“Học thần vừa rồi giúp hoa khôi Chúc giải vây đẹp trai quá trời luôn.”

“A a a, điều gì đã khiến tôi học hành chăm chỉ đến thế? Chính là học thần đó!”

“Thấy chưa, mặt hoa khôi khoa Dung tức đến tái mét rồi kìa.”

“Tình hình bắt đầu thú vị rồi nha, tôi mê mấy chuyện tình tay ba thế này lắm!”

Kỳ Bạch nghiêng đầu, chỉ vào tóc Chúc Phàm: “Tóc bung ra rồi.”

Chúc Phàm đưa tay sờ búi tóc củ tỏi trên đầu, rồi buộc lại.

Dung Nhạc Vi cố tình nghiêng người sát lại gần Kỳ Bạch: “Kỳ Bạch, tóc em bung rồi, anh buộc giúp em đi~”

Kỳ Bạch bật cười nhẹ, khéo léo nghiêng người tránh khỏi cơ thể Dung Nhạc Vi đang định dựa vào: “Tự em buộc đi.”

Dung Nhạc Vi nũng nịu: “Bạn trai buộc tóc cho bạn gái thì sao chứ~”

Chúc Phàm thầm nghĩ, câu “phụ nữ biết làm nũng thì có số hưởng” chắc chắn không áp dụng được với Dung Nhạc Vi.

Kỳ Bạch chẳng nhận lấy dây buộc tóc cũng không đáp lại lời cô ta.

Dung Nhạc Vi nhìn người đàn ông trước mặt, phong thái thanh quý, nho nhã mà điển trai, đôi mắt cô ta đầy ngưỡng mộ.

“Ê ê ê, Dung Nhạc Vi nhờ Kỳ Bạch buộc tóc mà bị từ chối kìa.”

“Sao tôi cứ có cảm giác như học thần bị Dung Nhạc Vi nắm thóp gì đó ấy nhỉ.”

“Đúng đúng, tôi cũng cảm thấy vậy.”

Dung Nhạc Vi nghe thấy những lời thì thầm xung quanh, quay đầu lại: “Chúc Phàm, dây buộc tóc của cậu hôm nay đẹp quá, cho mình xin link với.”

Chúc Phàm đang chuẩn bị đứng dậy đi giải thích với giáo sư về việc đi trễ, để xóa ghi chú vắng học: “Lát tôi gửi cho.”

Vừa rồi Kỳ Bạch đã giúp cô trả lời câu hỏi, gỡ thế khó xử, khi đi ngang qua cậu, cô mỉm cười nói: “Kỳ Bạch, vừa rồi cảm ơn nhé.”

protected text

Dung Nhạc Vi nghe thấy, nụ cười trên mặt khựng lại.

Chúc Phàm trình bày xong với giáo sư, còn đưa ảnh hiện trường tai nạn giao thông trong điện thoại cho thầy xem.

Giáo sư hiền hậu vẫy tay xóa ghi chú vắng tiết cho cô: “An toàn là trên hết, trước tính mạng, mọi thứ khác đều là thứ yếu.”

Chúc Phàm nhìn vị giáo sư tóc đã bạc trắng trước mặt, trong lòng dâng lên sự ấm áp: “Em cảm ơn thầy.”

Giáo sư nhấp một ngụm trà: “Nghe giảng viên hướng dẫn nói, em định lấy bằng kép ngành Trí tuệ nhân tạo?”

Chúc Phàm gật đầu, điều kiện để học song bằng là điểm GPA năm nhất phải đạt yêu cầu. Cả nguyên chủ và Kỳ Bạch đều thuộc top đầu của Đại học Kinh Đô.

Giáo sư ra ngoài lấy nước, Chúc Phàm đi qua lối giữa chuẩn bị quay lại chỗ ngồi.

Dung Nhạc Vi bất ngờ bước ra chặn lối, Chúc Phàm lùi lại một chút nhường đường cho cô ta.

Dung Nhạc Vi: “Kỳ Bạch, dây giày em tuột rồi.”

“Chân váy em ngắn quá, ngồi xuống là lộ, anh giúp em buộc lại nhé?”

Lúc đó có người nhắc, dây giày của Chúc Phàm cũng đang tuột.

“Dây giày của Dung Nhạc Vi là do cô ta thấy Chúc Phàm tuột rồi mới cố tình tự tháo ra, tôi thấy hết.”

“Tôi cũng thấy.”

“Phụ nữ tâm cơ mới là số hưởng mà.”

“Hoa khôi Chúc của chúng ta thật đáng thương, đi học đã phải ngồi sau hai người đó ăn ‘cẩu lương’ thì thôi, giờ còn bị Dung Nhạc Vi cố tình chơi xấu nữa.”

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!! Chúc Phàm nghe những lời bàn tán ấy, thở dài trong lòng.

Kỳ Bạch đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ngồi xuống trước mặt Dung Nhạc Vi, chỉ mất vài giây đã buộc xong dây giày cho cô ta.

Khóe môi Dung Nhạc Vi khẽ nhếch, ném cho Chúc Phàm một ánh nhìn vừa khiêu khích vừa ngọt ngào. Cô ta ôm lấy cánh tay Kỳ Bạch: “Kỳ Bạch, cảm ơn anh, anh là người con trai đầu tiên buộc dây giày giúp em đó~”

Giọng nói mềm mại ngọt ngào của cô ta khiến Chúc Phàm nổi hết da gà.

Cô cúi đầu, khẽ xoa tay lên cánh tay mình.

“Hoa khôi cúi đầu ôm tay, cười khổ—thì ra là cô ấy tự mình đa tình.”

“Kỳ Bạch, em đã yêu anh bao năm, cuối cùng vẫn là trao nhầm người.”

Không khí trong lớp bỗng chốc yên lặng như tờ.

Chúc Phàm vừa khóc vừa cười ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm ngay ánh mắt đen sâu hun hút của Phương Kỳ Trụ.

Người đàn ông lười biếng bước vào lớp học: “Giỏi lắm.”

Biểu cảm của Phương Kỳ Trụ thản nhiên, giọng nói cũng nhẹ nhàng mà có chút nghẹt mũi, nghe có vẻ lười nhác, tùy ý.

Chúc Phàm mặt ngập dấu chấm hỏi: “Anh tới đây làm gì?”

Cách vài mét, đuôi giọng người đàn ông vừa trầm thấp vừa nhẹ bẫng, mang theo một luồng u ám, lạnh lẽo xen chút áp lực như muốn bùng nổ:

“Anh đói rồi.”

Chúc Phàm: “Trong túi em có…”

Mỗi bước tiến của Phương Kỳ Trụ đều khiến lớp học xôn xao đến mức Chúc Phàm không tài nào nói hết câu được.

“Trời má, Phương Kỳ Trụ tới lớp rồi kìa?!”

“Đại ma vương tới rồi, chạy mau!”

“Thần sát này tới đây làm gì?”

“Hu hu hu, tay học thần nhà tôi bị cậu ta bẻ gãy còn chưa lành nữa đó!”

Phương Kỳ Trụ dừng lại trước mặt Chúc Phàm.

Chúc Phàm hoàn tất câu nói còn dang dở: “Trong túi em có đồ ăn.”

Phương Kỳ Trụ: “Dây giày tuột rồi.”

Chúc Phàm vừa định nói “em biết”, thì Phương Kỳ Trụ đã ngồi xổm xuống trước mặt cô.

Bàn tay thon dài, lành lạnh, với những khớp xương rõ ràng từ tốn cầm lấy sợi dây giày.

Chúc Phàm theo phản xạ rụt chân lại.

Cổ chân bị bàn tay to lớn của người đàn ông giữ chặt: “Đừng nhúc nhích.”

Chỉ trong chớp mắt, một chiếc nơ hình bướm xinh xắn đã được buộc xong.

“AAAAAAA!”

“Tôi vừa thấy gì thế này!!! Phương Kỳ Trụ cúi người buộc dây giày cho hoa khôi Chúc!”

“Có phải mắt tôi bị hỏng không? Mau nói tôi biết đi, có phải tôi nhìn nhầm không!!!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện