12

Vụ án mà Thứ sử mắc phải chẳng qua là lừa gạt triều đình, khiến triều đình hao người tốn của.

Thêm nữa, Lý Trinh sẽ cho rằng Thứ sử đã dám trêu đùa một vị Vương gia như hắn.

Nhưng những chuyện đó thì liên quan gì đến ta chứ.

Ta đến gõ trống kêu oan ở nha môn.

"Tùng tùng tùng ——"

Bổ khoái chạy ra hỏi ta làm gì.

Ta đưa lên đơn trạng.

Ta muốn kiện Thạc vương Lý Trinh ức h.i.ế.p dân lành, cậy quyền trục lợi.

"Đi đi, ở đâu ra cái con mụ điên này."

"Ta là Hội trưởng Thương hội Kinh Châu, ngươi dám bảo ta là mụ điên, chắc là lương thực trong nhà đầy kho quá rồi, không định mua thêm nữa chứ gì."

Lúc này cũng có dân chài đi tới hỏi ta: "Trương lão bản, ngài nói một viên hải châu tăng giá mười lượng bạc là thật sao?"

"Tự nhiên là thật, mọi người cứ đi đ.á.n.h bắt đi, thời gian tới ta sẽ đi buôn, cần rất nhiều."

Thấy ta khí thế bừng bừng, bổ khoái vào nha môn bẩm báo, khi trở ra thái độ đã cung kính hơn hẳn: "Trương lão bản, mời vào."

Trong công đường, Lý Trinh đang ngồi chễm chệ ở chính đường.

"Thấy bản vương ngươi ngạc nhiên lắm sao?" Lý Trinh nói, "Bản vương chính là Thứ sử mới nhậm chức ở đây."

Ta không ngờ Lý Trinh lại trở thành Thứ sử, nhưng vốn dĩ cũng phải đối mặt với hắn, vậy cũng tốt, đỡ mất công chờ đợi.

"Dân nữ Trương Vân Sơ bái kiến Thứ sử đại nhân."

"Nghe nói ngươi muốn kiện bản vương."

Lý Trinh đọc đơn trạng của ta, "Cậy quyền trục lợi, ức h.i.ế.p dân lành. Được lắm, đúng là những việc bản vương sẽ làm, Trương lão bản thật là hiểu bản vương quá đi mất."

"Đại nhân, đã nhận tội thì xin hãy thả xá đệ ra."

"Vốn dĩ định thả, nhưng hôm nay bản vương phát hiện đệ đệ ngươi dám che giấu thiếp thất của bản vương, nên không thả được."

Ta đã đoán trước Lý Trinh sẽ nhắc đến thân phận của mình, nên cũng đã nghĩ ra đối sách.

"Vương gia có thiếp thất sao, đúng là dân nữ cô lậu quả văn rồi, lúc dân nữ đến kinh thành chỉ nghe nói trong Vương phủ có kiều thê, cứ ngỡ Vương gia và Vương phi ân ái không chút nghi kị."

"Ngươi đã đến kinh thành?"

"Mỗi năm cũng đi vài lần, sao nào, kinh thành là địa bàn của Vương gia, dân nữ không được đến sao?"

"Ngươi tự mình bỏ trốn, lại còn không định quay về." Lý Trinh cười nhạt, "Quả đúng là như vậy sao?"

"Đại nhân nói gì dân nữ không hiểu."

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lý Trinh gầm lên: "Tần Sở, ngươi còn định giả vờ đến bao giờ, ngươi có biết bản vương đã tìm ngươi bao lâu không, từ Dương Châu, Nghi Châu, Kinh Châu cho đến tận đây, nơi nào có bóng dáng của ngươi bản vương đều đã lật tung lên hết rồi."

"Đại nhân nhận nhầm người rồi, dân nữ là Trương Vân Sơ."

Lý Trinh đập bàn đứng phắt dậy: "Bản vương bảo ngươi là ai thì ngươi là kẻ đó, chỉ cần ngươi cầu xin bản vương, nói ngươi sai rồi, theo bản vương quay về, bản vương sẽ lập tức thả hắn ra, chuyện cũ bản vương sẽ không truy cứu nữa."

"Dân nữ là Trương Vân Sơ, Vương gia nghi ngờ thân phận của dân nữ thì có thể tìm người kiểm chứng, cũng có thể nhốt dân nữ vào đại lao cùng một thể."

"Ngươi tưởng bản vương không dám sao."

"Đại nhân quyền thế ngất trời, tự nhiên là dám."

"Người đâu, tống cô ta vào đại lao, chọn căn nào bẩn nhất, thối nhất mà nhốt."

Ta bị nha dịch giải đi, Khương Minh từ đâu bước tới, nói với nha dịch: "Để ta đưa cô ta đi."

Khương Minh vẻ ngoài như đang áp giải ta, nhưng thực tế lại nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

"Lo cho ta à, ta không sao đâu, ta đang đợi hắn nhốt ta đây này. Xem mặt chàng căng thẳng chưa kìa."

Khương Minh nói: "Chiếu chỉ nhậm chức Thứ sử vẫn chưa tới, hiện do Vương gia tạm thời thay thế, nhưng Hoàng thượng sẽ không để ngài ấy làm Thứ sử đâu, đừng lo."

Sau khi vào đại lao, ta ôm chầm lấy Khương Minh: "Chàng đừng nói với ta mấy chuyện thế sự đó, chàng là thị vệ, ta sẽ không lấy mối quan hệ của chúng ta ra làm khó chàng. Chàng chỉ cần nói với ta là chàng nhớ ta thôi."

Khương Minh dường như không giỏi biểu đạt tình cảm, hắn lộ vẻ hối lỗi: "Vân nương, ta rất xin lỗi, ta chẳng giúp gì được cho nàng cả."

"Có chứ," ta chỉ vào phòng giam nói, "Chỗ này đâu có phải căn bẩn nhất thối nhất."

"Vương gia ngài ấy thích nàng... sẽ hối hận, ta chẳng qua là tráo đổi trước thôi."

Lý Trinh chỉ coi ta như một con mèo hoang để nuôi, kẻ quyền quý như hắn thì hiểu gì về yêu thích chứ.

Ta đang định nói mấy câu sến súa để tiếp tục mồi chài Khương Minh thì Trương Bác Văn thình lình cất tiếng gọi: "Tỷ tỷ."

Đệ ấy trông như vừa mới ngủ dậy, mới phát hiện ra ta cũng đã vào đại lao.

Đệ ấy nói: "Chẳng phải đệ đã bảo tỷ tạm thời đừng quay về sao."

"Đệ đều đã vào đại lao rồi, ta có thể không về sao."

Ta bảo Khương Minh đi đi, lúc nào tiện thì lại đến thăm ta.

Hắn gật đầu rời đi, đệ đệ liền hỏi ta: "Người đó là ai thế, hắn mang đồ ăn cho đệ đấy."

"Còn là ai nữa, tỷ phu của đệ chứ ai."

Khương Minh hướng về phía đệ đệ gật đầu, thừa nhận thân phận, còn đệ đệ thì mồm há to đến mức có thể nuốt trôi một quả trứng vịt muối.

Sau khi Khương Minh đi khỏi, đệ đệ cười nhạo ta: "Tỷ... tỷ... thật không biết xấu hổ, dám lợi dụng người ta."

Ta thật chẳng buồn giải thích.

Ta hỏi đệ ấy: "Đệ kể cụ thể tình hình cho ta nghe xem, đệ bị bắt vào đây là vì con tàu hay là vì ta."

"Là vì tỷ nên mới có chuyện con tàu đấy," Bác Văn nói, "Mẫu mã lò gốm của tỷ truyền tới kinh thành, Thạc vương phát hiện ra điểm bất thường nên bắt đầu điều tra. Hắn phái người tới Kinh Châu tra xét lò gốm, mang theo chân dung của tỷ tìm khắp nơi. May mà nửa năm trước chúng ta đã đổi sang nung 'Đường Tam Thái', làm ăn buôn bán đồ tùy táng. Thêm nữa chúng ta đã tới Thứ Đồng, hắn dù nắm được manh mối cũng không tìm thấy tỷ, nên cứ quanh quẩn mãi ở Kinh Châu. Cho đến khi Thứ sử trình bản vẽ con tàu lên, trên đó có b.út tích của tỷ, nên Vương gia mới tự mình xin đến đây."

Ta thật không hiểu nổi, giờ An vương đã làm vua rồi, ta chẳng còn đe dọa gì đến họ, tại sao hắn cứ nhất quyết bám riết không buông.

"Thế nên đệ mới bảo tỷ đừng về, hắn chẳng lẽ nhốt đệ cả đời chắc."

Ta cười Bác Văn ngây thơ, với cái tính cách phò tá Hoàng thượng đoạt vị đầy tâm cơ của Lý Trinh, chuyện nhốt đệ ấy cả đời là hoàn toàn có thể.

Nhưng dường như việc hắn chưa từng nhẫn nhịn với ta, là vì hắn cảm thấy ta không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn sao.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện