8

Trong phủ chiêng trống vang trời, ta nói với Tiểu Hoàn: "Ta đói rồi, muốn ăn hoành thánh nhỏ ở phố phía Nam thành."

Tiểu Hoàn liên tục gật đầu: "Nô tì đi mua cho Cô nương ngay."

"Mua hai bát nhé."

Sau khi Tiểu Hoàn đi, ta lập tức thu dọn ngân lượng và đồ đạc quý giá của mình, yên lặng đợi con bé quay về.

Tiểu Hoàn mang hoành thánh về, ta ăn một miếng liền nhăn mặt: "Cho nhiều muối quá rồi phải không. Giúp ta rót chén nước."

Nhân lúc Tiểu Hoàn rót nước, ta bỏ t.h.u.ố.c mê vào bát của con bé.

"Em cũng ăn đi, chúng ta không được ra ngoài ăn tiệc thì cứ ăn tạm thế này vậy."

Tiểu Hoàn mới ăn được một nửa đã gục xuống bàn, ta đỡ con bé nằm xuống đất, bôi một ít tiết gà lên mặt, sau đó bày biện trong phòng thành cảnh tượng như có trộm đột nhập.

Chỉ cần Tiểu Hoàn không ngốc, con bé sẽ không tiết lộ việc ta thực chất là đã bỏ trốn.

Ta xách gói đồ nhỏ, leo lên cây hạnh trong viện rồi nhảy qua tường, thoát khỏi tiểu viện đang bị khóa c.h.ặ.t.

Lúc này Lý Trinh đã đi đón dâu, ngoại viện có rất nhiều quan viên quý tộc đến dự lễ.

Ta trà trộn vào đám đông, giả làm tiểu sai tiếp khách, đường hoàng bước ra khỏi Vương phủ.

Xuyên không hơn một năm, lần đầu tiên ta nếm trải cảm giác tự do, nhưng ta cũng không dám lơi lỏng cảnh giác.

Lý Trinh nới lỏng giám sát với ta chẳng qua là vì hắn nghĩ ta yêu hắn như mạng, hắn đã có thể thao túng được ta.

Một khi biết ta đã chạy trốn, hắn e là sẽ g/iết ta lần thứ hai, cho nên dù đã có khế thân trong tay, ta vẫn dự định giả ch/ết.

Theo kế hoạch, ta thuê người tìm một cái xác, sau đó phóng hỏa đốt sạch.

Bản khế thân vừa vặn để nhận dạng danh tính của ta, còn bộ trang sức kia cũng bị ta tiện tay vứt bỏ.

Lộ dẫn mới thì tự nhiên không cần lo lắng, từ lúc định rời phủ, ta đã bắt đầu bố trí vấn đề thân phận rồi.

Hồi ta mới xuyên không tới, phía Nam có lũ lụt, rất nhiều dân tị nạn đổ về kinh thành.

Trong đó có hai tỷ đệ nọ, người chị bệnh rất nặng, còn người em vì muốn chữa bệnh cho chị mà đã cướp túi tiền của ta.

Ta tìm được họ.

Sau khi biết cả gia đình chỉ còn lại hai người bọn họ, ta đã thực hiện một cuộc giao dịch.

Ta bỏ bạc chữa bệnh cho người chị.

Đổi lại, họ phải thừa nhận ta là người em gái thứ hai bị nước lũ cuốn trôi, giúp ta làm lại hộ tịch.

Nửa năm sau, người chị không qua khỏi căn bệnh lao phổi mà qua đời.

Cô ấy gửi gắm đệ đệ cho ta, và ta cũng thực sự trở thành người em thứ hai, lấy tên là Trương Vân Sơ, sau đó cùng những người dân tị nạn khác xuôi Nam.

"Tỷ tỷ, tỷ thật sự đi như vậy sao, không hối hận chứ?" Trương Bác Văn hỏi ta.

Ta cốc đầu đệ ấy một cái: "Hối hận cái gì, ngọn gió tự do mới là ngọt ngào nhất."

Ta định đi Kinh Châu.

Nhưng khi vừa ra tới cửa thành thì thành bị phong tỏa.

Ta sợ Lý Trinh đuổi theo giữa đường nên lẩn trốn trên núi ngoại thành, bảo Bác Văn đi nghe ngóng xem có chuyện gì.

Ta trốn trên núi nửa tháng, cửa thành vẫn chưa mở, nhưng Bác Văn đã quay về.

"Đúng ngày Thạc vương thành thân, An vương bức cung, giờ An vương đã đăng cơ làm đế rồi."

Ta chợt nhớ ra, nguyên thân Tần Sở trước khi ch/ết có nghe thấy hai chữ "thành thân".

Đệ đệ còn nói: "Xác của tỷ đã được người ta đưa lên nha môn, đệ sợ Thạc vương tra ra được gì đó nên đã bơi qua sông hộ thành mà ra đây."

Mất quá nhiều thời gian rồi, để tránh đêm dài lắm mộng, ta và đệ đệ lên đường ngay trong đêm.

9

Ta dùng số bạc mang ra từ Vương phủ để mở một xưởng lò gốm.

Ta còn tìm dân bản xứ làm ông chủ ra mặt, hắn chịu trách nhiệm kinh doanh chính, còn ta chỉ quản lý chất lượng sứ và ra mẫu mã mới.

Chẳng cần phải lộ diện, ta vẫn có bạc chảy vào túi đều đều.

Tất nhiên, ta không chỉ đầu tư vào lò gốm, từ nhỏ cha ta vốn là dân kinh doanh đã dạy rằng: đừng bao giờ để tất cả trứng vào cùng một giỏ.

Trong vòng năm năm, từ một ngàn năm trăm lượng ngân phiếu mang ra từ Vương phủ, giờ đây đã vượt quá mấy chục vạn lượng.

Có tiền rồi, ta bắt đầu "bành trướng", muốn làm những việc lớn lao hơn.

Ta muốn đi vịnh Thứ Đồng mò ngọc trai, rồi thành lập hạm đội để đi trên con đường tơ lụa trên biển.

Tơ lụa Giang Nam tinh xảo là thế, nhưng chỉ cung cấp cho đám quý tộc kinh kỳ so bì giàu sang thì quá hẹp hòi.

Vẻ đẹp ấy nên được lan tỏa xa hơn nữa.

Ta đem ý tưởng nói với đệ đệ.

Đệ đệ trợn tròn mắt, có lẽ không ngờ một nữ t.ử như ta mà suy nghĩ lại hoang dã đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đệ cũng muốn đi."

Đi một ngày đàng, học một sàng khôn.

Tỷ đệ chúng ta nhanh ch.óng thu dọn hành trang lên đường.

Từ Kinh Châu đến vịnh Thứ Đồng phải băng qua Giang Châu, ta và đệ đệ đi mất hơn hai tháng mới tới nơi.

Hiện trạng của Thứ Đồng rất khác so với tưởng tượng của ta.

Chẳng có cảng biển quy mô nào, chỉ có vài chiếc thuyền đ.á.n.h cá đơn sơ.

Mò ngọc trai thì còn được, chứ ra khơi... đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Nhưng ta không nản chí.

Đường là do người ta đi mà thành.

Thứ Đồng chính là cảng lớn nhất phương Đông trong tương lai.

Ta đến bái phỏng Thứ sử, nhưng vì là phận nữ nhi nên chưa kịp bước qua cửa đã bị người ta đuổi đi.

Lưu Bị ba lần mời Khổng Minh, ta cũng ba lần đến cửa nhưng vẫn không thành, thậm chí lão ta còn tung tin đồn ta là cơ thiếp bị lão vứt bỏ.

Ta tức đến mức đứng trước cổng phủ Thứ sử gào lên: "Ta nhất định sẽ đóng được một con tàu vượt biển, đến lúc đó sẽ khiến lão phải quỳ xuống mà tâm phục khẩu phục."

Ta không phải thợ mộc, không biết đóng tàu, đầu óc rối như tơ vò.

Ta chỉ có thể dùng trí nhớ ít ỏi của mình để vẽ ra bản thảo hình dáng con tàu.

Nhưng khi ta tìm đến thợ đóng tàu, bản vẽ liền bị bác bỏ.

Thân tàu dài hàng chục trượng, chia làm hai tầng, tàu quá nặng, thuận gió thì không sao, nhưng một khi ngược gió, sức nước sẽ vượt quá sức người chèo, tàu không chỉ đi chệch hướng mà nếu không may đụng phải đá ngầm là sẽ chìm nghỉm.

10

Ta lại sửa đổi bản thiết kế, đổi hai tầng thành một tầng, thu nhỏ thân tàu và lắp thêm thật nhiều cánh buồm.

Ta tìm rất nhiều thợ mộc, cuối cùng cũng có vài người chấp nhận đóng tàu cho ta sau khi ta bỏ ra một số tiền lớn.

Mất hai năm ròng rã, con tàu của ta qua vài lần hạ thủy thử nghiệm cuối cùng cũng có thể ra khơi.

Đứng trên boong tàu, cảm nhận gió biển mằn mặn, lần đầu tiên ta thấy việc mình xuyên không tới đây thật có ý nghĩa.

Chuyện ta đóng tàu thành công làm chấn động cả vịnh Thứ Đồng.

Có rất nhiều thương nhân muốn mua bản thiết kế của ta.

Chi phí đóng một con tàu đã lên tới mấy vạn lượng, vốn hiểu rõ về "quyền sở hữu trí tuệ", ta thấy mười vạn lượng cũng chẳng thấm tháp gì.

Gã Thứ sử từng từ chối ta giờ lại tìm đến cửa.

Dù thái độ có tốt hơn trước đôi chút nhưng vẫn giữ bộ dạng quan cách.

"Bản quan nhận mệnh triều đình, đến mời Trương nương t.ử giao ra bản thảo."

"Thứ sử đại nhân, hai năm trước ta ba lần đến bái phỏng, ngài đuổi ta ra khỏi phủ, còn sai người hắt nước bẩn vào ta. Hôm nay ngài lấy mặt mũi đâu mà đến đây bảo ta giao bản thảo hả."

Thứ sử đập bàn "chát" một cái: "Đây là mệnh lệnh của triều đình, hạng đàn bà con gái như ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, bản quan có thể sai người lục soát."

Ta thản nhiên xòe hai tay: "Lục đi."

Đồ đạc trong nhà bị đập phá tan tành, đệ đệ lo lắng nhìn ta: "Tỷ tỷ, chẳng phải chúng ta không nên dây dưa với quan phủ sao, tại sao..."

"Ta không thể trốn tránh cả đời, trước kia sợ Thạc vương vì ta trắng tay, giờ con tàu này chính là chỗ dựa lớn nhất của ta, triều đình muốn ra khơi, chẳng lẽ có sẵn mà không dùng lại đi tự nghiên cứu lại từ đầu."

Thứ sử sau khi tìm thấy bản thảo liền mỉa mai ta một trận, rồi ôm hộp gỗ rời đi.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Còn ta thì bảo đệ đệ lên nha môn báo án, cứ nói là nhà có trộm.

Đệ đệ không hiểu nhưng vẫn đi.

Người của nha môn đến cũng chỉ làm cho có lệ.

Ta không hề cố chấp tìm Thứ sử gây phiền phức.

Bởi vì cùng lúc đó, ta đã mời người của thương hội đến làm chứng cho mình.

Đệ đệ dìu ta, ta ra vẻ yếu ớt, gạt nước mắt: "Hôm nay mời mọi người đến đây là muốn giải thích một chút về chuyện con tàu, bản thân cấu tạo của nó vẫn chưa hoàn thiện, ta định sửa lại một chút rồi mới giao cho thương hội. Nhưng các vị cũng thấy đấy, Thứ sử đại nhân đã lấy đi bản vẽ rồi, thân nữ t.ử không ngăn cản nổi. Xin lỗi vì đã để các vị phải chạy một chuyến rồi."

Bản thiết kế đó là bản thảo hỏng, Thứ sử dù có giao cho thương hội hay trình lên triều đình thì cũng là tự chuốc họa vào thân.

Chính Thứ sử đã cưỡng ép cướp đi bản thảo lỗi, còn ta thì đã phủi sạch trách nhiệm cho mình.

Chẳng bao lâu sau, ta nghe nói một vị chủ tiệm họ Trần của thương hội và Thứ sử đã xảy ra bất hòa.

Thương hội xóa tên vị chủ tiệm đó, còn Thứ sử thì đem bản vẽ trình lên triều đình.

Mọi chuyện đều đúng như ta dự liệu.

Kẻ làm quan làm sao có thể không tham luyến quyền vị cao hơn cơ chứ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện