“Lần này dì bỏ qua cho, sau này đừng nói lung tung bên ngoài nữa, không thì dì sẽ đau lòng lắm đấy.” Vừa nói, hốc mắt Tư Âm đã đỏ hoe, ra vẻ bị tổn thương.

“Ừm! Diễn hay lắm,” Trình Xuân Nha bình tĩnh nhìn Tư Âm, nói: “Đúng là không hổ danh phó đoàn trưởng đoàn văn công. Chỉ với tài diễn xuất này của bà mà không được làm đoàn trưởng thì đúng là uổng phí tài năng.”

Sắc mặt Tư Âm cuối cùng cũng không giữ được nữa mà sầm xuống: “Xuân Nha, dì biết trong lòng con hận dì, nhưng ân oán giữa người lớn chúng ta không nên kéo bọn trẻ các con vào.”

“Dì không biết mẹ con đã dạy dỗ con thế nào để con thù hận dì và cha con, nhưng giờ mẹ con mất rồi, con không nên tiếp tục sống trong lòng thù hận mà bà ấy đã gieo rắc.”

“Con còn nhỏ, cuộc đời con chỉ mới bắt đầu thôi. Dì không muốn con cứ mãi sống với lòng thù hận, nếu vậy, con sẽ sống rất vất vả và không vui vẻ gì đâu.”

Vừa nói, Tư Âm liền lập tức thay đổi thành một bộ dạng từ mẫu: “Xuân Nha, dì thật lòng muốn tốt cho con, cũng thật lòng muốn xem con như con gái ruột của mình.”

“Dì biết trong thời gian ngắn chắc chắn không thể khiến con buông bỏ thù hận trong lòng, nhưng không sao cả, dì tin một ngày nào đó, nhất định sẽ làm con…”

“Học hỏi đi,” Trình Xuân Nha cắt ngang lời Tư Âm, quay sang nói với Phó Thiếu Thắng và Trương Thư Minh: “Thế nào gọi là chuyên nghiệp? Đây mới gọi là chuyên nghiệp này. Cho nên mới nói, con người ta phải yêu nghề mình làm.”

“Nhìn phó đoàn trưởng Tư của chúng ta mà xem, bà ấy đã đem cả cái lối diễn kịch trên sân khấu vào đời thực rồi. Tinh thần chuyên nghiệp như bà ấy thật đáng để lớp trẻ mười mấy tuổi chúng ta học tập.”

Phó Thiếu Thắng gật đầu: “Ừ! Cậu nói không sai, bà mẹ kế này của cậu đúng là chuyên nghiệp thật. Nhưng cũng chính vì bà ta quá chuyên nghiệp nên cậu càng phải cẩn thận hơn, đừng để họ thật sự tống cậu về quê đấy.”

Trình Xuân Nha liếc Phó Thiếu Thắng một cái: “Trong mắt cậu tôi vô dụng đến thế à? Trên đời này chỉ có Trình Xuân Nha tôi tính kế người khác, chứ kẻ có thể tính kế được tôi còn chưa ra đời đâu.”

Trương Thư Minh nhìn Trình Xuân Nha, rồi lại nhìn Phó Thiếu Thắng.

Sau đó cậu ta lại nghiêm túc nhìn Tư Âm, đầu óc rối như tơ vò.

Bà mẹ kế của bạn học Xuân Nha trông có vẻ là người tốt mà!

Sao bạn học Xuân Nha cứ khăng khăng cho rằng bà mẹ kế này đang diễn kịch nhỉ? Nhưng mà, mẹ kế trên đời này đều độc ác như nhau, Trương Thư Minh dù có suy nghĩ đơn thuần đến mấy cũng không cho rằng thật sự có người mẹ kế nào lại đối xử với con riêng của chồng như con đẻ.

Vì vậy, nghĩ đi nghĩ lại, chắc là bạn học Xuân Nha nói không sai.

Bà mẹ kế này của cô ấy đúng là đang diễn kịch.

Tư Âm tức đến sôi máu!

Bà ta thật sự cảm thấy nếu cứ để đứa con riêng này ở trong nhà, có lẽ bà sẽ bị nó chọc tức đến c.h.ế.t sớm mất.

“Được rồi, không còn sớm nữa, các cậu mau về đi!” Nói rồi, Trình Xuân Nha nhìn Phó Thiếu Thắng dặn dò: “Nhớ mai đến đón tôi đi học đấy.”

“Đương nhiên, nếu cậu cảm thấy có thể tiện đường chở thêm một người, ví dụ như cô em gái ngoan của tôi chẳng hạn, thì ngày mai cậu không cần đến nữa.”

“Tính tôi thẳng thắn, sẽ không tự làm khổ mình khi phải ngồi chung xe đạp với một người mình ghét đâu.”

“Yên tâm, sai lầm tương tự tôi tuyệt đối sẽ không phạm lần thứ hai.” Phó Thiếu Thắng chỉ thiếu điều giơ tay lên thề.

“Bạn học Xuân Nha, hay là cậu xem xét tôi đi! Tôi thấy mình đáng tin hơn Phó Thiếu Thắng nhiều.” Có cơ hội chọc tức Phó Thiếu Thắng, Trương Thư Minh đương nhiên sẽ không bỏ qua. “Tóm lại tôi thấy Phó Thiếu Thắng không đáng tin, sau này cứ để tôi đưa đón cậu đi học nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Trương Thư Minh, cậu thật sự muốn ăn đòn phải không?” Phó Thiếu Thắng chỉ hận không thể đ.ấ.m cho Trương Thư Minh một trận. “Tôi nói cho cậu biết, đừng có thử thách sự kiên nhẫn của tôi, không thì tôi đ.á.n.h cậu thật đấy.”

Bị Phó Thiếu Thắng dọa như vậy, Trương Thư Minh đương nhiên là sợ, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: “Phó Thiếu Thắng, cậu đừng tưởng tôi sợ cậu thật nhé. Chọc tôi nổi điên lên, cùng lắm thì tôi liều mạng với cậu.”

“Cậu...”

“Thôi được rồi,” Trình Xuân Nha mất kiên nhẫn cắt ngang lời Phó Thiếu Thắng. “Các cậu muốn cãi nhau, muốn đ.á.n.h nhau là chuyện của các cậu, đừng có làm phiền trước mặt tôi. Mau cút hết cho tôi!”

Dứt lời, Trình Xuân Nha liền đeo cặp sách đi vào nhà họ Trình.

Còn Tư Âm sắp bị chọc tức đến c.h.ế.t thì đương nhiên bị cô thẳng thừng lơ đi.

Tư Âm tức đến mức cảm giác một ngụm m.á.u tươi chực trào lên cổ họng.

Bà ta hít một hơi thật sâu mới không để mình mất kiểm soát.

“Thiếu Thắng, còn cả bạn học này nữa, bác thay mặt Xuân Nha nhà bác xin lỗi hai đứa nhé,” Tư Âm cười nói. “Con bé này thật là, sao có thể nói chuyện với các bạn như vậy được chứ?”

“Còn nữa! Các cháu cũng đừng để bụng lời Xuân Nha nói, ở tuổi các cháu quan trọng nhất là học hành cho tốt, chứ không phải gây gổ đ.á.n.h nhau, đ.á.n.h nhau là chuyện tuyệt đối không nên làm.”

“Bác à, bác trông cũng xinh đẹp mà sao nói nhảm nhiều thế?” Phó Thiếu Thắng không cho Tư Âm chút mặt mũi nào.

“Cái này gọi là miệng ch.ó không mọc được ngà voi đấy,” Trương Thư Minh hùa theo. “Bác à, bác lớn tuổi rồi, không hiểu nghệ thuật nói chuyện của giới trẻ chúng tôi đâu.”

“Bạn học Xuân Nha nhà người ta nói gì cơ chứ? Mấy lời vừa rồi của cậu ấy chỉ là đùa với chúng tôi thôi, sao qua miệng bác lại thành ra như thể Xuân Nha mong tôi và Phó Thiếu Thắng đ.á.n.h nhau thật vậy?”

“Hừ! Quả nhiên mẹ kế trên đời đều cùng một giuộc,” Phó Thiếu Thắng nói tiếp. “Tưởng chúng tôi là mấy đứa trẻ con không hiểu chuyện à? Cũng không soi lại xem bộ mặt ghê tởm của mình lộ ra rõ ràng đến mức nào.”

“Bác à, tôi thấy vừa rồi lời Xuân Nha nói quá đề cao bác rồi đấy. Tôi khuyên bác sau này nên trau dồi thêm kỹ năng diễn xuất đi, chứ với cái trình này mà đòi dắt mũi chúng tôi thì cũng ảo tưởng quá rồi!”

Dứt lời, Phó Thiếu Thắng liền lập tức đạp xe rời đi.

“Bác à, tôi thấy Phó Thiếu Thắng nói đúng đấy, bác nên về luyện lại diễn xuất của mình đi, ít nhất là nói chuyện đừng để người khác nghe mà khó chịu như vậy.” Nói xong, Trương Thư Minh cũng lập tức đạp xe đi mất.

Tư Âm tức đến toàn thân run rẩy, bà ta thật sự sắp phát điên rồi.

...

Trình Xuân Nha không vào cửa rồi lên lầu ngay, lúc Tư Âm bước vào nhà, cô đang nằm ườn trên ghế sô pha gỗ trong phòng khách.

“Bụng tôi đói meo rồi, bà còn không mau đi nấu cơm đi,” Trình Xuân Nha liếc Tư Âm một cái rồi nói. “Thật không biết cha tôi nhìn trúng bà ở điểm nào, làm vợ mà đến nấu cơm cũng không tích cực.”

“Loại phụ nữ như bà, ở quê chúng tôi gọi là đồ đàn bà lười, nhà chồng không thèm ngó tới đâu.”

“Đây cũng là may cho bà vì ông bà nội tôi mất sớm rồi, chứ không mà gặp phải loại con dâu lười biếng như bà, chắc bị tức c.h.ế.t tươi rồi.”

“Trình Xuân Nha,” giọng Tư Âm trở nên âm trầm. “Cô có phải thật sự nghĩ rằng tôi và ba cô không làm gì được cô không? Tôi nói cho cô biết, mọi việc nên có chừng có mực thôi, nếu không thì...”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện