“Ngạo Mân, thôi bỏ đi. Bây giờ chúng ta thật sự hết cách với Trình Xuân Nha rồi,” Tư Âm mệt mỏi nói. “Cứ vậy đi! Để con ranh Trình Xuân Nha đó đi nhập ngũ cũng tốt, như vậy cả nhà chúng ta sẽ không phải nhìn thấy mặt nó mỗi ngày nữa.”

“Mẹ!” Giọng Trình Ngạo Mân cao lên. “Mẹ biết rõ Trình Xuân Nha hận nhà chúng ta đến mức nào mà. Nếu thật sự để cô ta gả vào nhà họ Phó thì cô ta có thể không trả thù nhà ta hay sao?”

“Dù là vì con đường làm quan của cha, chúng ta nói gì thì nói cũng phải ngăn cản Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng cùng đi nhập ngũ.”

“Con bé này, sao lại nói chuyện với mẹ con như thế,” cha Trình bất mãn nói. “Dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với mẹ con, con đang oán trách cha mẹ đấy à?”

“Huống chi tình hình bây giờ đã như vậy rồi, đâu phải cha mẹ không nghĩ cách, mà là thật sự không nghĩ ra được cách nào nữa, nên cha mẹ có thể làm gì bây giờ?”

“Chẳng lẽ lại bắt chúng ta phải g.i.ế.c c.h.ế.t con ranh Trình Xuân Nha đó à!”

Với sức của con nhóc Trình Xuân Nha đó, nếu vợ chồng ông mà thật sự dám động thủ g.i.ế.c nó, chưa biết chừng người c.h.ế.t lại là ai đâu.

“Được rồi, ông nổi nóng với con làm gì,” Tư Âm đương nhiên là bênh con gái. “Ngạo Mân cũng chỉ vì lo cho gia đình mình mà sốt ruột thôi, con bé đâu có cố ý lớn tiếng với tôi.”

“Ngạo Mân,” ngay sau đó Tư Âm nhìn con gái nói. “Con cũng đừng quá lo lắng, cha mẹ không phải loại cá nằm trên thớt, ngoan ngoãn để người khác xâu xé đâu.”

“Sau này con ranh Trình Xuân Nha đó không chọc đến nhà ta thì thôi...”

“Nhưng nếu nó cứ nhất quyết không đội trời chung với nhà mình, thì cho dù sau lưng nó có nhà họ Phó chống đỡ, cha mẹ cũng có thể c.ắ.n lại nhà họ Phó một miếng thịt.”

“Kể cả không thể cùng nhà họ Phó cá c.h.ế.t lưới rách, nhưng nhà họ Phó cũng đừng hòng toàn thân rút lui.”

Nói như vậy xong, Tư Âm tức khắc bớt lo lắng đi nhiều.

Vợ chồng bà ta cũng chẳng phải dân thường, chỉ dựa vào mối quan hệ của chồng trong quân đội, Trình Xuân Nha muốn lợi dụng nhà họ Phó để đối phó với nhà bọn họ thì cũng phải biết lượng sức mình.

Huống chi chồng bà đã làm phó thị trưởng bao nhiêu năm, còn bà cũng làm ở đoàn văn công ngần ấy năm, sao có thể không có chút quan hệ nào trong tay? Cho nên nhà thị trưởng tốt nhất đừng vì Trình Xuân Nha mà ra tay với nhà bọn họ, nếu không, vợ chồng bà cũng sẽ không khách khí.

Dù sao thì ch.ó cùng dứt giậu, chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Cha Trình gật đầu, vô cùng đồng tình với lời của vợ.

Vợ chồng ông không phải dân thường, thật sự dồn ép họ đến đường cùng thì nhà họ Phó cũng đừng mong yên ổn.

Trình Ngạo Mân vừa tức vừa sốt ruột.

Tuy cô ta lo lắng sau này nhà họ Phó sẽ giúp Trình Xuân Nha trả thù gia đình mình, nhưng đó dù sao cũng là chuyện của tương lai, hơn nữa chưa chắc Trình Xuân Nha đã thật sự muốn trả thù họ.

Điều khiến cô ta sốt ruột, nguyên nhân sâu xa nhất chính là không muốn Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng ở bên nhau, nếu không cô ta chẳng phải là hết cơ hội chiếm được trái tim của Phó Thiếu Thắng rồi sao.

Nhưng khổ nỗi cô ta lại không thể nói ra sự thật, dù sao thì cô ta vẫn còn nhỏ tuổi như vậy, còn chưa thành niên nữa.

Nếu để cha mẹ biết cô ta thích Phó Thiếu Thắng, không cần nghĩ cũng biết, họ chắc chắn sẽ vô cùng tức giận.

...

Cùng lúc đó, trên lầu.

Trình Nhất Minh suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn đi vào phòng của Trình Xuân Nha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Có chuyện gì à?” Trình Xuân Nha đang nửa nằm trên giường đọc sách, thấy Trình Nhất Minh đẩy cửa bước vào thì hơi nhướng mày hỏi.

“Tôi... tôi...” Trình Nhất Minh ấp úng, trông có vẻ hơi ngượng ngùng. “Chị tuy bây giờ đã đăng ký đi lính, lại có thị trưởng chống lưng, nhưng tôi cảm thấy cha mẹ chắc chắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy đâu.”

“Dù sao thì họ cũng không muốn chị gả vào nhà họ Phó, chỉ muốn đẩy chị về nông thôn làm thanh niên trí thức thôi.”

“Cho nên chị tốt nhất nên cẩn thận một chút, đừng tưởng rằng mọi chuyện đã chắc như đinh đóng cột rồi lơ là, để cha mẹ họ có cơ hội khiến chị không đi lính được, mà chỉ có thể bị buộc về nông thôn làm thanh niên trí thức.”

Trình Nhất Minh cũng không biết tại sao mình lại nghĩ đến việc nhắc nhở Trình Xuân Nha, nhưng cậu cảm thấy cần phải đến nhắc cô một tiếng.

Đối với Trình Nhất Minh, Trình Xuân Nha không có ác cảm gì, bởi vì cô nhận ra cậu nhóc này thực ra bản tính không xấu.

“Cảm ơn, nhưng cậu đâu phải mới quen tôi ngày đầu. Cậu thấy với đầu óc của cha mẹ cậu, họ có thể tính kế được tôi sao?”

Nói đến đây, khóe miệng Trình Xuân Nha nhếch lên một nụ cười trào phúng: “Nếu vợ chồng Trình Thắng Lợi và Tư Âm có cái đầu để tính kế được tôi, thì bao năm qua khi đối mặt với sự khiêu khích của tôi, họ đã không chỉ có thể tức giận bất lực như vậy.”

Thật ra, nếu nói vợ chồng Trình Thắng Lợi và Tư Âm lòng dạ độc ác đến đâu thì cũng không hẳn.

Bởi vì nếu thật sự lòng lang dạ sói, thì bao năm qua dù bị cô chọc tức đến c.h.ế.t đi sống lại, họ cũng chưa từng nghĩ đến việc dùng thủ đoạn nham hiểm nào để đối phó với cô.

Nhiều nhất cũng chỉ là muốn đẩy cô về nông thôn mà thôi.

Cho nên đối với vợ chồng Trình Thắng Lợi, ngoài việc chọc tức họ ra, Trình Xuân Nha thật sự không muốn trả thù gì cả.

“Chị...” Nghe Trình Xuân Nha khinh bỉ cha mẹ mình như vậy, Trình Nhất Minh đương nhiên tức giận. “Tôi không nên đến nhắc nhở chị mới phải, coi như tôi lấy lòng tốt báo đáp kẻ xấu.”

Nói xong, Trình Nhất Minh liền tức giận quay người rời đi.

“Ha ha! Đúng là trẻ con.” Trình Xuân Nha bật cười, cũng không hề tức giận.

Nhưng Trình Xuân Nha không ngờ rằng, ngay lúc cô chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì Trình Ngạo Mân cũng mò vào phòng cô.

Điều này làm Trình Xuân Nha có chút không vui, dù sao quấy rầy người khác ngủ là một việc rất thiếu đạo đức.

“Cút ra ngoài ngay cho tôi, cũng không nhìn xem mấy giờ rồi, bây giờ cô chạy đến phòng tôi là muốn tôi lại dạy dỗ cho một trận nữa à?”

Nghe Trình Xuân Nha nói vậy, Trình Ngạo Mân sợ đến khẽ run lên.

Ai bảo bao năm qua, cô ta bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h không ít lần.

Nhưng nghĩ đến Phó Thiếu Thắng, Trình Ngạo Mân liền cố nén nỗi sợ hãi mở miệng, nước mắt cũng lập tức lã chã rơi xuống: “Chị, coi như em cầu xin chị đừng đi lính được không.”

“Em tin với sự thông minh của chị, chị chắc chắn đã sớm nhận ra em thích anh Phó đến nhường nào, cho nên coi như em cầu xin chị, chị nhường anh Phó cho em được không?”

Trình Xuân Nha thật sự suýt nữa bật cười thành tiếng: “Trình Ngạo Mân, cô lẳng lơ đến thế à! Mới tí tuổi đầu đã học đòi tranh giành đàn ông với người khác.”

“Xem ra trước đây tôi nói không sai chút nào, cô đúng là không hổ danh con gái của mẹ cô, xem cô đã kế thừa ‘tinh hoa’ của bà ấy tốt đến mức nào kìa!”

“Chị, em quỳ xuống lạy chị,” Trình Ngạo Mân khóc càng dữ dội hơn, quả thật liền quỳ xuống đất. “Chị nhường anh Phó cho em đi! Em thật sự rất thích anh Phó, nếu không được gả cho anh ấy, em chắc chắn sẽ không sống nổi.”

“Chị, nói gì thì chị cũng là chị ruột của em, chẳng lẽ chị nhẫn tâm nhìn em đi tìm c.h.ế.t sao?”

“Tôi nhẫn tâm lắm,” Trình Xuân Nha đi tới bên cửa sổ rồi mở toang ra. “Vậy nên cô còn chờ gì nữa? Mau nhảy xuống từ đây đi! Đừng sống khổ sở nữa, nếu không người làm chị như tôi đây sẽ đau lòng lắm đấy.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện