“Bốp!”
Vẻ mặt Trình Xuân Nha trở nên tàn nhẫn, cô giơ tay giáng một cú bốp vào đầu Trương Thư Minh: “Mẹ kiếp, dám xưng ‘lão tử’ trước mặt chị đây à, thằng nhãi ranh nhà cậu nghĩ mình là ai thế hả?”
“Ra vẻ cái gì đấy!”
Trương Thư Minh tức giận như một con sư t.ử nhỏ đang nổi điên.
Trong khi đó, các bạn học trong lớp đều sững sờ trước sự tàn nhẫn của Trình Xuân Nha.
Đương nhiên, có một người là ngoại lệ.
Đó chính là Phó Thiếu Thắng ngồi ngay sau lưng Trình Xuân Nha. Chỉ thấy khóe môi anh ta hơi nhếch lên, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn cô.
“Trình Xuân Nha, cô đừng có quá đáng,” Vưu Lăng Vi tức giận nói. “Cô mắng tôi thì thôi đi, tại sao lại mắng cả Thư Minh, lại còn ra tay đ.á.n.h người nữa.”
“Đồ nhà quê nhà cô, sao lại không có chút giáo dưỡng nào vậy?”
“Tôi có giáo dưỡng hay không thì liên quan quái gì đến cô!” Trình Xuân Nha cười nhạo Vưu Lăng Vi. “Còn về việc mắng cô...”
“Ha ha! Ai bảo cô ngứa mồm làm gì?”
Rồi ánh mắt Trình Xuân Nha lại khinh thường chuyển sang Trương Thư Minh: “Còn cậu ta thì càng khỏi phải nói, tôi chưa từng thấy thằng con trai nào lại ngứa mồm ngứa tay như thế.”
“Hai người đã ngứa ngáy đến thế, nếu tôi không thỏa mãn thì chẳng phải là phụ lòng hai người quá.”
“Đương nhiên, hai người cũng không cần cảm ơn tôi đâu. Dù sao chúng ta cũng là bạn học, chuyện gì giúp được thì tôi rất sẵn lòng.”
“A!” Vưu Lăng Vi tức đến phát điên. “Trình Xuân Nha, cô được lắm, Vưu Lăng Vi tôi nhớ kỹ cô rồi đấy.”
Vưu Lăng Vi đã thật sự nổi giận.
Cô ta thầm hạ quyết tâm, nhất định phải cho Trình Xuân Nha biết tay.
“Thôi đừng,” Trình Xuân Nha vội lùi lại hai bước. “Tôi không có hứng thú với con gái đâu, cô đừng có mà yêu tôi đấy nhé. Sau này tôi còn phải lấy chồng, không muốn bị cô bám lấy đâu.”
Lời nói của Trình Xuân Nha khiến cả lớp phải trợn tròn mắt.
Dù sao thì tư tưởng của người thời này vẫn còn rất bảo thủ, nên khi nghe những lời nói táo bạo như vậy của cô, ai nấy đều bị sốc nặng.
“Ha ha!” Phó Thiếu Thắng bật cười ha hả. “Thú vị, thú vị thật đấy, tôi chưa bao giờ nghe được lời nào thú vị như vậy.”
“Bạn học, chúng ta chính thức làm quen một chút nhé,” Phó Thiếu Thắng đứng dậy nói với Trình Xuân Nha. “Tôi là Phó Thiếu Thắng. Nếu không ngại thì sau này cứ gọi tôi một tiếng anh Thắng, tôi sẽ bảo kê cậu.”
Cha của Phó Thiếu Thắng là thị trưởng, được điều từ thủ đô đến thành phố B. Cả lớp ai cũng biết gia thế của anh ta rất lớn mạnh.
Điều quan trọng nhất là, Phó Thiếu Thắng ở trường vô cùng ngông cuồng, ngay cả giáo viên cũng chẳng coi ra gì, mà các thầy cô cũng không dám làm gì anh ta.
Vì vậy, Phó Thiếu Thắng ở trường chính là một sự tồn tại không thể chọc vào.
Đã thế anh ta lại còn đẹp trai, khiến cho rất nhiều nữ sinh trong trường phải lòng.
Vưu Lăng Vi chính là một trong số đó. Vì vậy, sau khi nghe Phó Thiếu Thắng nói, đôi mắt ghen ghét của cô ta như muốn khoét một lỗ trên người Trình Xuân Nha.
“Cậu bảo kê tôi?” Ánh mắt Trình Xuân Nha đầy khiêu khích nhìn Phó Thiếu Thắng. “Cậu là cái thá gì chứ! Còn đòi bảo kê tôi, một thằng nhóc ranh. Sao đứa nào cũng thích to mồm thế nhỉ.”
“Đứa thì đòi vặn đầu tôi xuống, đứa thì đòi bảo kê tôi, người thành phố các cậu có phải đầu óc có vấn đề hết rồi không!”
Trình Xuân Nha đương nhiên biết nói như vậy là đắc tội với tất cả mọi người trong lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng thế thì đã sao? Dù sao mục tiêu của cô cũng chỉ có Phó Thiếu Thắng mà thôi.
Mà với một thiếu niên ngổ ngáo như Phó Thiếu Thắng, tuyệt đối không thể cho anh ta sắc mặt tốt được, nếu không thì làm sao khơi dậy sự tò mò của anh ta đây?
“Ha ha!” Phó Thiếu Thắng lại bật cười ha hả, chẳng những không tức giận vì lời của Trình Xuân Nha mà còn nói: “Thú vị, thú vị thật đấy, tôi chưa từng thấy cô gái nào thú vị như cậu.”
Cũng phải nói thêm, một người như Phó Thiếu Thắng, tại sao kiếp trước lại đồng ý kết hôn với nguyên chủ.
Bị tàn tật là đả kích chí mạng đối với một người kiêu ngạo như anh ta.
Vì vậy, khi Trình Ngạo Mân từ hôn và nhà họ Trình muốn cho con gái lớn gả thay, Phó Thiếu Thắng đã c.h.ế.t lặng, chẳng còn bận tâm nữa.
Thậm chí nếu không phải vì nối dõi tông đường, anh ta đã chẳng thèm động vào nguyên chủ.
“Thiếu Thắng, sao cậu không tức giận?” Vưu Lăng Vi tức muốn c.h.ế.t. “Con nhỏ nhà quê này nói cậu như vậy mà cậu không tức giận chút nào à?”
Thật lòng mà nói, Vưu Lăng Vi sắp nghĩ rằng đầu óc Phó Thiếu Thắng có vấn đề rồi.
Nếu không thì tại sao bình thường cô ta cẩn thận lấy lòng, anh ta đều tỏ thái độ lạnh nhạt, thiếu kiên nhẫn, nhưng khi bị Trình Xuân Nha mắng như vậy, anh ta lại tỏ ra vô cùng hứng thú, không hề tức giận chút nào.
Đây không phải là đầu óc có vấn đề thì là gì?
Chẳng lẽ Phó Thiếu Thắng lại thích Trình Xuân Nha rồi sao!
Với cái mặt đen nhẻm, dáng vẻ quê mùa muốn c.h.ế.t của Trình Xuân Nha, chỉ cần mắt không mù thì thằng con trai nào có thể để mắt đến cô ta được chứ!
“Vưu Lăng Vi,” mặt Phó Thiếu Thắng sa sầm lại. “Bớt lo chuyện bao đồng đi. Cô nghĩ mình là ai mà có tư cách quản chuyện của tôi.”
Vưu Lăng Vi lập tức bật khóc, rồi vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
“Phó Thiếu Thắng, cậu quá đáng thật đấy,” Trương Thư Minh nhìn Vưu Lăng Vi chạy ra ngoài, lập tức bênh vực. “Lăng Vi cũng chỉ quan tâm cậu thôi, sao cậu có thể nói cô ấy như vậy.”
“Còn nữa, đầu óc cậu có vấn đề à,” Trương Thư Minh chỉ tay vào Trình Xuân Nha. “Con nhỏ nhà quê này nói cậu như vậy, thế mà cậu không tức giận chút nào...”
“Á á!”
Lời còn chưa dứt, Trương Thư Minh đã hét lên đau đớn.
Hóa ra, ngón tay cậu ta đang chỉ vào Trình Xuân Nha đã bị cô bẻ gãy.
“Tôi ghét nhất là bị người khác chỉ tay vào mặt.” Vừa nói, ánh mắt tàn nhẫn của Trình Xuân Nha vừa đảo một vòng quanh lớp.
Rồi cô cười nhạt: “Vậy nên đừng trách tôi không báo trước, sau này nếu có ai không sợ c.h.ế.t thì cứ thử chỉ tay vào tôi xem sẽ có kết cục gì.”
Dứt lời, lực trên tay Trình Xuân Nha càng siết chặt.
Trương Thư Minh đau đến toát mồ hôi trán: “Buông... buông tay, tay... tay tôi sắp gãy rồi.”
“Hừ!” Trình Xuân Nha cười lạnh rồi buông ngón tay Trương Thư Minh ra. “Đồ yếu ớt mà còn thích ra vẻ anh hùng. Chẳng lẽ không tự biết mình nặng bao nhiêu cân à?”
“Ha ha!” Phó Thiếu Thắng lại bật cười ha hả. “Nói hay lắm, với loại yếu ớt như vậy thì phải cho một bài học, nếu không hắn lại tưởng mình là anh hùng thật đấy.”
“Trương Thư Minh,” ngay sau đó, vẻ mặt Phó Thiếu Thắng thay đổi, anh ta túm lấy cổ áo Trương Thư Minh. “Dám lên mặt dạy đời tôi à, cậu dám sao?”
“Phó... Phó Thiếu Thắng, cậu muốn làm gì?” Trương Thư Minh sợ hãi nói. “Đây là trường học đấy, cậu đừng tưởng cha cậu là thị trưởng thì có thể làm càn.”
“Ha hả!” Phó Thiếu Thắng cười khẩy hai tiếng rồi buông Trương Thư Minh ra. “Bạn học Trương nói gì vậy? Tôi là học sinh ba tốt đấy, sao có thể làm càn ở trường được chứ?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









