11
Hai tháng sau, ta nghe nói triều đình đã phái thợ thủ công và cao quan đến để đốc thúc việc đóng tàu.
Ta quay về Kinh Châu một chuyến để tránh mặt người triều đình.
Nửa tháng sau, đệ đệ gửi thư tới.
Đám thợ từ kinh thành tới gặp vấn đề trong việc đóng tàu, Thứ sử đã bị tống giam, đệ ấy dặn ta đừng quay lại.
Lý do duy nhất khiến đệ đệ bảo ta đừng về, có lẽ là vì đệ ấy đã bị liên lụy, và người đến đây hẳn là Thạc vương Lý Trinh.
Ta gấp rút giải quyết xong công việc, hai tháng sau liền quay lại vịnh Thứ Đồng.
Ta nghe ngóng được địa chỉ biệt viện của Thạc vương, đêm đến liền lén lút mò tới.
Ta không dám xông thẳng vào, chỉ dám bò đến một chỗ không quá khuất nẻo rồi cất tiếng gọi.
"Khương Minh, Khương Minh ——"
Khương Minh ngay lập tức xuất hiện trước mặt ta, thanh đao cũng đồng thời kề sát cổ ta.
Xem kìa, ta đúng là có tầm nhìn xa trông rộng mà.
"Ai?"
Ta kéo khăn che mặt xuống: "Là ta, Tần Sở."
Khương Minh nghe thấy tên ta, liền đưa tay bóp mặt ta xoay trái xoay phải để nhìn cho kỹ.
Trời tối như hũ nút thế này, ta lại còn bị nắng hun cho đen nhẻm như con lai châu Phi, làm sao hắn nhìn rõ ta cho được.
Ta để chứng minh bản thân liền nói: "Chiếc khăn tay ta tặng ngươi, ngươi không nhận..."
Khương Minh đột ngột buông thanh kiếm trong tay xuống, ôm chầm lấy ta vào lòng.
Ta...
Chuyện gì thế này? Mặc kệ vậy.
Ta cũng phải ôm lại cho bõ.
Đang định ôm hắn thật c.h.ặ.t thì hắn lại buông ta ra.
"Hóa ra nàng ở đây."
Hắn đã ăn đậu phụ của ta rồi, sao ta có thể bỏ qua cơ hội ăn lại chứ.
Ta một lần nữa tiến lại gần, ôm lấy thắt lưng hắn, cảm giác này...
Còn chưa kịp cảm nhận kỹ, Khương Minh đã đẩy ta ra, hỏi ta: "Nàng đến tìm Vương gia sao, có cần ta dẫn nàng đi không?"
Thật kỳ lạ, ta lại thấy vẻ ủy khuất trong đôi mắt trầm lãnh của hắn.
"Ta đến tìm ngươi, có tiện nói chuyện một lát không."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Khương Minh rời đi một lúc, khi quay lại, hắn đưa ta rời khỏi biệt viện của Lý Trinh.
Ta hỏi Khương Minh về đệ đệ: "Vương gia bắt một thiếu niên tên Trương Bác Văn, đệ ấy sao rồi?"
"Nàng tìm đệ ấy làm gì?"
"Đệ ấy là đệ đệ ta, giờ ta tên là Trương Vân Sơ."
"Đệ ấy vẫn ổn, Vương gia chỉ nhốt đệ ấy thôi, không bắt chịu khổ."
Thằng bé này không sợ khổ, chỉ sợ đói.
"Ngươi có thể giúp ta trông nom đệ ấy hai ngày không, đừng để đệ ấy bị đói là được."
"Được."
Ta và Khương Minh im lặng một hồi.
Thấy hắn không có ý định mở lời, ta đứng dậy: "Vậy ta đi đây."
"Trời tối rồi, ta đưa nàng về."
Ta có chút thụ sủng nhược kinh, hôm nay Khương Minh nói hơi nhiều.
Có lẽ hắn đã tích trữ hết những lời muốn nói với ta suốt mấy năm qua trong bụng rồi.
Hắn đi phía trước, ta theo sau, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân nhỏ đang giận dỗi nhau.
Khương Minh bỗng quay đầu lại hỏi ta: "Đi không nổi sao?"
Ta muốn con đường này dài thêm một chút, thời gian trôi chậm lại một chút để có thể ở bên hắn lâu hơn.
Thế là ta đáp: "Ồ, chân ta đau."
Khương Minh khuỵu tấm thân cường tráng của mình xuống trước mặt ta: "Lên đi."
Tim ta đập loạn nhịp, niềm vui sướng trong lòng át cả sự kinh ngạc.
Ta như cô gái nhỏ lâu ngày không gặp người yêu, nhảy tót lên bờ vai rộng lớn của Khương Minh.
Tay ta áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c Khương Minh, cảm nhận được nhịp tim cũng đang rộn rảng giống hệt mình.
"Khương Minh," ta hỏi, "Mấy năm qua ngươi sống tốt không?"
Khương Minh không trả lời ta, chỉ nói: "Bảy năm năm tháng lẻ mười ngày, đó là thời gian nàng rời khỏi Vương phủ."
"Ta chỉ c.ắ.n ngươi một cái thôi mà ngươi thù dai vậy sao."
"Không phải thù dai."
Ta hỏi Khương Minh: "Ngươi cưới vợ chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta không cưới vợ được."
"Vậy ngươi có người mình thích không?"
Khương Minh im lặng một lát rồi nói: "Không có."
Nếu hắn nói có, ta còn không đến mức bực mình, đằng này hắn lại dám bảo "không".
Một gã thị vệ không cho ai lại gần mình mà lại nhớ rõ mồn một ngày ta rời đi, giờ đang cõng ta trên lưng mà vẫn bảo không thích ta.
"Bây giờ ta chỉ cần rút trâm cài tóc ra là có thể gi/ết ch/ết ngươi đấy."
Khương Minh bình thản đáp: "Ừm."
Gặp hạng người cam chịu như Khương Minh, ngươi thật chẳng biết làm sao để nổi giận với hắn nữa.
Thôi, không nói nữa.
Ta gục đầu lên bờ vai vững chãi của hắn, lặng lẽ hít hà mùi hương trên người hắn.
Lý Trinh đã bắt đệ đệ đi, Khương Minh đương nhiên biết ta ở đâu.
Trong nhà tối thui, lúc ta đi thắp đèn thì va phải góc bàn.
Ta kêu lên một tiếng "Ái chà", Khương Minh vội vàng chạy lại hỏi: "Va vào đâu rồi?"
"Eo và chân, mắt ta không tốt lắm, ngươi giúp ta một chút rồi hãy đi."
Khương Minh bế ta về phòng ngủ, thắp đèn cho ta... rồi giúp ta xem chân.
Nhìn dáng vẻ hắn cúi xuống, ta chợt cảm thấy cuộc đời nay đây mai đó, nên kịp thời hưởng lạc mới đúng.
"Khương Minh, nhìn ta này."
Khương Minh ngẩng đầu, ánh mắt hắn không hề thuần khiết, trong đó có sự suy tính, có sự nhẫn nhịn, lại có cả sự giằng xé...
Ta nâng mặt hắn lên, hôn hắn.
Ta đã làm điều mà trước đây ta luôn muốn làm nhưng không dám.
Ta tưởng Khương Minh sẽ từ chối, nhưng hắn không.
Hắn đuổi theo hơi thở của ta, cùng ta hôn nhau nồng cháy.
Ta cảm nhận được d.ụ.c vọng muốn có ta của hắn.
Nhưng ngay lúc ta định kéo hắn lên giường, hắn lại đẩy ta ra.
Ta nghi hoặc: "Chàng chê ta sao?"
Hắn lắc đầu.
"Vậy tại sao không thể?"
"Nàng không cần phải làm thế này, ta sẽ giúp nàng tìm Vương gia, giúp nàng cứu đệ đệ."
"Chàng nghĩ ta đang lợi dụng chàng sao?"
"Không phải," Khương Minh trầm giọng nói, "Ta không muốn nàng làm khổ chính mình."
Ta kéo tay hắn.
Ta muốn nói rằng, ta tặng hắn khăn tay là đại biểu cho việc ta thích hắn.
Mấy năm trôi qua, gặp lại hắn ta vẫn thấy tim đập thình thịch.
Nhưng ta không nói.
Những lời này sẽ trở thành gánh nặng cho hắn.
"Chàng chưa cưới, ta chưa gả, chúng ta đều muốn đối phương, cứ coi như kịp thời hưởng lạc, không được sao?"
Ta ôm lấy thắt lưng Khương Minh, một lần nữa áp sát vào người hắn.
"Không tìm chàng, ta cũng sẽ tìm người đàn ông khác."
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập.
Ta bảo hắn thổi tắt đèn.
Thủ pháp quen thuộc, cái đau quen thuộc, ta chợt nảy ra một sự giác ngộ...
"Đợi đã, đợi một chút..."
Khương Minh vuốt tóc mai của ta, hít sâu một hơi: "Sao thế."
"Ta muốn xác nhận với chàng một chuyện," ta nói, "Ta không giận, nhưng chàng phải thành thật trả lời ta."
"Cái lần Lý Trinh bị trúng t.h.u.ố.c đó, có phải cũng là chàng không?"
"Ừm."
Trời đất ơi, ta đã bảo mà, hèn chi đêm đó xong chuyện hắn lại xách quần chạy mất dạng.
Lần này mà lại là một cuộc mây mưa không chút kỹ năng nào nữa, ta e là sau này sẽ bị ám ảnh tâm lý mất thôi.
"Chàng nằm xuống đi, để ta."
Khương Minh dường như có sức lực phát tiết không hết, rất biết hành hạ người khác, nhưng hắn lại chẳng có bài bản gì cả.
Dưới sự dẫn dắt của ta, hắn mới bộc lộ bản sắc nam nhi, cùng ta nếm trải cực lạc.
Còn ta thì giống như vừa hoàn thành một đại sự cực kỳ khó khăn trong đời, vô cùng tự hào.
Giờ Sửu, ta cảm thấy người bên cạnh động đậy, biết là Khương Minh sắp đi rồi.
Ta ôm lấy eo hắn, áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn hỏi: "Bao giờ chàng lại đến tìm ta?"
Hắn hôn lên trán ta, không nói gì.
Ta buông tay ra: "Đi đi, cẩn thận một chút."
"Sở Sở ——"
"Gọi ta là Vân Sơ, hoặc Vân nương."
"Ta có cách cứu đệ đệ, chàng chỉ cần mang đồ gì ngon ngon cho đệ ấy là được."
Khương Minh đáp "Được", sau đó mặc quần áo chỉnh tề, đạp sương sớm rời đi.
Hai tháng sau, ta nghe nói triều đình đã phái thợ thủ công và cao quan đến để đốc thúc việc đóng tàu.
Ta quay về Kinh Châu một chuyến để tránh mặt người triều đình.
Nửa tháng sau, đệ đệ gửi thư tới.
Đám thợ từ kinh thành tới gặp vấn đề trong việc đóng tàu, Thứ sử đã bị tống giam, đệ ấy dặn ta đừng quay lại.
Lý do duy nhất khiến đệ đệ bảo ta đừng về, có lẽ là vì đệ ấy đã bị liên lụy, và người đến đây hẳn là Thạc vương Lý Trinh.
Ta gấp rút giải quyết xong công việc, hai tháng sau liền quay lại vịnh Thứ Đồng.
Ta nghe ngóng được địa chỉ biệt viện của Thạc vương, đêm đến liền lén lút mò tới.
Ta không dám xông thẳng vào, chỉ dám bò đến một chỗ không quá khuất nẻo rồi cất tiếng gọi.
"Khương Minh, Khương Minh ——"
Khương Minh ngay lập tức xuất hiện trước mặt ta, thanh đao cũng đồng thời kề sát cổ ta.
Xem kìa, ta đúng là có tầm nhìn xa trông rộng mà.
"Ai?"
Ta kéo khăn che mặt xuống: "Là ta, Tần Sở."
Khương Minh nghe thấy tên ta, liền đưa tay bóp mặt ta xoay trái xoay phải để nhìn cho kỹ.
Trời tối như hũ nút thế này, ta lại còn bị nắng hun cho đen nhẻm như con lai châu Phi, làm sao hắn nhìn rõ ta cho được.
Ta để chứng minh bản thân liền nói: "Chiếc khăn tay ta tặng ngươi, ngươi không nhận..."
Khương Minh đột ngột buông thanh kiếm trong tay xuống, ôm chầm lấy ta vào lòng.
Ta...
Chuyện gì thế này? Mặc kệ vậy.
Ta cũng phải ôm lại cho bõ.
Đang định ôm hắn thật c.h.ặ.t thì hắn lại buông ta ra.
"Hóa ra nàng ở đây."
Hắn đã ăn đậu phụ của ta rồi, sao ta có thể bỏ qua cơ hội ăn lại chứ.
Ta một lần nữa tiến lại gần, ôm lấy thắt lưng hắn, cảm giác này...
Còn chưa kịp cảm nhận kỹ, Khương Minh đã đẩy ta ra, hỏi ta: "Nàng đến tìm Vương gia sao, có cần ta dẫn nàng đi không?"
Thật kỳ lạ, ta lại thấy vẻ ủy khuất trong đôi mắt trầm lãnh của hắn.
"Ta đến tìm ngươi, có tiện nói chuyện một lát không."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Khương Minh rời đi một lúc, khi quay lại, hắn đưa ta rời khỏi biệt viện của Lý Trinh.
Ta hỏi Khương Minh về đệ đệ: "Vương gia bắt một thiếu niên tên Trương Bác Văn, đệ ấy sao rồi?"
"Nàng tìm đệ ấy làm gì?"
"Đệ ấy là đệ đệ ta, giờ ta tên là Trương Vân Sơ."
"Đệ ấy vẫn ổn, Vương gia chỉ nhốt đệ ấy thôi, không bắt chịu khổ."
Thằng bé này không sợ khổ, chỉ sợ đói.
"Ngươi có thể giúp ta trông nom đệ ấy hai ngày không, đừng để đệ ấy bị đói là được."
"Được."
Ta và Khương Minh im lặng một hồi.
Thấy hắn không có ý định mở lời, ta đứng dậy: "Vậy ta đi đây."
"Trời tối rồi, ta đưa nàng về."
Ta có chút thụ sủng nhược kinh, hôm nay Khương Minh nói hơi nhiều.
Có lẽ hắn đã tích trữ hết những lời muốn nói với ta suốt mấy năm qua trong bụng rồi.
Hắn đi phía trước, ta theo sau, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân nhỏ đang giận dỗi nhau.
Khương Minh bỗng quay đầu lại hỏi ta: "Đi không nổi sao?"
Ta muốn con đường này dài thêm một chút, thời gian trôi chậm lại một chút để có thể ở bên hắn lâu hơn.
Thế là ta đáp: "Ồ, chân ta đau."
Khương Minh khuỵu tấm thân cường tráng của mình xuống trước mặt ta: "Lên đi."
Tim ta đập loạn nhịp, niềm vui sướng trong lòng át cả sự kinh ngạc.
Ta như cô gái nhỏ lâu ngày không gặp người yêu, nhảy tót lên bờ vai rộng lớn của Khương Minh.
Tay ta áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c Khương Minh, cảm nhận được nhịp tim cũng đang rộn rảng giống hệt mình.
"Khương Minh," ta hỏi, "Mấy năm qua ngươi sống tốt không?"
Khương Minh không trả lời ta, chỉ nói: "Bảy năm năm tháng lẻ mười ngày, đó là thời gian nàng rời khỏi Vương phủ."
"Ta chỉ c.ắ.n ngươi một cái thôi mà ngươi thù dai vậy sao."
"Không phải thù dai."
Ta hỏi Khương Minh: "Ngươi cưới vợ chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta không cưới vợ được."
"Vậy ngươi có người mình thích không?"
Khương Minh im lặng một lát rồi nói: "Không có."
Nếu hắn nói có, ta còn không đến mức bực mình, đằng này hắn lại dám bảo "không".
Một gã thị vệ không cho ai lại gần mình mà lại nhớ rõ mồn một ngày ta rời đi, giờ đang cõng ta trên lưng mà vẫn bảo không thích ta.
"Bây giờ ta chỉ cần rút trâm cài tóc ra là có thể gi/ết ch/ết ngươi đấy."
Khương Minh bình thản đáp: "Ừm."
Gặp hạng người cam chịu như Khương Minh, ngươi thật chẳng biết làm sao để nổi giận với hắn nữa.
Thôi, không nói nữa.
Ta gục đầu lên bờ vai vững chãi của hắn, lặng lẽ hít hà mùi hương trên người hắn.
Lý Trinh đã bắt đệ đệ đi, Khương Minh đương nhiên biết ta ở đâu.
Trong nhà tối thui, lúc ta đi thắp đèn thì va phải góc bàn.
Ta kêu lên một tiếng "Ái chà", Khương Minh vội vàng chạy lại hỏi: "Va vào đâu rồi?"
"Eo và chân, mắt ta không tốt lắm, ngươi giúp ta một chút rồi hãy đi."
Khương Minh bế ta về phòng ngủ, thắp đèn cho ta... rồi giúp ta xem chân.
Nhìn dáng vẻ hắn cúi xuống, ta chợt cảm thấy cuộc đời nay đây mai đó, nên kịp thời hưởng lạc mới đúng.
"Khương Minh, nhìn ta này."
Khương Minh ngẩng đầu, ánh mắt hắn không hề thuần khiết, trong đó có sự suy tính, có sự nhẫn nhịn, lại có cả sự giằng xé...
Ta nâng mặt hắn lên, hôn hắn.
Ta đã làm điều mà trước đây ta luôn muốn làm nhưng không dám.
Ta tưởng Khương Minh sẽ từ chối, nhưng hắn không.
Hắn đuổi theo hơi thở của ta, cùng ta hôn nhau nồng cháy.
Ta cảm nhận được d.ụ.c vọng muốn có ta của hắn.
Nhưng ngay lúc ta định kéo hắn lên giường, hắn lại đẩy ta ra.
Ta nghi hoặc: "Chàng chê ta sao?"
Hắn lắc đầu.
"Vậy tại sao không thể?"
"Nàng không cần phải làm thế này, ta sẽ giúp nàng tìm Vương gia, giúp nàng cứu đệ đệ."
"Chàng nghĩ ta đang lợi dụng chàng sao?"
"Không phải," Khương Minh trầm giọng nói, "Ta không muốn nàng làm khổ chính mình."
Ta kéo tay hắn.
Ta muốn nói rằng, ta tặng hắn khăn tay là đại biểu cho việc ta thích hắn.
Mấy năm trôi qua, gặp lại hắn ta vẫn thấy tim đập thình thịch.
Nhưng ta không nói.
Những lời này sẽ trở thành gánh nặng cho hắn.
"Chàng chưa cưới, ta chưa gả, chúng ta đều muốn đối phương, cứ coi như kịp thời hưởng lạc, không được sao?"
Ta ôm lấy thắt lưng Khương Minh, một lần nữa áp sát vào người hắn.
"Không tìm chàng, ta cũng sẽ tìm người đàn ông khác."
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập.
Ta bảo hắn thổi tắt đèn.
Thủ pháp quen thuộc, cái đau quen thuộc, ta chợt nảy ra một sự giác ngộ...
"Đợi đã, đợi một chút..."
Khương Minh vuốt tóc mai của ta, hít sâu một hơi: "Sao thế."
"Ta muốn xác nhận với chàng một chuyện," ta nói, "Ta không giận, nhưng chàng phải thành thật trả lời ta."
"Cái lần Lý Trinh bị trúng t.h.u.ố.c đó, có phải cũng là chàng không?"
"Ừm."
Trời đất ơi, ta đã bảo mà, hèn chi đêm đó xong chuyện hắn lại xách quần chạy mất dạng.
Lần này mà lại là một cuộc mây mưa không chút kỹ năng nào nữa, ta e là sau này sẽ bị ám ảnh tâm lý mất thôi.
"Chàng nằm xuống đi, để ta."
Khương Minh dường như có sức lực phát tiết không hết, rất biết hành hạ người khác, nhưng hắn lại chẳng có bài bản gì cả.
Dưới sự dẫn dắt của ta, hắn mới bộc lộ bản sắc nam nhi, cùng ta nếm trải cực lạc.
Còn ta thì giống như vừa hoàn thành một đại sự cực kỳ khó khăn trong đời, vô cùng tự hào.
Giờ Sửu, ta cảm thấy người bên cạnh động đậy, biết là Khương Minh sắp đi rồi.
Ta ôm lấy eo hắn, áp mặt vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn hỏi: "Bao giờ chàng lại đến tìm ta?"
Hắn hôn lên trán ta, không nói gì.
Ta buông tay ra: "Đi đi, cẩn thận một chút."
"Sở Sở ——"
"Gọi ta là Vân Sơ, hoặc Vân nương."
"Ta có cách cứu đệ đệ, chàng chỉ cần mang đồ gì ngon ngon cho đệ ấy là được."
Khương Minh đáp "Được", sau đó mặc quần áo chỉnh tề, đạp sương sớm rời đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









