Chiều thứ Sáu, sau khi mượn sách xong từ thư viện, Chúc Phàm bị Khâu Thận chặn lại.

Khâu Thận khoanh tay, vẻ mặt như thể cuối cùng cũng tóm được cô:

“Lạnh lùng vậy đấy à? Tớ thì đã làm gì đắc tội cậu đâu, sao cậu cứ lánh mặt mãi vậy.”

Hai quyển sách dày như gạch mà Chúc Phàm ôm trong lòng bị Khâu Thận cầm lấy.

Cô đối diện với vẻ mặt xinh đẹp đầy u oán của Khâu Thận, “Tối nay thật sự có việc ở nhà.”

Cô đã hứa với A Uyên tối nay sẽ cùng thử lễ phục cho buổi tiệc ngày mai.

Khâu Thận mới về nước được mấy hôm, mới nghe nói đến chuyện trong nhà Chúc Phàm. Nghe cô giải thích rằng phải về nhà với em gái, anh ta tưởng ngay là Chúc Từ.

Khâu Thận bĩu môi:

“Hôm nay đâu phải ngày gì quan trọng của Chúc Từ, con bé có gì đáng để cậu phải ở nhà? Mười bảy tuổi rồi, đâu phải ba tuổi.”

“Hay cậu sợ em ruột mới về sẽ bắt nạt con bé?”

Chúc Từ mà không gây chuyện, không bắt nạt người khác là đã tốt lắm rồi.

Chúc Phàm bật cười bất đắc dĩ, “Tớ về với em gái ruột của tớ.”

Khâu Thận lại bĩu môi: “Có em trai em gái đúng là phiền phức.”

Bỗng nhiên Khâu Thận có chút tò mò về cô em gái ruột mới về của Chúc Phàm:

“Đúng lúc cậu mượn chuyện này, đưa em gái vào làm quen với bọn mình luôn.”

Khâu Thận giơ điện thoại trước mặt cô:

“Tớ nói với dì Ân rồi, tối nay cậu đi tụ họp với bọn tớ. Dì Ân bảo tụi mình chơi vui vẻ.”

“Tớ đi đón em gái chúng ta bây giờ.”

Chúc Phàm gọi Khâu Thận lại:

“Em gái tớ chưa thành niên, không hợp đâu. Với lại hôm nay là ngày khai trương quán bar của cậu, càng không phù hợp.”

Khâu Thận cũng thấy đề nghị này có phần thiếu suy nghĩ:

“Em gái cậu hôm nay không đi được, mai tiệc của cô ấy với lễ nhận tổ quy tông, bọn tớ đều sẽ đến ủng hộ.”

“Nhìn là biết, bà cụ nhà cậu rất coi trọng cô em gái ruột mới về này đấy.”

Chúc Phàm và Khâu Thận vốn là bạn thân từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nhiều năm như vậy, tình bạn giữa hai người không cần phải nói.

Hai tuần đầu khai giảng, Khâu Thận trốn học ở Đại học Tây gần hai tuần, đi du lịch nước ngoài, còn leo núi Matterhorn mà anh ta luôn muốn chinh phục. Chiều thứ Tư tuần này mới quay về Kinh thị.

Quán bar mới mà Khâu Thận mở trong kỳ nghỉ hè được định khai trương vào tối nay, rất nhiều bạn bè trong giới sẽ tới góp vui.

Khâu Thận tổ chức một buổi tụ họp bạn bè trong giới ngay tại địa bàn của mình tối nay.

Một là để mừng anh ta đã chinh phục được đỉnh Matterhorn, hai là cũng đã lâu rồi mọi người chưa tụ tập.

Thấy Chúc Phàm vẫn chưa gật đầu, Khâu Thận nhướng mày:

“Tớ về nước hai ngày rồi đúng không? Mang quà cho cậu, gọi cậu đến lấy cậu không đến, rủ đi ăn cùng tớ với Cẩu Bạch cậu cũng từ chối. Tối nay quán bar của tớ khai trương, cậu cũng không định đến thật à?”

“Phương Kỳ Bạch yêu đương với người khác, sao cậu lại giận cá chém thớt lên đầu tớ?”

Chúc Phàm khẽ nhíu mày:

“Sao lại lôi Phương Kỳ Bạch vào đây?”

Khâu Thận vỗ mấy quyển sách trong tay:

“Thôi được, không nhắc đến cậu ta. Chỉ nói chuyện của bọn mình thôi—tối nay đến cổ vũ cho tớ một chút, cậu đi hay không? Nói một lời dứt khoát.”

Điện thoại trong tay Chúc Phàm rung hai cái.

Cô cúi đầu xem, là tin nhắn của A Uyên.

A Uyên bảo cô cứ thoải mái đi tụ họp với bạn bè, tối nay bà nội sẽ tới, cùng cô bé thử lễ phục.

Chúc Phàm cất điện thoại vào túi, định lấy lại mấy quyển sách mà Khâu Thận đang “xả giận” kia.

Khâu Thận nghiêng người tránh đi.

Chúc Phàm chỉ vào sách trong tay Khâu Thận, “Cậu đập thêm vài cái nữa là sách bung luôn đấy.”

“Trường hợp đặc biệt như cậu, ai dám không đến? Đưa sách cho tớ, tớ bỏ vào túi.”

Đạt được mục đích, mắt Khâu Thận hiện lên ý cười, lấy luôn túi đeo vai của cô, nhét sách vào rồi khoác lên vai mình:

“Chỉ có cậu mới được đãi ngộ này. Tớ – Khâu thiếu gia – ba lần mời bốn lần gọi, còn phải xách túi làm tài xế.”

Chúc Phàm ngồi vào ghế phụ:

“Giờ đi luôn à?”

Trời vẫn còn sáng rõ.

Khâu Thận liếc nhìn chiếc váy trắng đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn của cô, rồi lại đưa tay sờ kiểu tóc húi cua ngắn cũn bị ông cụ trong nhà dùng kéo “xử lý”, “Trước tiên đi thay đồ đã.”

Chúc Phàm để ý thấy sau đầu Khâu Thận có một vết thương vừa lên vảy:

“Lần này ông cụ nhà cậu ra tay cũng dữ thật.”

Khâu Thận xoay tay lái bằng một tay:

“Ông già nhà tớ bao năm nay vẫn không ưa việc tớ mặc đồ nữ, để tóc dài. Để tớ ‘ra dáng đàn ông’ khi gặp đối tượng liên hôn, ông ấy đích thân cắt tóc cho tớ.”

“Sao hả, giờ nhìn tớ có đủ đàn ông chưa?”

Giọng điệu của Khâu Thận khá thản nhiên, nhưng Chúc Phàm nghe lại thấy có chút chua xót.

Cô nghiêm túc ngắm nghía kiểu tóc mới của Khâu Thận – mái tóc ngắn gọn gàng, sắc nét, đặt trên khuôn mặt xinh đẹp như thể được Thượng Đế thiên vị của Khâu Thận lại chẳng hề thô cứng, trái lại còn toát lên khí chất khó nói thành lời. Sự hòa trộn ấy khiến Khâu Thận không còn vẻ đẹp yêu kiều chấn động như hồi để tóc dài, mà thêm vài phần phóng khoáng, bất kham.

Dù là dáng vẻ nào, khi ở trên người anh, đều đẹp một cách vừa vặn, nổi bật giữa đám đông.

Chúc Phàm thật lòng nói:

“Cậu thế nào cũng đẹp.”

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!! Khâu Thận lập tức thả sụp vai xuống:

“Ông già cạo trọc đầu tớ, tớ không khóc. Ép tớ liên hôn, tớ cũng không khóc.”

Chỉ có ánh mắt tràn đầy tán thưởng kia của Chúc Phàm, cộng với câu “Cậu thế nào cũng đẹp”, lại khiến Khâu Thận cay cay sống mũi.

Chúc Phàm vỗ vỗ vai mình:

“Nếu muốn khóc, tìm chỗ không có ai, vai tớ cho cậu tựa ba phút.”

Khâu Thận lười nhác lái xe:

“Ba phút thì đủ làm gì, phải ba tiếng mới vừa.”

Chúc Phàm cười:

“Thế thì cứ khóc cho đã, khóc hết sức vào.”

Khâu Thận bật cười một lúc:

“Cậu trước đây đâu có dịu dàng chu đáo thế này.”

Chúc Phàm không tiếp lời Khâu Thận.

Khâu Thận nghiêng đầu ngắm cô một lúc:

“Cậu như bây giờ tốt hơn trước kia nhiều. Lúc nào cũng giữ kẽ, chán chết đi được.”

“Bạn bè với nhau, cứ thoải mái mà sống, chẳng cần phải thay đổi bản thân vì cố làm vừa lòng ai.”

Chúc Phàm rất tán đồng lời này của Khâu Thận.

Khâu Thận:

“Nhìn cái túi dưới chân cậu chưa? Trong đó là cà phê yến mạch tớ mua cho cậu, có cả nóng lẫn lạnh. Quà tặng thì để ở ghế sau, nhớ lấy nha.”

Chúc Phàm mở hai cốc cà phê có vị giống nhau, một nóng một lạnh, giữ lại cốc nóng cho mình.

protected text

Khâu Thận cúi đầu, nhân lúc tay cô đưa đến, húp một ngụm ngay từ tay cô.

Phía trước có một chiếc xe đang chuyển làn, vì mải lo nhìn, Khâu Thận suýt nữa đâm vào.

Khâu Thận vội vã đánh tay lái, xe chệch hẳn sang một bên, Chúc Phàm suýt nữa làm đổ cà phê trong tay.

Cô giật mình, tim thắt lại tận cổ họng, còn Khâu Thận thì như không có chuyện gì:

“Cái tay cậu thật ổn, không làm đổ lấy một giọt. Đợi chút, tớ húp thêm hai ngụm nữa.”

Chúc Phàm nâng cao cốc cà phê, để Khâu Thận dễ uống mà vẫn nhìn được đường.

Xe của Khâu Thận gần như sượt qua sát sạt một chiếc Koenigsegg màu đen.

Khâu Thận lau cằm:

“Cà phê chảy xuống cằm tớ rồi, đưa tớ giấy lau cái.”

Chúc Phàm cúi đầu tìm khăn giấy trong túi, không chú ý đến chiếc siêu xe màu đen vừa bị sượt qua.

Cô nhắc nhở:

“Cậu nhìn đường cho cẩn thận vào.”

Khâu Thận nhận lấy khăn giấy, hạ cửa kính xe, quay đầu hét ra phía sau – nơi chiếc Koenigsegg vừa dừng đột ngột:

“Xin lỗi nha anh bạn, vừa nãy tớ hơi lơ đãng.”

Người trong xe – Văn Vũ Tinh – cũng vừa hạ cửa sổ, định bụng mắng cho một trận.

Nghe Khâu Thận xin lỗi chân thành, anh ta bĩu môi:

“Khâu Thận cái thằng này nổi tiếng là cái đứa lái xe tệ nhất rồi, may mà Trụ ca của anh lái tốt, vừa nãy suýt nữa thì đâm thật đấy…”

“Hắn chẳng phải không yêu đương gì sao? Giờ đào đâu ra một cô bạn gái xinh thế?”

“Hồi nãy chạy nhanh quá, không nhìn rõ mặt cô gái đó.”

“Gì chứ, bạn gái đút cà phê mà đến hồn phách hắn cũng bị hút mất?”

“Trụ ca, sao tự nhiên anh dừng xe thế…”

Phương Kỳ Trụ không nói gì, ánh mắt đen nhánh dừng lại nơi gương chiếu hậu.

Văn Vũ Tinh chợt nhận ra điều gì đó:

“Ngồi trong xe kia… chẳng lẽ là Chúc Phàm?”

Giờ thì, anh ta ước gì có kim chỉ để khâu miệng mình lại.

Vũ Văn Tinh gãi đầu nói lí nhí:

“Trụ ca, chị dâu với Khâu Thận lớn lên cùng nhau từ bé, tiện tay đưa cốc cà phê… chuyện bình thường thôi… Tối nay quán bar của Khâu Thận khai trương, chị dâu chắc chắn là đến cổ vũ rồi.”

“Chị ấy mà đã đến… hay là bọn mình cũng…”

Văn Vũ Tinh cúi gằm đầu, không nói tiếp.

Bởi vì Văn Vũ Tinh biết, tối nay Phương Kỳ Bạch chắc chắn cũng sẽ đến.

Chiều thứ Tư vừa rồi, Chúc Phàm ngủ trong lớp, bị Phương Kỳ Bạch đắp áo khoác – ảnh và video vụ đó đã lan truyền khắp Đại học Kinh Đô.

Cộng thêm việc Phương Kỳ Bạch chia tay với Dung Nhạc Vi, các tin đồn xoay quanh ba người này ngày một nhiều. Trong đó lời đồn mạnh nhất là: Phương Kỳ Bạch chia tay vì Chúc Phàm.

Dĩ nhiên, bài viết cặp đôi hot giữa Phương Kỳ Trụ và Chúc Phàm vẫn chễm chệ đứng đầu bảng.

Văn Vũ Tinh móc điện thoại trong túi, gửi tin nhắn cho Chúc Phàm.

Phương Kỳ Trụ khẽ ngẩng mắt, đầu ngón tay hờ hững gõ lên vô lăng.

Chiếc Cullinan trong gương chiếu hậu đã rời đi từ lâu, chạy xa khỏi khuôn viên trường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện