6

Ta mở cửa, kéo Tiểu Hoàn vào phòng.

Ta ôm chầm lấy con bé rồi bắt đầu khóc rống lên t.h.ả.m thiết.

Vừa khóc ta vừa gào: "Vương gia nhốt ta trong phòng giam suốt một đêm, tối đen như mực, ta sợ muốn ch/ết đi được. Ngài ấy lại còn sắp cưới người khác nữa..."

Sau khi khóc lóc kể lể xong, ta để nước mắt đong đầy trong hốc mắt, hỏi Tiểu Hoàn: "Em sẽ không bỏ rơi ta đúng không, chỉ cần em không bỏ rơi ta, ta cái gì cũng cho em hết."

Tiểu Hoàn không nói gì, chỉ từng nhịp từng nhịp vỗ vào lưng ta.

Lòng đàn bà như kim dưới đáy bể.

Ta không trông mong Tiểu Hoàn sẽ quy thuận mình, nhưng ta muốn con bé đem mọi lời nói hành động của ta bẩm báo lại với Lý Trinh.

Ta lấy lùi làm tiến, đợi đến khi Lý Trinh tưởng rằng ta không thể sống thiếu hắn, ta sẽ thừa cơ trốn đi ngay trong ngày đại hôn của hắn.

Lý Trinh là người nói được làm được.

Hắn nghe theo lời Liễu Thanh Nhan, bắt đầu phạt ta quỳ vào ngày hôm sau.

Liễu Thanh Nhan còn phái tì nữ của cô ta đến giám sát.

Ả tì nữ đó nghênh ngang hống hách, thậm chí còn định t/át ta một cái: "Thứ tiện nhân không biết xấu hổ, dám quyến rũ chủ t.ử, ngươi tưởng leo lên giường của chủ t.ử rồi là có thể cao quý hơn người chắc."

Thạc vương có thể tùy ý xâu xé ta, chứ hầu nữ của Liễu Thanh Nhan thì ta sợ cái gì.

Ta vốn là nha đầu làm việc dưới bếp, sức lực có thừa.

Ta túm c.h.ặ.t lấy b.úi tóc trên đầu ả, giật mạnh, rồi đập thẳng vào hòn non bộ bên cạnh.

Đợi đến khi mặt ả đầy m.á.u, ta mới lạnh lùng nói: "Đánh ch.ó còn phải ngó mặt chủ, ngươi chỉ là một nô tì mà dám đ.á.n.h bổn cô nương đây, có biết Thạc vương yêu quý nhất là gương mặt này của ta không? Một hầu nữ mà ngoài miệng thì đòi công đạo cho tiểu thư, trong lòng thì lại tơ tưởng leo lên giường cô gia, rốt cuộc ai mới tiện?"

Ta mượn oai hùm, cứ ngỡ sẽ phải chịu hình phạt nặng nề hơn, không ngờ ngày hôm sau tì nữ của Liễu Thanh Nhan không đến nữa.

Lý Trinh sai người mang tới hai xấp vải để ta may áo mới.

Mấy thứ vải vóc này ta chẳng ham, ta bảo Tiểu Hoàn mang ra ngoài bán quách cho rồi.

Lúc Tiểu Hoàn quay về, vẻ mặt con bé đầy kinh ngạc và nghi hoặc.

Ta hỏi con bé có chuyện gì? Con bé nói: "Nô tì có một tin tốt và một tin xấu, Cô nương muốn nghe tin nào trước?"

Tin tốt là hầu nữ của Liễu Thanh Nhan ch/ết rồi, ch/ết trong hồ cá chép của phủ Thượng thư.

Thủ pháp thật quen thuộc, chẳng biết là ai làm.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Tâm trạng ta rất tốt, chờ Tiểu Hoàn nói nốt cái tin xấu kia.

"Vương gia đã hạ sính rồi, mùng ba tháng sau sẽ rước Liễu tiểu thư về phủ."

Hôn sự này gấp gáp thật đấy, cứ như kiểu "bụng to" sắp không giấu nổi rồi vậy.

"Cô nương, đến giờ bôi t.h.u.ố.c rồi."

Nếu Tiểu Hoàn không báo cáo hành tung của ta cho Lý Trinh, con bé quả thực là một trung bộc.

Mỗi khi ta bị phạt, con bé đều sẽ quỳ cùng ta.

Ta bảo con bé đứng lên, con bé cứng đầu nói "Không".

Đến giờ, con bé lại cõng ta về tiểu viện.

Tiểu Hoàn lúc nào cũng vừa bôi t.h.u.ố.c cho ta vừa len lén lau nước mắt.

Khi ta kéo con bé cùng nằm ngủ trên giường, con bé cũng không còn từ chối ta nữa.

Mỗi lần như vậy, ta đều ôm lấy Tiểu Hoàn: "Có em thật tốt."

Ta nghĩ, nếu con bé là người của ta thì tốt biết mấy.

Những ngày sau đó, không còn ai giám sát ta chịu phạt nữa, ta lót thêm miếng vải mềm ở đầu gối, ngồi lên bắp chân nên cũng không thấy quá khó khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mỗi ngày sau khi quỳ xong, Lý Trinh đều đến thăm ta một cái, ta thấy Minh thị vệ cũng đi cùng nên trong lòng nảy sinh niềm vui.

Ta luôn mượn cơ hội nhìn Lý Trinh để hướng ánh mắt về phía hắn.

Nhưng hễ ánh mắt hai người chạm nhau, hắn lại lập tức dời đi ngay.

Nhìn vành tai hơi đỏ lên của hắn, ta thấy thật thú vị —— tên thị vệ lạnh lùng này ấy vậy mà cũng biết thẹn thùng.

Có một lần, hắn còn lặng lẽ đưa cho ta hai đĩnh vàng.

Hóa ra là hắn lấy đi, vậy còn chiếc trâm vàng thì sao?

7

Trong phủ chăng đèn kết hoa, lụa đỏ treo khắp nơi, còn viện của đám thiếp thất... đã bị khóa c.h.ặ.t từ hai ngày trước.

Nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Tiểu Hoàn, ta biết ngay con bé đang lo lắng điều gì.

Vương phi sắp vào phủ rồi, chính thất trừng phạt tiểu thiếp như ta, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

"Cô nương, đừng nản lòng, nô tì thấy rõ là Vương gia có ý với người mà." Tiểu Hoàn bưng bánh ngọt đến, "Người ăn chút gì đi."

Ta nhẩm tính thời cơ đã chín muồi, nên chuẩn bị rời khỏi Vương phủ thôi.

Vì thế, hai ngày trước khi Liễu Thanh Nhan vào phủ, ta bắt đầu tuyệt thực.

Tiểu Hoàn cầu xin ta ăn cơm, ta nhất quyết không ăn, cứ làm loạn đòi gặp Lý Trinh.

Ta đòi gặp Lý Trinh là muốn nỗ lực lần cuối, xem có lừa thêm được chút bạc nào không.

Còn khế ước bán thân thì thôi vậy, ta định sau khi trốn thoát sẽ giả ch/ết.

Lý Trinh đến gặp ta.

Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, chứa chan nước mắt nhưng kiên quyết không để lệ rơi xuống.

Đợi đến lúc mắt ta sắp mỏi nhừ, ta mới hỏi hắn: "Vương gia, thiếp nghe lời, sẽ đến Thiên viện."

Lý Trinh ôm ta vào lòng, trầm giọng nói: "Ngươi nhẫn nhịn một chút, cô ấy là Vương phi, sẽ phải giữ thể diện, bản vương sẽ đón ngươi quay lại."

Lý Trinh vốn coi thường ta, trong mắt hắn, ta là thiếp, ta phải nhẫn.

Hắn vốn dĩ không cần phải làm thế này.

Thời gian này Lý Trinh đối xử với ta rất dịu dàng, nhưng cái đầu gối của ta một lần nữa nhắc nhở ta rằng: đàn ông quyền quý không thể chạm vào.

Để Lý Trinh yên tâm, ta nói: "Không sao, Vương gia không cần đón nô tì về đâu, nô tì đi xa rồi mới sống tốt được."

"Dáng vẻ hào phóng này của ngươi, bản vương thật không quen chút nào, chi bằng ngươi cứ nói chuyện với bản vương như trước kia đi."

"Hửm? Như thế nào cơ?"

"Thì cứ hậm hực, hốt hoảng như thế ấy."

Được thôi, hắn đã muốn "ăn c.h.ử.i", ta đại từ đại bi thỏa mãn hắn vậy.

Mắt ta ngân ngấn lệ, nhưng miệng lại cười nhạt: "Vương gia, một nô tì như ta thì dám xa cầu gì ở ngài chứ, ta sẽ theo lời ngài đến cái viện hẻo lánh kia sống qua ngày, ta dù có ăn cám nuốt rau, ngày đêm uống gió Tây Bắc cũng sẽ không đến làm phiền ngài và Vương phi ân ái đâu."

Ta mở cửa: "Vương gia ngài đi đi, ngày mai ngài phải cưới người trong mộng rồi, là nô tì nghĩ nhiều quá nên mới muốn gặp ngài lần nữa, từ ngày mai trở đi, ngài thuộc về Vương phi rồi."

"Ha ha ——" Lý Trinh nói, "Phải thế này chứ, thế này mới đúng."

Lý Trinh đúng là đồ thần kinh mà.

Lý Trinh ôm c.h.ặ.t lấy ta: "Kinh thành này đầy rẫy lừa lọc, ngươi giống như một con mèo nhỏ, thỉnh thoảng lại cào bản vương một cái, khiến bản vương tỉnh táo mà biết rằng giả chính là giả, cái ngày ngươi chúc mừng bản vương thành thân, bản vương thấy lạ lắm, trong lòng thấy khó chịu."

Hắn nói: "Sở Sở, tối nay bản vương ở lại đây với ngươi, không đi đâu cả."

Lý Trinh đúng là đồ tồi mà, đến lúc này rồi còn muốn ngủ với ta thêm lần nữa.

Lần duy nhất Lý Trinh ngủ với ta, ta cứ như gặp phải hồng thủy mãnh thú, xong việc là mặc quần chạy mất dạng.

Bây giờ, hắn muốn dùng bản thân để an ủi ta, ai thèm khát gì cái gã hoàng t.ử hộp đêm này chứ.

"Vương gia về đi, Vương phi mà biết sẽ không tha cho nô tì đâu, nô tì cũng sợ Vương gia lại đi nói với Vương phi là nô tì quyến rũ ngài."

Lý Trinh nghẹn lời, vuốt tóc mai của ta: "Được, ngươi ngoan ngoãn nhé, ngày mai đừng có gây ra chuyện gì, nếu không bản vương cũng không còn mặt mũi nào mà xin tha cho ngươi đâu."

Sau khi Lý Trinh đi không lâu, Tiểu Hoàn mang tới bản khế ước bán thân của ta và một bộ trang sức.

Ta ôm lấy bản khế ước lương tịch của mình, ngửa mặt cười vang, cuối cùng ta lại bật khóc nức nở vì vui sướng.

Còn Tiểu Hoàn thì cứ ngỡ ta đau lòng vì Lý Trinh cưới vợ, liên tục an ủi: "Cô nương, Vương gia thích người mà, người nhất định phải kiên trì đấy."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện