Một tiết học nhanh chóng trôi qua.

Đương nhiên, đối với Trình Xuân Nha mà nói, một tiết học lại dài đằng đẵng.

Giáo viên vừa rời khỏi lớp, Phó Thiếu Thắng đã lập tức quay sang mời Trình Xuân Nha: “Bạn học Trình Xuân Nha, tôi mời cậu đi uống nước ngọt được không?”

“Ái chà! Một đứa gái quê như cô ta thì biết nước ngọt là cái gì chứ?” Trương Thư Minh ngồi cùng dãy bàn với Trình Xuân Nha nên nghe thấy những lời của Phó Thiếu Thắng rất rõ.

“Cậu lại ngứa đòn à?” Trình Xuân Nha lười biếng nhướng mắt, liếc về phía Trương Thư Minh. “Nếu ngứa đòn thì cứ nói thẳng, tôi sẽ thỏa mãn, để cái miệng cậu đỡ phải mở ra là toàn lời thối tha.”

“Trình Xuân Nha, cô đừng có quá đáng!” Trương Thư Minh tức giận đứng phắt dậy. “Cô đừng tưởng tôi thật sự đ.á.n.h không lại. Tôi không ra tay chỉ vì hảo hán không chấp nữ thôi, chứ không phải là tôi đ.á.n.h không thắng cô đâu.”

“Ấy đừng! Tôi cũng có coi cậu là con trai đâu mà cậu phải câu nệ chuyện nam nữ làm gì?”

“Nhanh lên, nhanh lên, giơ bàn tay cao quý của cậu lên rồi đ.ấ.m thẳng vào mặt tôi đi này! Đừng coi tôi là con gái, cứ coi tôi là một thằng du côn đáng ghét ấy.”

“Làm như vậy, đảm bảo nắm đ.ấ.m của cậu sẽ cứng hơn nhiều, không muốn ra tay cũng không được. Dù sao thì lúc tôi đ.á.n.h cậu cũng dùng chiêu này mà.”

“Chứ không thì với cái tay chân khẳng khiu của cậu, nếu không tưởng tượng cậu là một thằng du côn thì tôi thật sự không nỡ ra tay với một đứa gà rù như cậu đâu.”

“Ha ha!” Phó Thiếu Thắng bật cười thành tiếng. “Trương Thư Minh, cậu còn ngẩn ra đó làm gì? Nhanh ra tay đi chứ!”

“Bạn học Trình Xuân Nha người ta đã nói đến thế rồi, nếu cậu còn không ra tay thì đúng là hèn hết chỗ nói đấy.”

Trương Thư Minh gần như tức đến phát khóc.

Sao Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng lại đáng ghét đến thế chứ? Nếu thật sự đ.á.n.h thắng được Trình Xuân Nha thì cậu ta cần gì phải dùng mồm mép nữa? Cứ trực tiếp ra tay là xong.

Không phải Trương Thư Minh không có lòng tin vào bản thân, mà là cậu ta quá rõ sức của Trình Xuân Nha lớn đến mức nào, suýt chút nữa đã bẻ gãy ngón tay của cậu ta rồi.

Với tình hình như vậy, không cần nghĩ cũng biết, cậu ta vốn không phải là đối thủ của Trình Xuân Nha.

Dám ra tay đ.á.n.h Trình Xuân Nha thì chỉ khiến bản thân mất mặt thêm lần nữa mà thôi.

“Hai người bớt dùng phép khích tướng đi, tôi tuyệt đối không mắc bẫy đâu.” Nói xong với khuôn mặt đỏ bừng, Trương Thư Minh liền chạy thẳng ra ngoài.

Cái dáng vẻ chạy trối c.h.ế.t đó trông mới nực cười làm sao.

Ít nhất là có rất nhiều bạn học đã phải che miệng cười khúc khích.

“Xì! Đồ không có bản lĩnh.” Phó Thiếu Thắng khinh bỉ nói một câu, rồi lập tức quay sang nhìn Trình Xuân Nha với vẻ mặt lấy lòng: “Bạn học Trình Xuân Nha, nể mặt tôi một lần được không? Khó khăn lắm tôi mới gặp được một bạn nữ thú vị như cậu, cậu nể mặt cho tôi mời một ly nước ngọt đi mà!”

“Được thôi! Cậu đã nói vậy rồi thì tôi cũng ngại từ chối.” Trình Xuân Nha nói với giọng điệu như đang ban ơn, rồi đứng dậy cùng Phó Thiếu Thắng đi ra khỏi lớp.

“Trời đất ơi! Thật không ngờ Phó Thiếu Thắng cũng có lúc phải đi nịnh bợ người khác. Mọi người có thấy cái vẻ mặt lấy lòng của cậu ta lúc nói chuyện với Trình Xuân Nha không, đúng là không nỡ nhìn thẳng luôn.”

“Đừng nói nữa,” một nữ sinh than thở. “Hu hu! Rốt cuộc Trình Xuân Nha có yêu thuật gì vậy, sao lại có thể biến một Phó Thiếu Thắng vừa ngầu vừa chảnh thành ra thế này, khiến tim tôi tan nát cả rồi.”

Lời của bạn nữ này đã nhận được sự đồng tình của phần lớn nữ sinh trong lớp.

Trong mắt họ, Phó Thiếu Thắng luôn là một nam thần cao cao tại thượng, xa không thể với tới.

Vì vậy, khi đối mặt với dáng vẻ khúm núm của nam thần, những nữ sinh này thật sự không thể chấp nhận nổi, cảm giác như không còn yêu được nữa.

Trong lòng ai nấy đều gào thét, mau trả lại nam thần cho chúng tôi đi!

Trong số đó, Vưu Lăng Vi đương nhiên là người ghen tị đến phát điên.

Từ đó có thể thấy, tuy nhiều nữ sinh thích Phó Thiếu Thắng, nhưng đó chỉ là thứ tình cảm ngây ngô, mơ hồ của tuổi học trò, chứ không có lòng ghen tuông mạnh mẽ đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng Vưu Lăng Vi thì khác, lòng ghen tị khiến cô ta hận không thể cầm d.a.o liều mạng với Trình Xuân Nha.

...

Trình Ngạo Mân vừa tan học đã lập tức đến tìm Trình Xuân Nha.

Chẳng qua cô ta đã chậm một bước, đến nơi thì không thấy ai.

“Chị Lăng Vi, chị em đâu rồi? Sao không thấy chị ấy đâu cả?” Trình Ngạo Mân đi đến trước bàn học của Vưu Lăng Vi hỏi.

“Chị cô đi uống nước ngọt với Phó Thiếu Thắng rồi.” Vưu Lăng Vi lúc này vẫn mang vẻ mặt ghen tuông. “Cô không biết đâu, vừa nãy cái bộ dạng lấy lòng của Phó Thiếu Thắng lúc mời chị cô đi uống nước ngọt trông đáng tức đến mức nào đâu.”

“Tôi không hiểu nổi, một đứa gái quê thô lỗ, không có giáo dưỡng như chị cô thì Phó Thiếu Thắng coi trọng nó ở điểm nào chứ, tức c.h.ế.t tôi mất.”

Sắc mặt Trình Ngạo Mân trở nên khó coi.

Đúng vậy! Cô ta cũng không hiểu nổi, rốt cuộc Phó Thiếu Thắng coi trọng Trình Xuân Nha ở điểm nào.

Không thể nào là thích vẻ ngoài của Trình Xuân Nha được!

Không phải Trình Ngạo Mân coi thường ngoại hình của Trình Xuân Nha, mà thật sự là với khuôn mặt đen nhẻm đó, chẳng nhìn ra được nét xinh đẹp nào cả.

Thực ra ngũ quan của nguyên chủ rất đẹp, chỉ là vì thường xuyên phơi nắng nên da rất đen, thành ra trông không xinh đẹp.

Đương nhiên, đối với Trình Xuân Nha, đây chỉ là chuyện tạm thời.

Dù sao thì muốn chiếm được trái tim của một người đàn ông, khuôn mặt xinh đẹp là điều không thể thiếu.

...

Cùng lúc đó, tại căng tin của trường.

Khi Phó Thiếu Thắng và Trình Xuân Nha bước vào căng tin, không ngờ Trương Thư Minh cũng ở đó.

Đừng hiểu lầm, Trương Thư Minh không rảnh rỗi đến mức tự tìm ngược, cố tình xuất hiện trước mặt Trình Xuân Nha và Phó Thiếu Thắng.

Chỉ là cậu ta cũng khát nước nên mới vào căng tin mua nước ngọt uống.

“Ai dô! Gà rù, cậu cũng ở đây à!” Phó Thiếu Thắng vỗ vai Trương Thư Minh một cách cà lơ phất phơ. “Cậu cũng thật là, muốn tôi mời uống nước ngọt thì cứ nói thẳng là được rồi! Cớ gì cứ phải ăn nói khó ưa như vậy?”

“Cậu nói xem, nếu vừa nãy cậu nói chuyện t.ử tế thì chẳng lẽ tôi lại keo kiệt không mời cậu một ly nước ngọt sao? Giờ thì đâu cần phải tự bỏ tiền ra mua nước uống làm gì?”

Trương Thư Minh cảm thấy mình lại sắp tức đến phát khóc: “Phó Thiếu Thắng, cậu đừng có quá đáng, đừng tưởng tôi thật sự sợ cậu.”

Hu hu! Bắt nạt người quá đáng.

Tại sao cứ phải túm lấy cậu ta mà bắt nạt chứ?

Lúc này, Trương Thư Minh sẽ không nghĩ rằng chính cái miệng của mình đã tự rước lấy phiền phức.

Cậu ta bây giờ chỉ cảm thấy mình như một cọng cải trắng đáng thương bị người ta bắt nạt dã man, uất ức c.h.ế.t đi được.

“Trương Thư Minh, rốt cuộc là ai quá đáng?” Phó Thiếu Thắng cạn lời. “Cậu đừng có tỏ ra như đàn bà thế được không, tôi thấy cậu sắp khóc đến nơi rồi đấy. Người không biết còn tưởng tôi đã làm gì cậu thật.”

“Hu hu! Cậu chính là đã làm gì tôi, cậu chính là đã bắt nạt tôi.” Trương Thư Minh cuối cùng không kìm nén được nữa, cậu ta quay sang nhìn Trình Xuân Nha với vẻ mặt lên án: “Còn cả cô nữa, tại sao cứ phải bắt nạt tôi?”

“Tôi biết cô rất lợi hại, nhưng chẳng lẽ vì cô lợi hại nên có thể bắt nạt người khác như vậy sao?”

“Hu hu! Tôi thật đáng thương, cọng cải trắng như tôi sắp bị hai kẻ ác bá các người bắt nạt đến c.h.ế.t rồi!”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện