“Anh Phó, anh có thể tiện đường đưa em về được không?” Trình Ngạo Mân vội nói, vẻ mặt ra chiều đáng thương. “Anh Phó, xin anh mà! Dù sao anh cũng phải đưa chị về, vậy tiện thể cho em đi nhờ luôn đi.”
Phó Thiếu Thắng không trả lời mà nhìn sang Trình Xuân Nha, hỏi: “Cậu thấy sao? Có muốn tiện thể đưa em gái cậu về cùng không?”
“Cậu yên tâm, tay lái của tớ cừ lắm, đèo hai người chắc chắn không thành vấn đề.”
“Trương Thư Minh,” Trình Xuân Nha lại lờ Phó Thiếu Thắng đi mà quay sang hỏi Trương Thư Minh. “Cậu cũng có xe đạp đúng không?”
Trương Thư Minh không hiểu tại sao Trình Xuân Nha lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật đáp: “Tôi đương nhiên là có xe đạp rồi, nhà tôi có mỗi mình tôi là con trai, sao có thể không mua xe đạp cho tôi được.”
Vừa nói, Trương Thư Minh vừa khiêu khích liếc nhìn Phó Thiếu Thắng. Ánh mắt đó như muốn nói, không phải chỉ mình Phó Thiếu Thắng cậu có xe đạp đâu, ông đây cũng có xe đạp đấy.
“Vậy được, cậu đưa tôi về đi!” Vừa nói, Trình Xuân Nha vừa lấy lại cặp sách trên vai Phó Thiếu Thắng.
Cả Trương Thư Minh và Phó Thiếu Thắng đều đồng thời trợn tròn mắt.
“Này Xuân Nha, sao cậu lại để Trương Thư Minh đưa về? Chẳng phải chúng ta đã nói là để tôi đưa cậu về rồi sao?” Phó Thiếu Thắng sốt ruột nói.
Trương Thư Minh vốn chẳng muốn đưa Trình Xuân Nha về, nhưng nghe Phó Thiếu Thắng nói vậy thì lập tức hùa theo: “Sao nào? Không được à?”
“Bạn học Xuân Nha người ta giờ không muốn cậu đưa về, cậu có không vui cũng phải ráng mà chịu đi.”
Phó Thiếu Thắng hung hăng trừng mắt nhìn Trương Thư Minh, vẻ mặt khỏi phải nói là tức giận đến mức nào.
Còn Trương Thư Minh, khi nhìn thấy vẻ mặt tức tối của Phó Thiếu Thắng thì trong lòng hả hê khôn xiết.
Đáng đời, ai bảo cậu bắt nạt tôi. Đáng ghét nhất là, ai bảo Phó Thiếu Thắng cậu thích trêu hoa ghẹo nguyệt, khiến cho đám con gái trong lớp ai cũng thích.
Ngay sau đó, Trương Thư Minh hớn hở đi tới bên cạnh Trình Xuân Nha, lon ton cầm lấy cặp sách trong tay cô: “Bạn học Xuân Nha, chúng ta đi thôi! Từ hôm nay trở đi, ngày nào tôi cũng sẽ đưa đón cậu đi học.”
Có thể nhìn thấy Phó Thiếu Thắng tức tối, Trương Thư Minh lập tức quyết định, sau này ngày nào cũng đưa đón Trình Xuân Nha đi học cũng chẳng sao.
Cùng lúc đó, Vưu Lăng Vi đứng ở một bên cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Phó Thiếu Thắng thì thôi đi, đằng này ngay cả Trương Thư Minh cũng tỏ vẻ nịnh nọt với Trình Xuân Nha, điều này khiến Vưu Lăng Vi sao mà chịu nổi.
Phải biết rằng, trước hôm nay, Trương Thư Minh chính là cái đuôi của cô ta.
“Trương Thư Minh, thật không ngờ, hóa ra cậu lại là một kẻ hèn hạ như vậy,” Vưu Lăng Vi tức giận nhìn Trương Thư Minh, nói: “Bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h trước mặt thầy giáo mà không dám nhận thì thôi đi.”
“Giờ lại còn tỏ vẻ nịnh bợ Trình Xuân Nha đó, tôi thấy cậu đúng là đồ nhu nhược, đồ nhát gan sợ phiền phức, cũng chẳng trách lại hèn hạ như vậy.”
Mặt Trương Thư Minh đỏ bừng lên, thật sự bị những lời của Vưu Lăng Vi chọc cho tức điên.
Vì Vưu Lăng Vi lớn lên xinh đẹp nên Trương Thư Minh vẫn luôn thầm thích cô ta, nếu không thì cũng chẳng đời nào cậu lại luôn đi tâng bốc Vưu Lăng Vi như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một cậu nhóc mười mấy tuổi, bảo là thích một cô gái đến mức nào thì cũng chưa chắc, thứ tình cảm ngây ngô đó rất dễ dàng vỡ tan chỉ sau một cú chọc.
Đấy, bây giờ Vưu Lăng Vi trong mắt Trương Thư Minh chẳng khác nào mụ phù thủy già độc ác, trông sao mà đáng ghét thế không biết.
“Trương Thư Minh, tôi thấy bạn học Lăng Vi nói không sai đâu, cậu đừng có hèn hạ như vậy thì tốt hơn,” Phó Thiếu Thắng hả hê nói. “Vậy nên không phiền cậu đưa bạn học Xuân Nha về nữa, cứ để tôi đưa cậu ấy về là được rồi!”
Vừa nói, Phó Thiếu Thắng vừa vươn tay định giật lấy cặp sách từ tay Trương Thư Minh.
Trương Thư Minh giữ chặt cặp sách: “Phó Thiếu Thắng, cậu có chút liêm sỉ nào không hả? Tôi dù có hèn hạ thế nào đi nữa cũng không trơ trẽn như cậu.”
“Người ta đã không cho cậu đưa về, còn đích danh muốn tôi đưa, nên tôi sẽ không đưa cặp sách của cậu ấy cho cậu đâu, trừ phi bạn học Xuân Nha đổi ý, muốn cậu đưa về.”
“Tôi không đổi ý đâu,” Trình Xuân Nha lên tiếng, rồi vỗ vỗ vai Phó Thiếu Thắng. “Em gái tôi trông cậy vào cậu cả đấy, cậu phải đưa nó về nhà cẩn thận, chứ nó mà có sứt mẻ gì thì không chừng tôi lại bị vạ lây.”
“Chị, chị nói linh tinh gì thế?” Trình Ngạo Mân trông như sắp khóc. “Ý của chị là cha mẹ đối xử không tốt với chị sao?”
“Tại sao chị lại nói như vậy? Cha mẹ vì áy náy với chị và mẹ chị nên chỉ hận không thể moi t.i.m gan ra để bù đắp cho chị, ngay cả khi chị đá hỏng cả tay vịn cầu thang trong nhà, họ cũng không nỡ trách chị một lời nào.”
“Em thật sự không hiểu nổi tại sao chị lại làm vậy, chẳng lẽ cả nhà chúng ta hòa thuận không tốt hay sao? Cứ nhất thiết phải coi nhau như kẻ thù thì chị mới vui lòng à?”
“Ừ ừ! Cô nói đúng hết, cha mẹ cô đối với tôi tốt thật, đến một câu nặng lời cũng không dám nói,” Trình Xuân Nha gật đầu, sau đó mỉm cười với Trình Ngạo Mân. “Họ chỉ là đang nóng lòng muốn tống tôi về quê lại thôi.”
“Chỉ tiếc là, Trình Xuân Nha tôi là ai chứ! Tôi không phải loại người dễ bị bắt nạt đâu. Đã đón tôi từ quê lên rồi thì đừng hòng đuổi tôi đi như ch.ó như mèo.”
“Dù chỉ vì giữ thể diện, tôi cũng chắc chắn sẽ không để cha mẹ cô được như ý đâu.”
“Trình Ngạo Mân, cha mẹ cô thật sự quá đáng,” Phó Thiếu Thắng phẫn nộ nói như cùng chung kẻ thù. “Sao lại có kiểu người như cha mẹ cô chứ, nếu đã không thích bạn học Xuân Nha thì đừng giả nhân giả nghĩa đón người ta từ quê lên làm gì.”
“Chỉ vì cái gọi là thể diện, cha mẹ cô đón bạn học Xuân Nha từ quê lên, sau đó lại cố tình bôi nhọ cậu ấy, tìm cớ để tống cậu ấy về quê lại.”
“Làm như vậy, cha mẹ cô vừa được tiếng lại vừa được miếng, không cần lo người khác nói cha cô nhẫn tâm, vứt con của vợ trước ở quê không thèm ngó ngàng.”
“Hừ! Cái thủ đoạn này của cha mẹ cô, người khác có thể không nhìn ra, chứ Phó Thiếu Thắng tôi vừa nghe là biết có chuyện gì rồi. Còn chuyện đá hỏng tay vịn cầu thang nữa, sao nhà cô không nói luôn là bạn học Xuân Nha phá nát cả nhà mình đi cho rồi?”
Về thân thế của Trình Xuân Nha, Tư Âm đã nói rõ lúc đưa cô đến nhập học. Vì vậy, chuyện Trình Xuân Nha là con gái của vợ trước cha Trình, cả lớp ai cũng biết.
Trước đây, Phó Thiếu Thắng còn cảm thấy cha Trình là người không tệ, vì cha anh vẫn luôn khen cha Trình làm việc nghiêm túc ở nhà.
Nhưng bây giờ, Phó Thiếu Thắng lại không nghĩ như vậy nữa. Anh cảm thấy cha Trình chính là một kẻ tiểu nhân âm hiểm, đến con gái ruột của mình mà cũng tính kế như vậy thì còn chuyện gì mà không dám làm.
Trái tim Trình Ngạo Mân như bị những lời của Phó Thiếu Thắng đ.â.m cho tan nát: “Anh Phó, không phải vậy đâu, cha mẹ em thật sự đối xử rất tốt với chị ấy, những gì em vừa nói không phải là nói dối, người nói dối là chị em.”
“Mẹ của chị ấy đã qua đời, ở quê chị ấy cũng không còn người thân nào cả. Cho dù cha mẹ em không thích chị ấy đi nữa thì cũng không thể nào đưa chị ấy về quê lại được!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









