Bình thường Phó Thiếu Thắng tuy ngông cuồng muốn c.h.ế.t, nhưng đúng là chưa từng bắt nạt ai ở trường.

Nhưng bây giờ thì sao? Tốt lắm, dám lôi cả cha anh ra để uy hiếp, lá gan của Trương Thư Minh cũng to thật.

Dĩ nhiên, Phó Thiếu Thắng không phải là kẻ không có đầu óc, nên tự nhiên sẽ không dạy dỗ Trương Thư Minh ngay trước mặt bàn dân thiên hạ ở trường.

“Bốp!”

Trình Xuân Nha thẳng tay tát một cái vào mặt Trương Thư Minh, sau đó nhìn Phó Thiếu Thắng với vẻ mặt khinh thường: “Đến ra tay đ.á.n.h người còn không dám, mà cũng đòi dõng dạc nói muốn che chở tôi à.”

Nói xong, Trình Xuân Nha liếc Phó Thiếu Thắng một cái đầy khinh bỉ rồi nghênh ngang rời khỏi lớp học.

Trong một thoáng, Phó Thiếu Thắng đã phải há hốc mồm.

Anh thật sự không ngờ Trình Xuân Nha lại dám kiêu ngạo đến mức này.

Nhưng cũng chính vì vậy mà Phó Thiếu Thắng lại càng thấy hứng thú với cô.

Anh cảm thấy Trình Xuân Nha quả là một cô gái quá thú vị.

Anh hạ quyết tâm, nói gì thì nói cũng phải kết bạn với Trình Xuân Nha cho bằng được.

Còn Trương Thư Minh bị đ.á.n.h thì sắp khóc đến nơi rồi.

Hôm nay cậu ta đúng là mất sạch cả mặt mũi, không những suýt bị Trình Xuân Nha bẻ gãy ngón tay mà còn bị cô tát cho một cái.

Mất mặt, thật sự quá mất mặt.

Đến nỗi Trương Thư Minh chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong.

Còn chuyện đi mách thầy giáo thì Trương Thư Minh chưa từng nghĩ tới.

Bị một đứa con gái đ.á.n.h đã mất mặt lắm rồi, nếu cậu ta còn đi mách thầy thì chẳng phải sẽ càng mất mặt c.h.ế.t đi được sao.

Cùng lúc đó, các bạn học trong lớp cũng đều khắc sâu ấn tượng rằng Trình Xuân Nha không phải là người dễ chọc, ai nấy đều âm thầm dán cho cô cái mác “không thể đụng vào”.

Ngay cả nam sinh và nữ sinh vừa rồi lên tiếng bênh vực Vưu Lăng Vi cũng thầm quyết định, sau này có nói gì cũng không dám chọc vào Trình Xuân Nha nữa.

Suy cho cùng, bọn họ không muốn rơi vào kết cục giống như Trương Thư Minh.

...

Khi Vưu Lăng Vi chạy ra ngoài lớp học, cô ta không ngờ lại gặp phải Trình Ngạo Mân.

Trường mà Trình Xuân Nha đang theo học gộp cả cấp hai và cấp ba, còn Trình Ngạo Mân thì học cấp hai ở đây.

“Chị Lăng Vi, chị sao thế này? Ai bắt nạt chị à? Sao chị lại khóc thế?” Trình Ngạo Mân quan tâm hỏi Vưu Lăng Vi.

“Còn ai vào đây nữa, dĩ nhiên là bà chị nhà quê của cô rồi,” Vưu Lăng Vi tuy biết chuyện này không liên quan đến Trình Ngạo Mân nhưng vẫn không nhịn được mà giận cá c.h.é.m thớt. “Ngạo Mân, chị của cô giỏi thật đấy.”

“Không những bắt nạt tôi mà còn có thể khiến Phó Thiếu Thắng phải nhìn bằng con mắt khác. Phó Thiếu Thắng còn nói sau này muốn che chở cho chị cô nữa đấy.”

“Cái gì?” Lòng Trình Ngạo Mân hơi chùng xuống. “Phó Thiếu Thắng không phải là người dễ qua lại, sao anh ta có thể nhìn chị tôi bằng con mắt khác được chứ?”

Những người như Trình Ngạo Mân thường có suy nghĩ trưởng thành sớm.

Đừng nhìn còn nhỏ tuổi, nhưng cô ta đã để mắt đến Phó Thiếu Thắng từ lâu.

Cha cô ta là phó thị trưởng nên cô ta hiểu quá rõ gia thế của nhà họ Phó, do đó Trình Ngạo Mân đã sớm quyết tâm, nói gì thì nói cũng phải tóm được Phó Thiếu Thắng.

Bỏ qua gia thế không nói, chỉ riêng vẻ ngoài đẹp trai của Phó Thiếu Thắng thôi đã đủ khiến cô gái nào cũng phải xiêu lòng rồi.

“Sao lại không thể chứ,” Vưu Lăng Vi cười nhạo. “Bà chị nhà quê của cô bản lĩnh lớn lắm. Tức c.h.ế.t tôi mất, con nhỏ nhà quê đó rốt cuộc có điểm nào tốt mà Phó Thiếu Thắng vừa nhìn đã để ý đến nó cơ chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Reng!”

Đúng lúc này, chuông vào lớp vang lên, thế là Trình Ngạo Mân và Vưu Lăng Vi đành phải vội vã chạy về lớp, không thể tiếp tục nói chuyện được nữa.

Vưu Lăng Vi không phải là Trương Thư Minh, nên ngay khi thầy giáo vừa bước vào lớp, cô ta đã lập tức đứng dậy mách tội.

“Em Xuân Nha, những lời em Lăng Vi nói có thật không?” Thầy giáo sa sầm mặt gọi Trình Xuân Nha lên hỏi chuyện. “Em không những mắng em Lăng Vi mà còn ra tay đ.á.n.h em Trương Thư Minh, có đúng không?”

“Nếu câu ‘chó khôn không cản đường’ mà là c.h.ử.i người, thì đúng là em đã mắng bạn Lăng Vi ạ,” Trình Xuân Nha đáp lại một cách đàng hoàng. “Thế nên em cũng không hiểu tại sao bạn Lăng Vi lại phải làm cái chuyện cản đường người khác?”

“Suy cho cùng, nếu bạn ấy không chặn đường không cho em đi vệ sinh thì em cũng đâu có mắng bạn ấy!”

“Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, em còn chưa quen biết bạn bè trong lớp, lại càng không có thù oán gì với bạn Lăng Vi.”

“Tự dưng lại đi kiếm chuyện với bạn ấy làm gì, em đâu có bị bệnh thần kinh như bạn ấy.”

“Còn về chuyện đ.á.n.h bạn Trương,” Trình Xuân Nha nhíu mày. “Nếu việc đùa giỡn giữa bạn bè cũng bị coi là đ.á.n.h người thì em đành phải nhận thôi.”

“Bạn Trương cũng đáng yêu lắm, rất giống một người bạn ở quê của em, nên vừa nhìn thấy là em không nhịn được muốn trêu đùa với bạn ấy một chút.”

“Nhưng không ngờ là, bạn Trương còn chưa nói gì thì bạn Lăng Vi đã nhảy ra lo chuyện bao đồng rồi.”

“Bạn Trương,” Trình Xuân Nha nhìn về phía Trương Thư Minh. “Chẳng lẽ bạn không định đứng lên nói gì sao?”

Vừa nói, ánh mắt Trình Xuân Nha vừa để lộ một tia khinh bỉ.

Ánh mắt ấy như muốn nói, nếu Trương Thư Minh dám thừa nhận bị cô đ.á.n.h thì đúng là quá hèn.

Bị con gái đ.á.n.h mà còn đi mách thầy, không phải hèn thì là gì, căn bản là không có chút cốt khí nào của con trai.

Trương Thư Minh tất nhiên tức điên vì ánh mắt khinh bỉ của Trình Xuân Nha, nhưng cậu ta lại không thể nói thật, nếu không thì chẳng phải đúng như cô nghĩ, rằng cậu ta hèn đến mức không còn gì để nói hay sao?

“Thưa thầy, bạn Trình Xuân Nha không đ.á.n.h em,” Trương Thư Minh đứng dậy nói. “Bạn ấy chỉ đùa với em thôi chứ không hề ra tay đ.á.n.h em, chắc bạn Lăng Vi hiểu lầm gì đó rồi.”

Nói rồi, Trương Thư Minh nhìn Vưu Lăng Vi với ánh mắt áy náy.

Không phải cậu ta muốn phá đám Lăng Vi, mà thật sự là vì sĩ diện của một thằng con trai, cậu ta không thể thừa nhận trước mặt thầy giáo rằng mình bị Trình Xuân Nha đánh.

Nếu không, cậu ta sẽ thật sự không còn mặt mũi nào ở trong lớp này nữa.

Bị bạn nữ đ.á.n.h đã đành, lại còn không biết xấu hổ đi mách thầy, chưa nói người khác sẽ nhìn cậu ta thế nào, chính Trương Thư Minh cũng tự khinh bỉ mình.

Vưu Lăng Vi không thể tin nổi, cô ta trừng mắt nhìn Trương Thư Minh, lửa giận bừng bừng.

Đầu óc Trương Thư Minh có vấn đề à!

Tại sao cậu ta lại nói đỡ cho Trình Xuân Nha?

“Được rồi, các em ngồi xuống đi!” Thầy giáo nghiêm mặt nhìn Vưu Lăng Vi. “Em Lăng Vi, thầy vẫn luôn cho rằng em là một học sinh ngoan. Chuyện hôm nay coi như xong, sau này đừng làm chuyện khiến thầy thất vọng nữa, biết chưa?”

Qua lời nói của thầy giáo, có thể thấy rõ là thầy đang đứng về phía Trình Xuân Nha.

Chắc chắn là Vưu Lăng Vi muốn bắt nạt bạn mới, nhưng không ngờ Trình Xuân Nha lại không dễ bắt nạt, thế nên mới quay ra trả đũa bằng cách mách thầy.

Suy cho cùng, hôm nay là ngày đầu tiên Trình Xuân Nha đến trường, nhìn thế nào cũng không thể có chuyện vừa đi học ngày đầu đã đi bắt nạt bạn bè được!

Vưu Lăng Vi tức đến mức lại bật khóc.

Cô ta sắp tức c.h.ế.t rồi, không ngờ mách tội không thành, ngược lại còn để Trình Xuân Nha thắng mình một keo.

Aaaa!

Trình Xuân Nha, Vưu Lăng Vi tôi từ hôm nay sẽ không đội trời chung với cô!!!

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện