Gương mặt Trình Ngạo Mân lập tức biến sắc như cái bảng pha màu, trông đặc sắc khỏi phải bàn.
“Hừ!” Trình Ngạo Mân hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy khỏi mặt đất, lẽ ra cô ta không nên đến đây tự rước lấy nhục. “Trình Xuân Nha, cô đừng đắc ý quá, tôi không tin mình sẽ thua cô.”
“Cô cứ chờ đấy cho tôi, một ngày nào đó tôi nhất định sẽ cướp anh Phó từ tay cô về.”
Chỉ có thể nói Trình Ngạo Mân vẫn còn quá nhỏ, nếu không đã chẳng làm ra chuyện nực cười như vậy.
Mà cũng phải, cho dù Trình Ngạo Mân có tâm cơ đến đâu thì tuổi tác rốt cuộc vẫn còn đó, tâm trí có thể trưởng thành được đến mức nào chứ? “Ừ! Tôi chờ,” Trình Xuân Nha cười nói. “Tôi sẽ chờ xem đứa con gái do hồ ly tinh nhà cô sinh ra kế thừa bản lĩnh câu dẫn đàn ông của mẹ mình ra sao, cũng để tôi được mở mang tầm mắt, xem năm đó mẹ tôi rốt cuộc đã thua mẹ cô như thế nào.”
“Tôi không cho phép cô sỉ nhục mẹ tôi,” Trình Ngạo Mân lại bật khóc, nhưng lần này là khóc vì tức. “Rõ ràng là mẹ cô, một con đàn bà nhà quê không xứng với cha, sao có thể nói mẹ tôi là hồ ly tinh được.”
“Trình Xuân Nha, cô cũng đáng ghét y như người mẹ đã c.h.ế.t của cô vậy. Sao cô không c.h.ế.t cùng mẹ mình luôn đi, tại sao lại đến nhà tôi để gây họa cho cả nhà?”
Trình Xuân Nha nhanh chóng bước đến trước mặt Trình Ngạo Mân, bóp cổ rồi nhấc bổng cả người cô ta lên.
Trình Ngạo Mân đau đớn, cố sức gỡ tay Trình Xuân Nha ra nhưng hoàn toàn vô ích.
Ngay khi Trình Ngạo Mân trợn trắng mắt, cảm thấy mình sắp c.h.ế.t đến nơi thì Trình Xuân Nha mới buông tay ra.
“Bịch!”
“Khụ khụ!”
Trình Ngạo Mân ngã phịch xuống đất, ho sặc sụa không ngừng.
Trình Xuân Nha ngồi xổm xuống, nhìn Trình Ngạo Mân và lạnh lùng nói: “Sao cô cứ không biết rút kinh nghiệm thế nhỉ? Bao năm nay bị tôi dạy dỗ không ít lần, sao vẫn không nhớ được chút nào vậy.”
“Nhớ kỹ cho tôi, sau này nếu còn dám nói xấu mẹ tôi một câu nào nữa thì tôi sẽ không khách sáo với cô đâu. Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t vừa rồi không dễ chịu chút nào đúng không!”
“Nếu cô không muốn nếm trải cảm giác đó lần nữa thì sau này tốt nhất nên biết điều một chút, có điều...”
Chỉ thấy Trình Xuân Nha mỉm cười: “Xem cái đầu óc này của tôi này! Tôi sắp đi nhập ngũ rồi, chắc sau này không có khả năng quay lại cái nhà này của các người nữa.”
“Trình Ngạo Mân,” Trình Xuân Nha đưa một tay lên vuốt ve mặt cô ta. “Cô nói xem vận khí của cô có phải tốt quá rồi không? Sau này không cần lo bị tôi dạy dỗ nữa. Thấy cô may mắn như vậy, sao tâm trạng tôi lại tốt lên thế này nhỉ?”
Ánh mắt Trình Xuân Nha dần trở nên lạnh lẽo, đặc biệt là bàn tay đang vuốt ve mặt Trình Ngạo Mân từ từ di chuyển xuống, cứ thế sắp sửa chạm đến cổ Trình Ngạo Mân..
“A!” Trình Ngạo Mân hét lên một tiếng, sau đó vội vàng lùi người về phía sau. “Cô... cô đừng chạm vào tôi, hu hu! Cô đúng là ác quỷ, sao lại có người đáng sợ như cô chứ.”
Lúc này, Trình Ngạo Mân thật sự đã sợ Trình Xuân Nha đến tận xương tủy.
Cô ta hối hận, thật sự hối hận rồi.
Lẽ ra cô ta không nên đến tìm Trình Xuân Nha, người phụ nữ đáng sợ này đúng là một con ác quỷ.
Tiếng hét của Trình Ngạo Mân rất lớn nên cha Trình và Tư Âm nhanh chóng xuất hiện ở cửa phòng Trình Xuân Nha.
“Ngạo Mân, con sao thế?” Tư Âm vội vàng chạy tới xem con gái đang ngồi dưới đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mẹ, Trình Xuân Nha muốn bóp c.h.ế.t con,” Trình Ngạo Mân sợ hãi nép vào lòng mẹ. “Vừa rồi chị ta suýt nữa bóp c.h.ế.t con rồi, đáng sợ lắm, đáng sợ lắm.”
Vừa nói, Trình Ngạo Mân vừa ngẩng cổ lên cho mẹ xem.
Lúc nãy Trình Xuân Nha dùng sức rất mạnh, vì vậy trên cổ Trình Ngạo Mân lúc này đương nhiên có hằn vết.
“Để cha xem nào,” cha Trình vội chạy tới kiểm tra cổ con gái, khi nhìn thấy vết đỏ trên cổ con gái, ông lập tức trừng mắt nhìn Trình Xuân Nha. “Mày đúng là súc sinh! Ngạo Mân là em gái ruột của mày đấy.”
“Ngày thường mày đ.á.n.h nó thì thôi đi, bây giờ còn suýt nữa bóp c.h.ế.t nó, mày rốt cuộc còn có chút nhân tính nào không hả!”
“Học từ ông đấy,” Trình Xuân Nha lập tức vặn lại. “Có một người cha cặn bã như ông, chẳng lẽ còn mong tre xấu mọc ra măng tốt à? Cho nên thay vì dạy dỗ tôi, ông nên tự xem lại mình đi thì hơn.”
“Trình Xuân Nha,” Tư Âm tức giận gầm lên. “Trong lòng cô có hận thù gì thì cứ nhắm vào tôi đây này, tại sao lại làm hại con gái tôi.”
“Bình thường cô hay đ.á.n.h con gái tôi thì thôi đi, nhưng lần này cô lại suýt nữa lấy mạng nó.”
“Ông Trình, báo cảnh sát ngay đi, lần này chúng ta không thể cho qua như vậy được, nếu không không biết chừng ngày nào đó Ngạo Mân sẽ bị nó hại c.h.ế.t mất!”
Cha Trình lộ vẻ khó xử.
Nếu báo cảnh sát mà bắt được con nha đầu c.h.ế.t tiệt Xuân Nha này thì ông ta đương nhiên sẵn lòng báo.
Nhưng vấn đề là Ngạo Mân có bị làm sao đâu?
Cùng lắm cũng chỉ là cổ bị bóp đỏ lên thôi, chuyện này dù cảnh sát có đến thì nhiều nhất cũng chỉ xử lý theo mâu thuẫn gia đình, hoàn toàn không thể bắt con nha đầu c.h.ế.t tiệt Xuân Nha này đi được.
Vậy nên báo cảnh sát thì có ích gì, nếu thật sự báo cảnh sát thì chỉ khiến người khác chê cười nhà mình mà thôi.
“Đúng! Đúng là nên báo cảnh sát,” Trình Xuân Nha lên tiếng. “Đến lúc đó tôi có thể kể lể với cảnh sát cho rõ, kể xem em gái tôi đã quỳ xuống cầu xin chị nó là tôi đây nhường đối tượng cho nó như thế nào.”
“Cô... Cô nói bậy,” Tư Âm tức đến phát điên. “Trình Xuân Nha, cô rốt cuộc có phải là người không vậy! Cô suýt nữa bóp c.h.ế.t Ngạo Mân thì thôi đi, bây giờ còn dùng những lời như vậy để bôi nhọ nó.”
“Ông Trình, tôi không chịu nổi nữa, tôi thật sự không chịu nổi nữa,” Tư Âm khóc lóc t.h.ả.m thiết, ấm ức nhìn chồng. “Tôi sắp bị nó làm cho tức điên, tức c.h.ế.t rồi đây này!”
Còn Trình Ngạo Mân thì có chút bất an, nếu thật sự gọi cảnh sát đến thì những lời Trình Xuân Nha vừa nói chắc chắn không phải đùa, tuyệt đối sẽ thêm mắm dặm muối bịa chuyện với cảnh sát một trận.
“Tôi rảnh rỗi đi bôi nhọ con gái bà làm gì?” Trình Xuân Nha đảo mắt nói. “Tôi vốn đã buồn ngủ rồi, là con gái bà nửa đêm chạy vào phòng tôi, sau đó ‘bụp’ một tiếng quỳ thẳng xuống trước mặt tôi.”
“Vừa quỳ vừa khóc, cầu xin tôi nhường Phó Thiếu Thắng cho nó.”
“Ai! Đúng là không hổ danh con gái do bà đẻ ra! Tuổi còn nhỏ đã biết giành đàn ông với chị mình. May mà nó không phải do mẹ tôi sinh ra, nếu không, có một đứa em gái không biết xấu hổ như vậy, chỉ nghĩ thôi đã thấy ngột ngạt rồi!”
“Câm miệng,” cha Trình tức đến nổ tung, sau đó nhìn chằm chằm vào cô con gái thứ hai. “Những lời chị con nói có phải thật không? Con thật sự đã quỳ xuống cầu xin nó nhường Phó Thiếu Thắng cho con à?”
Thật ra cha Trình không muốn tin lời con gái lớn, nhưng trông cô không có vẻ gì là đang nói dối.
Hơn nữa, quan trọng nhất là, nửa đêm nửa hôm con gái út chạy vào phòng con gái lớn làm gì?
Trình Ngạo Mân vốn đã căng thẳng trong lòng, bị cha nhìn chằm chằm như vậy, vẻ mặt không khỏi lộ ra vẻ chột dạ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









