Tiết học đầu tiên buổi sáng, Chúc Phàm đến muộn.

Trên quãng đường chỉ còn cách trường 3,4 km, cô bị vướng vào một vụ tai nạn liên hoàn.

Chủ xe phía trước lơ là, không kịp đạp phanh, khiến năm chiếc xe đâm liên tiếp vào nhau. Chiếc xe bị đâm đầu tiên xoay mạnh vô lăng sang phải, làm liên lụy đến một chiếc M9 đang chạy bình thường bên làn đường phải.

Tuyến đường vốn đã đông đúc, nay vì vụ tai nạn càng trở nên tắc nghẽn đến mức không nhúc nhích được.

Chúc Phàm cùng xe bị kẹt ở đoạn đường đó suốt nửa tiếng đồng hồ.

Làn đường mãi không thông khiến ai nấy đều bắt đầu bực bội.

Tiếng cãi vã vì bấm còi thúc giục phía sau xuyên qua cửa kính xe đóng chặt truyền vào tai Chúc Phàm.

Xe phía trước bắt đầu nhích, Chúc Phàm đặt điện thoại xuống, vào số, nhả phanh.

Cô vừa mới xem thông báo đuổi học sinh viên ngược đãi mèo trên trang web chính thức của Đại học Kinh Đô.

Nam sinh đó, kẻ đã tàn nhẫn hành hạ rồi giết chết một con mèo mướp, bị ba người bạn cùng phòng tố giác thêm nhiều hành vi tàn ác khác.

Nhà trường phát hiện trong USB mà bạn cùng phòng nộp, nam sinh này đã hành hạ và giết hại nhiều con mèo hoang từ năm nhất đến năm hai. Phương thức cực kỳ dã man, thậm chí còn đem video đó lên các trang web nước ngoài để kiếm tiền.

Dưới cái nắng gay gắt, Chúc Phàm toát mồ hôi lạnh sau lưng.

Bên dưới bài viết tố cáo, rất nhiều sinh viên phẫn nộ.

Học cùng một trường với loại người như thế, họ cảm thấy thật nhục nhã. Bị kết án tám tháng là quá nhẹ, loại cặn bã xã hội này đáng lẽ phải đạp máy khâu cả đời.

Khi Chúc Phàm đến trường, tiết học đầu tiên đã bắt đầu được hai mươi phút.

Cô mở nhóm chat bốn người ký túc xá của mình.

Nhóm nhỏ này lập từ đầu năm nhất, nhưng gần như chẳng ai nói chuyện mấy.

Triệu Mạn @Chúc Phàm: “Sáng nay nhất định đừng vắng tiết này, nó chiếm 30% điểm chuyên cần của môn học.”

Kế hoạch lén lút vào lớp của Chúc Phàm tan thành mây khói.

Cô lấy một quả táo từ ngăn bên ghế phụ, bỏ vào túi, tắt máy khoá xe rồi nhắn tin cho Phương Kỳ Trụ.

F: [Hôm nay em không kịp mang bữa sáng đến tòa nhà thí nghiệm cho anh, trên đường gặp tai nạn xe… mới đến trường /khóc/]

Chúc Phàm tiếp tục gõ chữ: “Trưa em mang táo cho anh nhé—”

Tin nhắn vừa gửi đi, cuộc gọi video từ Phương Kỳ Trụ lập tức tới, Chúc Phàm cũng nhanh chóng nhận.

Phương Kỳ Trụ: “Em đang ở đâu?”

Giọng người đàn ông khàn nhẹ, mang theo chút mỏi mệt, chất giọng trầm thấp như ngấm vào tim Chúc Phàm qua từng tần số sóng âm.

Chúc Phàm: “Anh lại thức trắng đêm trong tòa nhà thí nghiệm à?”

Khuôn mặt lười biếng của người đàn ông trong màn hình, đôi mắt đen vẫn lạnh lùng như mọi khi, không có chút cảm xúc.

Góc quay thật “độc”, biểu cảm thật “bất cần đời”, mà vẫn đẹp trai đến chết người.

Chúc Phàm khuyên nhủ đầy chân thành: “Phương Kỳ Trụ, anh đừng vì còn trẻ mà phớt lờ sức khỏe mình, thức đêm dễ đột tử lắm đó.”

“Anh đã thức liền hai đêm rồi, phải nghỉ ngơi cho hợp lý.”

Giọng nữ dịu dàng đầy quan tâm vang lên trong phòng thí nghiệm.

Trong phòng, một nam sinh mắt gấu trúc, đã gõ code suốt nửa tháng, dừng tay lại.

Một nữ sinh đang mê mẩn tháo lắp robot cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt hốc hác, mí mắt sưng phù.

Hai người đồng loạt quay nhìn Phương Kỳ Trụ đang ngồi trên ghế kỹ thuật.

Nam sinh nhướng mày, Phương Kỳ Trụ đang gọi video với một cô gái? Nữ sinh đỡ gọng kính, vẻ mặt như gặp ma sáng sớm.

Bên kia cuộc gọi, Chúc Phàm không biết còn có người bên cạnh Phương Kỳ Trụ, cô vội xoay camera cho anh xem mình đang ở bãi đỗ xe, chứng minh là không nói dối để trốn chuyện mang đồ ăn sáng cho anh.

Cô còn lẩm bẩm: “Cái ông giáo sư Trần của bọn anh đúng là chẳng coi ai ra gì.”

Giáo sư Trần đang kiểm tra khả năng chống đòn của robot bỗng trượt chân ngã cái “bịch”.

“Giáo sư Trần——!”

Giáo sư xua tay từ chối được đỡ dậy, tự mình bò lên, còn vươn vai vài cái, rồi nói: “Hai đứa, bộ đồ này mặc cả tuần rồi nhỉ, giữa mùa hè thế này, mùi ngấm vào luôn rồi đấy, mau về tắm rửa thay đồ cho tôi!”

Cái gì? Giáo sư cho về nghỉ?

Cô gái đã đeo balo, như được gắn bánh xe gió dưới chân.

Niềm vui đến quá bất ngờ, cậu con trai chẳng thèm lấy điện thoại, quay đầu lao ra khỏi phòng thí nghiệm như tên bắn, sợ giáo sư đổi ý.

Giáo sư Trần mỉm cười gọi với theo Phương Kỳ Trụ: “Người nhà oán khí lớn thế rồi, nhóc con còn không mau dỗ người ta đi.”

“Chưa dỗ người xong thì đừng có vào tòa nhà thí nghiệm nữa.”

Chúc Phàm suýt nữa bị nước bọt của chính mình làm nghẹn chết.

Bên cạnh Phương Kỳ Trụ có người, mà cô còn vừa mới lèm bèm ông giáo sư chẳng coi ai ra gì.

Hai câu của giáo sư Trần nói với Phương Kỳ Trụ làm mặt Chúc Phàm đỏ bừng lên tức thì.

Phương Kỳ Trụ chỉ hơi nâng mắt nhìn giáo sư.

Chúc Phàm lúng túng tột độ: “Em đến lớp trễ rồi, thầy đang điểm danh, không nói chuyện với anh nữa…”

Cuộc gọi bị Chúc Phàm cúp vội, Phương Kỳ Trụ còn chưa kịp hỏi cô học môn gì.

Cô nhét điện thoại vào túi, vội vàng chạy đến tòa giảng dạy.

“Bạn học ơi, bọn mình đang tổ chức Ngày yêu thương mèo của Đại học Kinh Đô, quét mã vào nhóm là có thể nhận được móc khóa mèo DIY giống y hệt trong trường đó.”

protected text

Cô bạn tình nguyện vội buông tay Chúc Phàm, cẩn thận xin lỗi.

Chúc Phàm “à” một tiếng: “Xin lỗi gì chứ? Có làm tôi đau đâu.”

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Mặt cô gái đỏ bừng lên.

Cô ấy thật xinh đẹp, lại dịu dàng nữa.

Chúc Phàm bị chiếc móc khóa hình mèo trên tay cô gái thu hút, liền mỉm cười hỏi: “Quét mã vào nhóm là được đúng không?”

Cô gái hơi sững người, không ngờ Chúc Phàm lại sẵn sàng dừng bước.

“Trong nhóm thỉnh thoảng sẽ có các hoạt động thiện nguyện, nếu bạn có thời gian, có thể đến tham gia. Những động vật nhỏ lang thang rất cần sự giúp đỡ của chúng ta.”

Chúc Phàm quét mã gia nhập nhóm, cảm động trước hoạt động thiện nguyện tự phát như vậy.

Ngay sau đó, có người trong nhóm @ cô và chào mừng cô gia nhập.

Mỗi lời chào đều kèm theo một câu tuyên truyền bảo vệ động vật hoang.

Vì đang vội, Chúc Phàm chỉ kịp nhận một chiếc móc khóa mèo dễ thương, rồi nhanh chóng lướt qua những tin nhắn.

Tiểu Gà Rán: [Chào mừng gia nhập, cứu mạng không phân loài, hãy bảo vệ mèo chó lang thang.]

Tiểu Mạt Lị: [Chào mừng gia nhập, mèo chó hoang cũng là sinh mệnh, không phải rác thải.]



Tới cửa lớp, Chúc Phàm cúi thấp người, nhanh chóng chạy vòng từ cửa trước ra cửa sau.

Thầy giáo đang giảng bài mải mê, không để ý đến bóng người vụt qua cửa.

Chúc Phàm ngồi thụp xuống, len lén từ cửa sau chui vào lớp học.

Bốn nam sinh ngồi hàng cuối cùng đang hạ giọng bàn tán.

“Kỳ Bạch chỉ mới đến trễ có một tí, mà cái lớp vốn đông nghẹt này liền vơi đi phân nửa.”

“Hoa khôi Chúc không đến, mấy thằng bên khoa khác còn chạy nhanh hơn thỏ.”

“Giờ sĩ số không khớp, giáo sư phát cáu điểm danh, đen đủi lại là chúng mình.”

Giáo sư bước xuống bục, ánh mắt sắc bén đảo qua cả lớp.

Chúc Phàm ôm đầu gối, không dám động đậy, lén dùng mấy nam sinh ở hàng này che chắn cho mình.

“Dựa vào đâu mà Kỳ Bạch đến trễ hai mươi phút, giáo sư còn cười nói nhẹ nhàng. Bọn tôi ký túc trễ có mười phút, giáo sư mặt khó ở, còn sai trợ giảng ghi tên.”

“Mày mà cũng từ năm hai học song bằng, mà cũng ôm giải cuộc thi về như vơ được hàng khuyến mãi, mà cũng có danh hiệu học thần, thì giáo sư không chỉ dịu dàng, còn pha trà mời mày nữa cơ.”

“Có người sinh ra đã ở nhung lụa, có người thì từ trong bùn mà lên.”

“Xì, đừng có kéo tao vào cái đống bùn đó với mày.”

“Ê, thôi đừng nói chuyện xui xẻo nữa, cá cái đi, sáng nay hoa khôi Chúc có đến lớp không?”

“Tao cá tuần này hoa khôi Chúc mà có tiết chung với Kỳ Bạch và Dung Nhạc Vi, là khỏi thấy mặt. Tao thua thì lo cho bọn mày vớ nguyên tuần tất.”

“Tao cũng cá cô ấy không đến. Cả tuần lo quần lót.”

Bị đem ra làm cược, Chúc Phàm ngẩng đầu nhìn “anh tất” và “anh quần lót”.

“Hôm qua sau tiết chiều, Dung Nhạc Vi khoác tay Kỳ Bạch đi qua trước mặt hoa khôi Chúc, còn ra mặt khiêu khích. Hoa khôi Chúc khóc đỏ mắt chạy ra khỏi lớp. Tao cũng cá là cô ấy không đến. Thua thì tao bao cả tuần ăn sáng.”

Chúc Phàm: Hả?

Hôm qua sau tiết học chiều, cô khóc đỏ mắt ra khỏi lớp?

“Ê, cái bài ‘hoa khôi khóc chạy ra khỏi lớp’ giờ rớt xuống hạng chín rồi kìa.”

???

Lên cả top bài hot?

À. Cô nhớ ra rồi, sau tiết học đó, mắt cô bị khô quá, nên nhỏ thuốc nhỏ mắt thôi mà.

Nam sinh nãy giờ không nói bỗng gật đầu: “Đúng đúng, tao cũng thấy mà.”

“Cả bốn thằng bọn mình đều cá là cô ấy không đến, thì cược làm gì còn ý nghĩa?”

Chúc Phàm hạ giọng: “Tôi cá là cô ấy sẽ đến.”

Cả bốn người đồng loạt quay đầu: “Cá cái gì?”

May mắn thay là cả bốn anh đồng thanh nhưng vẫn giữ giọng nhỏ.

Chúc Phàm giơ tay làm hiệu “suỵt”.

Cả bốn dụi mắt nhìn kỹ, rồi…

Chúc Phàm chắp tay: “Phiền các cậu giúp tôi nhìn xem ngồi hàng nào không làm phiền đến thầy.”

Trong lớp còn khá nhiều chỗ trống, Chúc Phàm muốn chọn chỗ ngồi không gây chú ý.

Nhưng mà, khi xui thì uống nước lạnh cũng mắc nghẹn.

“Chúc Phàm, em trả lời câu hỏi này đi.”

Vừa mới định ngồi xuống, Chúc Phàm liền mỉm cười đứng thẳng dậy.

“Đại Béo, sao mày lại chỉ cho hoa khôi ngồi ngay sau Kỳ Bạch với Dung Nhạc Vi vậy hả?”

Đại Béo tháo kính, lấy tay lau sạch tròng: “Tao nói tao không cố ý, kính tao mờ quá, tụi mày tin không?”

Dung Nhạc Vi quay đầu lại.

Chúc Phàm bắt gặp ánh mắt cô ta, vẫn giữ nụ cười mỉm.

Giữa ánh mắt dõi theo của cả lớp và sự chờ đợi của giáo sư, lời xin lỗi của Chúc Phàm bị Kỳ Bạch đứng lên trả lời thay.

Kỳ Bạch đưa ra đáp án chuẩn mẫu khiến giáo sư hài lòng gật đầu.

Chuông báo hết tiết vang lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện