng lại sau gáy cô, không biết đang nghĩ gì.

Lối đi bị Dung Nhạc Vi chặn lại, Chúc Phàm lên tiếng: “Xin lỗi, phiền cậu nhường đường chút nhé.”

Dung Nhạc Vi mắt đỏ hoe, tỏ vẻ đau đớn: “Chúc Phàm, xin lỗi nhé, chân mình trẹo rồi, chỉ cần nhúc nhích là đau.”

Cô ta nhẹ nhàng bám lấy cánh tay Kỳ Bạch: “Kỳ Bạch… đau quá…”

Ánh mắt Kỳ Bạch rơi xuống đôi tay đang nắm chặt nhau của Chúc Phàm và Phương Kỳ Trụ.

Phương Kỳ Trụ nhướng mày, khẽ liếc.

Dưới ánh nhìn đó, tay Dung Nhạc Vi khẽ run lên vì sợ hãi.

Chúc Phàm không nhìn lại Kỳ Bạch. Cô biết Phương Kỳ Trụ là người thiếu kiên nhẫn, nên khẽ gửi ánh mắt ra hiệu “anh bình tĩnh chút, để em xử lý”.

Cô bắt chước giọng điệu của Dung Nhạc Vi, mềm mại nói:

“Ơ… Nhưng lý do đó cũng đâu thể là cái cớ để cậu đứng chặn đường người khác nhỉ~”

“Làm ơn cho bọn mình đi qua với nha~”

Giọng nói mềm mại có phần cố ý, mà lại nhẹ nhàng, cứ thế len lỏi vào lòng người ta.

Khiến người nghe như tan chảy.

Kỳ Bạch nhướng mày.

Chúc Phàm mỉm cười tươi tắn: “Hay là hai người đổi chỗ khác mà phát ‘cẩu lương’ đi, được không?”

Kỳ Bạch nghe thấy giọng trêu chọc đầy ẩn ý của Chúc Phàm, không khỏi khẽ ho một tiếng đầy ngượng ngùng. Anh đặt tay lên eo Dung Nhạc Vi, dìu cô ngồi xuống ghế.

Dung Nhạc Vi sững người khi chạm phải ánh mắt trong veo, mang theo nụ cười nhàn nhạt của Chúc Phàm.

Trong mắt cô ấy, chẳng hề có chút đố kỵ hay khó chịu gì trước hành động thân mật của cô và Kỳ Bạch.

Dung Nhạc Vi liền nghiêng người dán sát vào Kỳ Bạch hơn nữa.

Cô ta không tin Chúc Phàm không để tâm, chắc chắn đang giả vờ.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Chỉ vì muốn gây chú ý với Kỳ Bạch, mà dám chơi chiêu, khiến Phương Kỳ Trụ công khai xuất hiện ở đây.

Giáo sư cảm thấy lớp học im ắng lạ thường, thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát sinh viên bên dưới bục giảng.

Sinh viên nào cũng ngồi nghiêm chỉnh, tinh thần căng như dây đàn.

Sau khi Chúc Phàm quay lại chỗ, cô phát hiện phía sau mình có vài tiếng động nhỏ, cô nghiêng đầu nhìn.

Tiết trước, ba hàng ghế sau cô chỉ lác đác vài người ngồi, nhưng từ lúc Phương Kỳ Trụ ngồi cạnh, gần như tất cả sinh viên phía sau đều ôm sách chuyển chỗ.

Cô rút tay khỏi tay anh, định lấy đồ ăn thì bị anh giữ chặt lại: “Em thả tay ra, anh sẽ không có đồ ăn.”

Phương Kỳ Trụ không buông.

Chúc Phàm trừng mắt nhìn anh.

Anh nhìn chằm chằm vào gò má trắng nõn của cô, ngứa tay muốn nắn một cái.

Và rồi làm thật.

Làn da dưới đầu ngón tay vừa mềm vừa mịn.

Chúc Phàm né người: “Đừng có làm loạn nữa.”

Cái chạm mềm mại kia bị hụt mất vì cô tránh đi.

Giọng cô nhỏ nhẹ, như nũng nịu mà trách mắng, lại khiến người nghe rung động.

Kỳ Bạch nghiêng đầu nhìn ra sau.

Chúc Phàm mặt đỏ bừng, gạt tay Phương Kỳ Trụ vừa định chạm tới.

Phương Kỳ Trụ nhìn bàn tay bị cô gạt ra, rồi liếc sang Kỳ Bạch, đáy mắt như phủ một tầng băng lạnh.

Ánh mắt giao nhau, chính Kỳ Bạch là người rút về trước.

Chúc Phàm bắt gặp ánh mắt Phương Kỳ Trụ tưởng như cười nhưng không hề mang ý cười, nhắc nhở: “Vừa rồi có đánh đau không? Anh đột nhiên bóp má em làm em giật mình. Đây đang là giờ học, anh không được quấy rối em, cũng không được làm phiền người khác.”

Phương Kỳ Trụ im lặng nhìn cô.

Chúc Phàm nhẹ nhàng xoa tay anh – nơi vừa bị cô đập đỏ lên: “Nếu anh muốn bóp má, thì em cho anh bóp, nhưng không phải bây giờ.”

Hành động nhẹ nhàng cùng giọng điệu thương lượng của cô khiến cơn lạnh trong mắt anh tan đi. Ngay cả Kỳ Bạch và Dung Nhạc Vi ngồi phía trước cũng chẳng còn chướng mắt như trước.

Chúc Phàm lấy ra táo, sô-cô-la, kẹo mút và bánh quy xinh xắn do Mạnh Ân tự tay nướng, xếp lên bàn trước mặt anh.

Nghĩ đến việc quả táo chưa rửa, cô lấy khăn ướt lau kỹ rồi mới đưa cho anh.

Dung Nhạc Vi ngồi gần Kỳ Bạch, phát hiện anh không tập trung nghe giảng, ngược lại có vẻ như đang lơ đãng.

Đôi mắt cô ta trầm xuống.

Chiếc điện thoại rung liên tục khiến cô ta bực bội.

Minh Nhã Trí: [Tiểu Vi, giúp tớ với.]

Minh Nhã Trí: [Bar của anh tớ tối qua bị kiểm tra, sáng nay bị cảnh sát đưa đi rồi.]

Minh Nhã Trí: [Công ty ba mẹ tớ cũng gặp chuyện bất ngờ.]

Minh Nhã Trí: [Vì giúp cậu mà tớ với Chúc Phàm cạch mặt rồi. Giờ tớ gặp nạn, cậu không thể mặc kệ được.]

Minh Nhã Trí: [Tiểu Vi, tớ xin cậu, nghĩ cách giúp tớ với, trả lời tin nhắn đi.]

Minh Nhã Trí: [Nếu cậu không giúp tớ cứu anh tớ, tớ sẽ nói hết với Kỳ Bạch về chuyện chuốc thuốc. Hôm đó cậu đâu có bị gì.]

Minh Nhã Trí: [Tớ còn biết con mèo mướp bị hại kia là do cậu tìm người xử.]

Minh Nhã Trí: [Trả lời tớ ngay!]

Những lời đe dọa của Minh Nhã Trí khiến Dung Nhạc Vi bối rối.

Động tác trả lời tin nhắn của cô ta đột ngột dừng lại khi thấy ánh mắt Kỳ Bạch nhìn sang.

Cô ta luống cuống úp ngược điện thoại xuống đùi, cố nặn ra một nụ cười: “Kỳ Bạch, sao vậy?”

Không dám nhìn điện thoại nữa, nhưng lại càng muốn kéo lại sự chú ý của anh, cô ta càng dính chặt vào Kỳ Bạch với dáng vẻ yếu ớt.

Kỳ Bạch hơi nghiêng người, tránh tiếp xúc với cô ta, rồi hạ giọng nói với hai nữ sinh phía trước: “Phiền các bạn đưa Dung Nhạc Vi đến phòng y tế một chuyến.”

Dung Nhạc Vi cắn môi: “Kỳ—”

Kỳ Bạch giơ tay xin phép với giáo sư, có chút áy náy.

Hai nữ sinh được nhờ liền dìu Dung Nhạc Vi ra khỏi lớp.

Phương Kỳ Trụ lúc ăn thì yên lặng, nhưng ánh mắt thì không chịu ngoan ngoãn.

Anh cầm quả táo trong tay, tách làm hai nửa.

Môi dính chút nước táo, mỗi lần cắn, ánh mắt lại dừng ở môi cô.

Chúc Phàm cầm bút mà cảm thấy không yên: “Anh có thể đừng nhìn chằm chằm vào em suốt không?”

Đôi môi gợi cảm của anh cứ lọt thẳng vào tầm mắt.

Chúc Phàm quay đi tránh ánh mắt của anh, giả vờ lơ đãng tháo búi tóc đang lỏng, để tóc xõa ra sau đầu, rồi nói: “Ăn xong thì mau đi ngủ bù đi.”

Không được nhìn, không được nhìn, không được nhìn. Tập trung học hành!

Dù vậy, khóe mắt cô vẫn không tránh được mà bắt được từng động tác của anh.

Ăn xong, trông Phương Kỳ Trụ vừa lười vừa chán. Anh tiện tay nhặt dây buộc tóc đỏ mà cô để trên bàn, đeo vào cổ tay trái.

Sợi dây đỏ mảnh mai nổi bật trên làn da trắng lạnh của anh, trên dây còn có một quả táo vàng nhỏ đung đưa nhẹ nhàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện