"Tôi có thể chứng minh Ngạo Mân không nói dối," lúc này Vưu Lăng Vi đương nhiên phải đứng ra bênh vực Trình Ngạo Mân. "Trình Xuân Nha thật sự đã đá hỏng lan can trên lầu nhà con bé, làm cả nhà Ngạo Mân sợ hết hồn."
"Cho nên người nói dối là Trình Xuân Nha. Cô ta làm vậy là vì Ngạo Mân đã kể ra chuyện xấu cô ta làm ở nhà, nên mới cố ý bôi nhọ cha mẹ Ngạo Mân, bịa chuyện họ muốn đưa cô ta về quê."
"Hừ! Cũng không chịu động não suy nghĩ một chút, nếu cha mẹ Ngạo Mân không thật lòng muốn đón người lên thành phố nuôi nấng thì việc gì phải đón cô ta từ quê lên làm gì."
"Mà đã đón người lên thành phố rồi thì sao có thể lại lập tức muốn đưa về quê được. Nếu thật sự có ý định đó thì càng không thể nào cho Trình Xuân Nha đăng ký nhập học."
"Vâng vâng! Chị Lăng Vi nói không sai, nếu cha mẹ em thật sự định đưa chị em về quê thì sao lại cho chị ấy đăng ký đi học được." Trình Ngạo Mân vội vàng gật đầu nói.
"Còn vì sao nữa, chắc chắn là diễn kịch thì phải diễn cho trót chứ gì!" Đây là giọng của Trương Thư Minh. "Tóm lại tôi tin bạn học Xuân Nha không nói dối."
Vì ghét Vưu Lăng Vi nên Trương Thư Minh đương nhiên sẽ bênh vực Trình Xuân Nha.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc ai trong hai chị em Trình Xuân Nha mới là người nói dối? "Trương Thư Minh," Vưu Lăng Vi tức giận hét lên. "Cậu nói vậy là có ý gì? Không phải Trình Xuân Nha nói dối, chẳng lẽ là tôi đang nói hươu nói vượn sao?"
"Đó là cô nói đấy nhé, tôi đâu có nói vậy!" Trương Thư Minh lập tức vặn lại. "Mà cô cũng lạ thật đấy, đây là chuyện của hai chị em bạn học Xuân Nha, cô là người ngoài thì xen vào làm gì?"
"Thôi, nói nhảm với loại người này chỉ thấy bực mình," Trình Xuân Nha nói. "Đi nhanh thôi! Lát nữa cậu đi xe đạp cẩn thận một chút, đừng làm tôi ngã đấy."
"Yên tâm đi! Tay lái của tôi cứng lắm, chắc chắn không làm cậu ngã đâu." Trương Thư Minh vừa dứt lời, cậu và Trình Xuân Nha liền đi ra ngoài.
Phó Thiếu Thắng vội vàng đi theo, chẳng thèm để ý đến Trình Ngạo Mân.
"Anh Phó, đợi em với." Trình Ngạo Mân cũng vội chạy theo ra ngoài.
Khi Trình Ngạo Mân theo anh ra khỏi lớp, Phó Thiếu Thắng vội dừng bước, quay người lại nhìn cô nói: "Cô đừng đi theo tôi, tôi sẽ không đưa cô về đâu."
"Thật tình, chính vì cô đòi đi cùng nên bạn học Xuân Nha mới đổi ý không để tôi đưa về nữa."
"Tôi nói cho cô biết, sau này cô tốt nhất nên tránh xa tôi ra một chút. Tôi không muốn vì cô mà khiến bạn học Xuân Nha không thèm làm bạn với tôi nữa, nếu không thì tôi còn oan hơn cả Đậu Nga mất."
Nói xong, Phó Thiếu Thắng lập tức sải bước dài đuổi theo Trình Xuân Nha và Trương Thư Minh.
Chỉ trong chốc lát, Trình Xuân Nha và Trương Thư Minh đã đi xa.
Phó Thiếu Thắng thầm rủa trong lòng, Trình Ngạo Mân đúng là đại khắc tinh, sau này nhất định phải tránh xa khắc tinh này ra một chút.
Anh khó khăn lắm mới làm bạn được với bạn học Trình Xuân Nha, dù thế nào cũng không thể vì khắc tinh Trình Ngạo Mân này mà khiến cô không muốn làm bạn với mình nữa.
Trình Ngạo Mân tức đến nỗi chỉ thiếu chút nữa là hét lên, cô ta thật sự sắp phát điên rồi.
"Ha hả! Cứ tưởng cô lợi hại thế nào? Hóa ra cũng vô dụng như vậy thôi." Vưu Lăng Vi đi tới bên cạnh Trình Ngạo Mân, cười lạnh nói.
Vưu Lăng Vi là ai chứ! Cô ta là người thích Phó Thiếu Thắng đến phát điên.
Vì vậy, hành động vừa rồi của Trình Ngạo Mân đương nhiên đã bị cô ta nhìn thấu ngay lập tức.
Cô ta thật không ngờ, Trình Ngạo Mân tuổi còn nhỏ vậy mà cũng thích Phó Thiếu Thắng.
Vưu Lăng Vi quả thật khá thân với Trình Ngạo Mân, nhưng hễ đụng đến Phó Thiếu Thắng thì đương nhiên không thể coi Trình Ngạo Mân như em gái được nữa.
"Chị Lăng Vi, sao chị lại nói em như vậy?" Trình Ngạo Mân rưng rưng nước mắt, tủi thân nhìn Vưu Lăng Vi. "Chẳng lẽ chị em bắt nạt em chưa đủ, bây giờ đến cả chị cũng muốn bắt nạt em sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Rốt cuộc em đã làm sai điều gì, tại sao mọi người đều bắt nạt em như vậy?"
"Ha hả!" Vưu Lăng Vi cười khẩy hai tiếng. "Trình Ngạo Mân, dẹp cái bộ mặt đó của cô đi! Anh Phó của cô không có ở đây đâu."
"Hơn nữa, cho dù anh Phó của cô có thấy bộ dạng đáng thương này, cô nghĩ cậu ta sẽ đau lòng cho cô sao?"
"Hừ! Cũng không soi lại xem mình là thứ gì. So với chị gái, cô đến xách giày cho chị cô cũng không xứng."
"Cùng một cha sinh ra mà sao lại khác biệt một trời một vực như vậy nhỉ?"
Nói xong, không cho Trình Ngạo Mân cơ hội đáp lời, Vưu Lăng Vi liền đứng dậy bỏ đi.
Nhìn bóng lưng Vưu Lăng Vi, vẻ mặt Trình Ngạo Mân âm trầm khó tả.
A! Thật sắp tức c.h.ế.t cô ta rồi.
Trình Xuân Nha thì thôi đi, đến Vưu Lăng Vi cũng dám bắt nạt cô ta như vậy.
Vưu Lăng Vi cô ta tưởng mình là ai chứ?
Dám bắt nạt cô ta như vậy, thật sự coi Trình Ngạo Mân cô ta là đứa dễ bắt nạt sao?
...
Cuối cùng, Trình Xuân Nha vẫn ngồi lên xe đạp của Trương Thư Minh, việc này khiến Phó Thiếu Thắng tức Trương Thư Minh đến nghiến răng nghiến lợi.
Tuy Trình Xuân Nha không ngồi xe của mình, nhưng Phó Thiếu Thắng vẫn đạp xe, cùng Trương Thư Minh đưa cô về nhà.
Thật trùng hợp, Tư Âm tan làm vừa về đến cửa nhà thì ba người Trình Xuân Nha cũng vừa lúc tới nơi.
Nhìn thấy Phó Thiếu Thắng, Tư Âm có chút kinh ngạc: "Thiếu Thắng, sao cháu lại đi cùng Xuân Nha nhà bác thế, cháu và bạn học này cùng đưa con bé về à?"
Tư Âm đương nhiên không biết Trình Xuân Nha được xếp vào cùng lớp với Phó Thiếu Thắng.
Nhưng dù trước đó không biết thì bây giờ cũng biết rồi, chẳng phải Phó Thiếu Thắng và bạn học này đang cùng đưa con gái riêng của chồng bà ta về nhà hay sao?
Xem ra bà ta đã xem thường đứa con riêng này rồi.
Mới ngày đầu tiên đi học đã có thể khiến hai bạn nam đưa về nhà, đúng là cao tay thật!
Vốn dĩ Phó Thiếu Thắng không muốn để ý đến Tư Âm, vì ấn tượng của anh về vợ chồng cha Trình rất tệ.
Nhưng sự giáo d.ụ.c của gia đình không cho phép anh hành xử vô lễ, dù sao Tư Âm cũng là người lớn.
"Vâng!" Phó Thiếu Thắng thản nhiên đáp. "Bác à, sau này cháu sẽ đưa đón bạn học Xuân Nha đi học. Bạn học Xuân Nha là bạn tốt của cháu, hy vọng sau này ở nhà bác cũng đừng bắt nạt bạn ấy nữa."
Ý của Phó Thiếu Thắng là, Trình Xuân Nha bây giờ là bạn của anh, đã có anh che chở rồi.
Nếu Tư Âm còn dám bắt nạt đứa con riêng này thì phải xem người bạn này của cô có đồng ý hay không.
Tư Âm phải dùng rất nhiều sức lực mới kiềm chế để sắc mặt không trở nên khó coi: "Thiếu Thắng, thằng bé này, cháu đang nói linh tinh gì vậy?"
"Bác tuy không phải mẹ ruột của Xuân Nha, nhưng vẫn luôn thật tâm coi nó như con gái ruột, sao có thể bắt nạt con gái mình được."
"Xuân Nha," sau đó Tư Âm nhìn Trình Xuân Nha với ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều. "Con bé này, rốt cuộc con đã nói linh tinh gì ở trường, mới khiến Thiếu Thắng có ấn tượng không tốt về bác như vậy."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









