Chạng vạng tối, Phó Thiếu Thắng mới đưa Trình Xuân Nha về nhà.

Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên hai người chính thức hẹn hò nên dĩ nhiên là phải ra ngoài chơi cả ngày rồi.

Trình Xuân Nha vừa bước vào nhà họ Trình thì lập tức nhận ra không khí có phần căng thẳng.

Dĩ nhiên rồi, cha Trình không đạt được mục đích ở chỗ thị trưởng, thử hỏi sao tâm trạng của ba người nhà họ có thể tốt cho được.

Sở dĩ nói là ba người, bởi vì Trình Nhất Minh không cùng phe với họ.

Cậu thật lòng cảm thấy việc chị cả Trình Xuân Nha có thể hẹn hò với con trai của thị trưởng là một chuyện rất tốt.

Rốt cuộc đó là con trai thị trưởng, nếu Trình Xuân Nha gả vào nhà họ Phó thì chẳng khác nào nhà họ và nhà thị trưởng trở thành thông gia.

Chuyện này nhìn thế nào cũng đều là chuyện tốt cho nhà họ mà!

Cho dù Trình Xuân Nha không có tình cảm gì với gia đình này, nhưng chỉ cần cô còn mang họ Trình thì vẫn đại diện cho nhà họ Trình.

Vì vậy, Trình Nhất Minh thật sự không hiểu nổi cha mình rốt cuộc đang khó chịu vì điều gì, chẳng lẽ chỉ vì không thích Trình Xuân Nha mà thà đẩy cô ta về nông thôn chứ không muốn có một người thông gia làm thị trưởng hay sao? “Chị, trông chị có vẻ vui lắm nhỉ?” Trình Ngạo Mân nhìn Trình Xuân Nha bằng ánh mắt lạnh lẽo, nói. “Cũng phải thôi, ngay cả thị trưởng cũng đã đồng ý cho con trai ông ấy hẹn hò với chị, sao chị có thể không vui cho được.”

“Ừm ừm! Tôi đúng là vui thật,” Trình Xuân Nha gật đầu một cách vô cùng thành khẩn. “Cứ nghĩ đến việc sắp không phải đối mặt với cả nhà bốn người các người nữa, thử hỏi xem tôi có thể không vui được không?”

“Mà đã vui như thế thì dĩ nhiên phải ra ngoài chơi cả ngày để ăn mừng một phen rồi.”

“Cô đừng có đắc ý quá,” Tư Âm tức tối nói. “Chuyện sau này ai mà nói trước được, cô đừng tưởng bây giờ mê hoặc được Phó Thiếu Thắng rồi thì sau này có thể thật sự gả vào nhà họ Phó.”

“Chuyện đó không phiền bà lo,” Trình Xuân Nha mỉm cười. “Dù sau này tôi có gả vào nhà họ Phó được hay không, thì ít nhất bây giờ vì có cha của Phó Thiếu Thắng, bà và Trình Thắng Lợi cũng không dám làm gì tôi.”

“Haiz!” Trình Xuân Nha giả vờ thở dài. “Hai người cũng thật là, cứ nhất quyết phải đẩy tôi về nông thôn thì hai vợ chồng mới hả hê.”

“Giờ thì sao, biết là không có cách nào đẩy tôi về nông thôn được nữa, tâm trạng của hai người chắc đang uất ức đến c.h.ế.t, tức đến c.h.ế.t rồi nhỉ!”

“Haiz!” Trình Xuân Nha lại thở dài. “Nghĩ thoáng ra đi! Chứ lỡ mà tức c.h.ế.t thì hai vợ chồng chẳng phải c.h.ế.t không nhắm mắt sao, tôi đây cũng là vì tốt cho hai người, không thì tôi đã chẳng tốt bụng khuyên bảo làm gì.”

“Đương nhiên, hai người cũng không cần cảm kích tôi đâu, nếu nhất định muốn cảm ơn thì cứ đưa mấy thứ thực tế một chút, ví dụ như cho tôi ít tiền tiêu vặt chẳng hạn.”

“Cút! Mày cút ngay lên lầu cho tao!” Cha Trình tức không chịu nổi. “Tao không muốn nhìn thấy mày nữa, cút ngay lên lầu!”

“Làm như tôi thích nhìn thấy ông lắm không bằng,” Trình Xuân Nha bĩu môi. “Nhưng mà cút thì không được rồi, tôi chỉ biết đi bộ lên lầu thôi.”

“Dù sao tôi cũng là người chứ đâu phải súc vật mà dùng từ ‘cút’ để đi lên lầu?”

“Đương nhiên, nếu ông nhất quyết không coi tôi là người, thì cứ coi tôi là thứ còn tệ hơn cả súc sinh đi!”

“Có điều, nói gì thì nói tôi cũng là do Trình Thắng Lợi ông sinh ra. Nếu đứa con gái này là thứ tệ hơn cả súc sinh, vậy người làm cha như ông là cái gì đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chẳng lẽ là lão súc sinh à? Nếu không thì sao lại sinh ra một đứa tiểu súc sinh như tôi được chứ?”

Nói xong, mặc kệ khuôn mặt tức đến biến dạng của cha Trình, Trình Xuân Nha ung dung, đắc ý đi lên lầu.

“Tôi... Tôi... Tôi sắp bị nó chọc cho tức c.h.ế.t rồi,” Cha Trình ôm ngực, trông như thể bị chọc cho tức điên. “Trình Thắng Lợi tôi rốt cuộc đã tạo nghiệt đời nào mà lại sinh ra một đứa súc sinh như vậy....”

Nói đến đây, Trình Thắng Lợi vội ngậm miệng lại.

Đúng như Trình Xuân Nha đã nói, nếu Trình Xuân Nha là súc sinh, thì người làm cha như ông ta chẳng phải là lão súc sinh sao.

Không thể nghĩ, không thể nghĩ, nếu không càng nghĩ trái tim ông tacàng khó chịu.

“Cha, chẳng lẽ chúng ta thật sự hết cách rồi sao? Chỉ có thể trơ mắt nhìn Trình Xuân Nha đi nhập ngũ thôi à?” Trình Ngạo Mân thật sự không thể chấp nhận kết quả này.

“Không thì còn làm thế nào được?” Tư Âm bất lực nói. “Thị trưởng rõ ràng rất hài lòng con nhãi đó, còn cố tình chống lưng cho nó, nên cha con có thể làm gì được chứ?”

“Chẳng lẽ lại nhất quyết đẩy Trình Xuân Nha về nông thôn để thị trưởng nổi giận với cha con à!”

“Cha mẹ, con thật sự không hiểu hai người đang tức giận cái gì nữa,” Trình Nhất Minh không nhịn được nữa. “Dù Trình Xuân Nha và nhà chúng ta có quan hệ không tốt đến đâu, nhưng chỉ cần chị ấy còn mang họ Trình thì vẫn đại diện cho nhà họ Trình.”

“Cho nên đợi Trình Xuân Nha gả vào nhà thị trưởng, trong mắt người ngoài, nhà chúng ta sẽ trở thành thông gia với nhà thị trưởng. Chuyện này đối với nhà ta chỉ có lợi chứ không có hại, đối với con đường quan lộ của cha lại càng...”

“Con câm miệng cho mẹ!” Tư Âm tức giận ngắt lời con trai. “Sao mẹ lại sinh ra một đứa con ngu ngốc như con chứ, con không nghĩ à, với sự thù hận của con nhãi đó đối với nhà chúng ta, đợi đến lúc nó trở thành con dâu thị trưởng, nó có thể không trả đũa nhà mình sao?”

“Đến lúc đó, không chừng cái ghế dưới m.ô.n.g cha con cũng bị người ta hất đi đấy.”

Cha Trình nhìn con trai với ánh mắt bất mãn: “Ngày thường cha luôn bảo con phải học hỏi chị con nhiều vào, nhưng thằng nhóc con cứ nghe tai này lọt tai kia, chẳng bao giờ để lời của cha mẹ vào đầu.”

“Con nói xem, nếu con thông minh bằng một nửa chị con, con có thể ngu đến mức nói ra những lời ngớ ngẩn như vậy không?”

“Được được được, con ngu, con ngu hết t.h.u.ố.c chữa rồi, được chưa!” Trình Nhất Minh tức đến nỗi cơ mặt cũng giật giật. “Dù sao hai người cũng có một cô con gái thông minh là đủ rồi, cần gì đứa con trai ngu ngốc này nữa.”

“Thế nên con có ngu một chút thì cũng có sao đâu?”

Nói xong, Trình Nhất Minh liền tức giận chạy lên lầu.

Chuyện này đương nhiên khiến cha Trình và Tư Âm tức muốn c.h.ế.t.

“Cha mẹ, em trai còn nhỏ dại, hai người đừng chấp nhặt với nó làm gì.” Theo thói quen, Trình Ngạo Mân lại theo phản xạ mà tỏ ra hiểu chuyện.

“Nó bao nhiêu tuổi rồi mà còn nhỏ dại,” Tư Âm tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng. “Tức c.h.ế.t mẹ rồi, cái bộ dạng ngu ngốc của thằng nhóc đó, sớm muộn gì cũng có ngày chọc cho cha mẹ tức c.h.ế.t.”

“Thôi, đừng nói về thằng nhóc đó nữa,” cha Trình lên tiếng. “Không thì ta nghe lại càng thêm tức.”

“Cha, mẹ, hai người nghĩ thêm cách đi! Tóm lại chúng ta không thể để Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng đi nhập ngũ được.” Trình Ngạo Mân thật sự không thể chấp nhận kết quả này.

Cô ta thích Phó Thiếu Thắng đến thế, làm sao có thể trơ mắt nhìn Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng đến với nhau được, nói gì thì nói cũng phải ngăn cản họ.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện