“Ông không biết đấy thôi! Ông cụ nhà tôi vì thằng con trai này làm chính trị nên cứ mong cháu đích tôn có thể đi bộ đội.”

“Thế mà thằng nhóc Thiếu Thắng nhà tôi lại cứng đầu cứng cổ, nói thế nào cũng không chịu đi bộ đội. Vốn tôi còn đang sầu đến bạc cả đầu, ai ngờ tối hôm qua nó lại chủ động đòi đi.”

“Ông Trình à! Tôi phải cảm ơn ông đã dạy dỗ được một cô con gái tốt đấy. Nếu không phải vì con gái ông thì chuyện thằng Thiếu Thắng nhà tôi đi bộ đội không biết còn khiến cả nhà tôi đau đầu đến thế nào nữa.”

Cha Phó đương nhiên biết Trình Thắng Lợi định đưa con gái lớn xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, vì tối qua con trai ông đã kể hết rồi.

Cha Phó là người thế nào chứ! Nghe Trình Thắng Lợi nói vậy, ông liền hiểu ra ngay tắp lự, đây là đến để thăm dò thái độ của ông đây mà.

Cũng may là ông không phản đối con trai mình qua lại với cô gái tên Trình Xuân Nha kia.

Nếu không, cô bé Trình Xuân Nha đáng thương ấy e là thật sự sẽ bị người cha nhẫn tâm đưa về nông thôn làm thanh niên trí thức.

Hừ! Đúng là chưa từ bỏ ý định.

Không ngờ hai năm đã trôi qua mà Trình Thắng Lợi vẫn chưa dập tắt được quyết tâm đưa con gái lớn về nông thôn.

Tâm trạng của cha Trình tệ không sao tả xiết, nhưng ông ta vẫn chỉ có thể cười gượng nói: “Thị trưởng quá khen rồi, thật ra con gái lớn nhà tôi cũng không tốt như ông nói đâu.”

“Làm một người cha, tôi thật lòng cảm thấy Xuân Nha nhà tôi không xứng với con trai ông!”

“Xem ông nói kìa,” Phó thị trưởng bật cười. “Tôi lại thấy con gái ông rất tốt. Nếu thật sự phải nói không xứng thì cũng là thằng nhóc nhà tôi không xứng với con gái ông.”

“Ông Trình à! Ông đừng nghĩ nhiều, vợ chồng tôi rất hài lòng về con gái ông, chỉ chờ hai đứa lớn thêm chút nữa để thằng con trai tôi mau mau cưới con bé về nhà thôi.”

Cha Trình còn có thể nói gì được nữa.

Thị trưởng đã tỏ rõ thái độ thích con nhóc c.h.ế.t tiệt Xuân Nha kia rồi, nên ông ta còn có thể nói gì đây.

...

Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha nhanh chóng đăng ký, vượt qua một loạt các bài kiểm tra sức khỏe, sau đó được thông báo về nhà chờ tin.

Phó Thiếu Thắng tâm trạng phơi phới chở Trình Xuân Nha, vừa đạp xe vừa vui vẻ nói: “Xuân Nha, tôi nói với cha tôi rồi, bảo ông nhất định phải sắp xếp chúng ta vào cùng một đơn vị.”

“Cha cậu đồng ý rồi à?” Trình Xuân Nha hỏi.

Không trách Trình Xuân Nha lại hỏi vậy, kiếp trước Phó Thiếu Thắng vì bị tàn tật nên mới chấp nhận để nguyên chủ thay em gái gả qua, chứ không có nghĩa là anh ta coi trọng con người của nguyên chủ.

Mà kiếp này tình hình đã khác, nên Trình Xuân Nha không thể không nghĩ đến khả năng cha Phó có lẽ chẳng hề ưa gì cô.

“Đương nhiên là đồng ý rồi,” Phó Thiếu Thắng quay đầu lại nhìn Trình Xuân Nha. “Cậu cứ yên tâm đi! Cha tôi chắc chắn sẽ sắp xếp chúng ta vào cùng một đơn vị được, chút chuyện này ông ấy vẫn lo được.”

Tuy cha anh làm chính trị, nhưng đừng quên ông nội anh là thủ trưởng trong quân đội, nhà bọn họ có quan hệ rộng trong quân đội.

Chỉ là sắp xếp anh và Trình Xuân Nha vào cùng một đơn vị thôi, có gì khó đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Phó Thiếu Thắng, cậu cứ nhất quyết đòi vào cùng đơn vị với tôi, có phải là có ý đồ gì với tôi không đấy?” Trình Xuân Nha bỗng muốn trêu chọc Phó Thiếu Thắng một chút. “Mau thành thật khai báo, có phải cậu thầm thích tôi rồi không?”

Dù sao sớm muộn gì cũng ở bên nhau, nên nói rõ mọi chuyện sớm một chút cũng chẳng sao.

Chẳng qua…

Nghĩ đến việc ở tiểu thế giới này lại chỉ có thể gắn bó với một người đàn ông, Trình Xuân Nha không khỏi cảm thấy phiền muộn.

Cô vẫn thích kiểu trăm hoa đua nở hơn, còn việc chỉ gắn bó với một người, đối với cô mà nói, chẳng qua chỉ là một sự thỏa hiệp bất đắc dĩ.

“Cậu… Sao cậu lại đột nhiên hỏi vậy?” Phó Thiếu Thắng nói năng lắp bắp, vành tai cũng đỏ ửng lên.

“Cậu thể hiện rõ rành rành ra thế rồi mà còn hỏi tôi tại sao lại hỏi vậy à?” Giọng Trình Xuân Nha thay đổi, rồi có chút giận dỗi nói. “Phó Thiếu Thắng, không lẽ trong lòng cậu, tôi là người phản ứng chậm chạp lắm sao!”

“Không có, không có,” Phó Thiếu Thắng đương nhiên nghe ra Trình Xuân Nha đang tức giận, điều này khiến anh căng thẳng đến mức suýt nữa không đạp xe nổi. “Trong lòng tôi, không ai thông minh hơn cậu cả.”

“Nếu cậu mà phản ứng chậm chạp thì chẳng phải tôi là đồ ngốc à.”

“Xuân Nha,” Phó Thiếu Thắng quay đầu lại nhìn Trình Xuân Nha một cách nghiêm túc. “Tôi thề với cậu, những gì tôi nói đều là thật, nếu cậu không tin, tôi có thể chỉ trời thề ngay lập tức.”

“Nhìn đằng trước đi,” Trình Xuân Nha gắt. “Đừng quên là cậu đang chở tôi đấy, nếu cậu mà làm tôi ngã thì sau này đừng hòng tôi ngồi lên xe của cậu nữa.”

Phó Thiếu Thắng vội vàng quay đầu nhìn về phía trước, nhưng lúc này tim anh cứ đập loạn cả lên, không tài nào bình tĩnh nổi: “Xuân Nha, nếu… nếu tôi thật sự thầm thích cậu, vậy cậu có chấp nhận tôi không?”

Khi nói câu cuối, giọng Phó Thiếu Thắng lí nhí như muỗi kêu, nếu không phải Trình Xuân Nha thính tai thì thật sự không nghe rõ anh đang nói gì.

“Tôi chấp nhận thì sao, mà không chấp nhận thì sao,” Trình Xuân Nha nói. “Không lẽ tôi không chấp nhận thì cậu sẽ lập tức trở mặt với tôi à!”

“Sao có thể chứ?” Phó Thiếu Thắng vội nói. “Nếu cậu không chấp nhận, tôi nhất định sẽ không ngừng cố gắng. Dù sao đời này tôi đã nhận định cậu rồi, ngoài cậu ra, tôi không thể nào động lòng với cô gái khác được nữa.”

“Thích tôi đến vậy thật à?” Giọng Trình Xuân Nha có chút vui vẻ, đương nhiên đây chỉ là cô giả vờ mà thôi. “Chắc không phải là dỗ tôi chơi đấy chứ!”

“Cậu cũng biết hoàn cảnh nhà tôi rồi đấy, có một người cha cặn bã như vậy, thật ra tôi không tin tưởng đàn ông cho lắm, chỉ sợ sau này cũng giống mẹ tôi, rơi vào cảnh bị ép ly hôn.”

“Xuân Nha, cậu cứ yên tâm!” Phó Thiếu Thắng vội vàng đảm bảo. “Tôi tuyệt đối không thể giống cha cậu được. Nhà tôi có truyền thống tốt đẹp, một khi đã nhận định ai thì sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ.”

Lời này của Phó Thiếu Thắng không phải là nói dối. Ông nội anh cũng không vì công thành danh toại mà ghét bỏ người vợ ở quê như những người khác, rồi chạy theo cái gọi là tình yêu tự do, tình yêu cách mạng trong quân đội.

Đến đời cha anh, ông cũng luôn yêu thương vợ hết mực, chưa bao giờ có lòng dạ gian dối.

Còn anh thì càng không cần phải nói.

Trong lòng anh chỉ có thể chứa một mình Trình Xuân Nha, sau này nếu kết hôn, anh sẽ chỉ đối tốt với cô cả đời, tuyệt đối không thể trở thành Trần Thế Mỹ như cha Trình được.

“Vậy à…” Trình Xuân Nha kéo dài giọng, khiến Phó Thiếu Thắng càng thêm căng thẳng. “Nếu cậu không nói dối thì tôi cũng không phải là không thể cho cậu một cơ hội.”

“Nhưng chúng ta nói trước nhé! Tôi chỉ cho cậu một cơ hội thôi, nếu cậu thể hiện không tốt thì đừng hòng sau này tôi sẽ gả cho cậu.”

Phó Thiếu Thắng vui đến mức suýt nhảy cẫng lên: “Xuân Nha, cậu cứ yên tâm! Tôi nhất định sẽ thể hiện thật tốt, tuyệt đối không làm cậu thất vọng.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện