5
Trong phòng tối thui, ta rất sợ hãi, cứ cảm thấy trong góc tối sẽ mọc ra đống tóc dài quấn c.h.ặ.t lấy mình.
Phải thừa nhận rằng, hình ảnh kinh dị của Sadako đã khắc sâu vào linh hồn ta rồi.
Cách tốt nhất để đối phó với bóng tối chính là suy nghĩ.
Đầu óc ta như đèn cù, nghĩ về hạnh phúc trước khi xuyên không; nghĩ về sự chật vật sau khi xuyên không; nghĩ xem Lý Trinh sẽ nhốt ta bao lâu, nghĩ...
Thôi bỏ đi, ta nghĩ đến hắn làm gì.
Khi có ánh sáng le lói, ta nhìn thấy thị vệ thân cận của Lý Trinh —— Khương Minh
"Ta thắp cho người một ngọn đèn."
Ta cúi đầu nhìn thấy cổ tay hắn, vết răng hằn rõ, đã sưng lên rồi mà hắn vẫn chưa bôi t.h.u.ố.c.
Lúc Khương Minh xách ta đi, ta tức quá không làm gì được nên đã chộp lấy cổ tay hắn, c.ắ.n một cái thật mạnh.
Minh thị vệ không bóp miệng ta, cứ để mặc ta c.ắ.n hắn.
Ta hậm hực lườm hắn.
Lườm lâu quá nên mắt hơi mỏi, thế là ta bảo: "Ta sẽ không xin lỗi ngươi đâu, đồ đồng lõa, ta ghét ch/ết ngươi rồi, ta ghét ngươi."
Nhưng ta vừa dứt lời, Khương Minh đã lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc bánh thịt: "Ăn không."
Ta giật lấy, c.ắ.n một miếng rồi mắt cay xè bắt đầu rơi nước mắt.
Ta nhớ rất rõ, đêm hôm đó chính hắn là người đã đưa Lý Trinh đến viện của ta.
Chính hắn đã để Lý Trinh ngủ với ta.
Hắn làm ta tức ch/ết mất.
Nhưng mà tại sao ta phải tức chứ, hắn có biết ta thích hắn đâu.
Nghĩ đến đây, ta càng tức hơn.
"Ta muốn uống nước."
"Chờ đấy," Khương Minh đi ra ngoài, xách vào cho ta một ấm nước.
Ta ngậm vòi ấm uống một ngụm, sau đó xách cả ấm nước đổ từ trên đỉnh đầu hắn xuống.
Hắn kinh ngạc nhìn ta một lúc, định rời đi.
Nhưng tay ta đột nhiên mọc ra ý thức riêng.
Tay ta nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của hắn.
Hắn mặc bộ y phục ướt sũng ngồi đó bầu bạn với ta.
Chúng ta cứ thế ngồi trong căn phòng tối tĩnh mịch.
Dần dần, ta khóc đủ rồi, cũng nghĩ thông suốt rồi.
Ta sắp trốn đi rồi, để không uổng phí tâm ý bấy lâu, ta nên nói cho hắn biết là ta thích hắn.
Ta tha thiết nhìn Minh thị vệ, từ dưới tay áo lôi ra một chiếc khăn tay: "Cho ngươi này, đừng để dính nước, ta không biết thêu, là vẽ đấy."
Minh thị vệ mở ra xem xem, rồi thu lại nói: "Ta sẽ giúp người chuyển tới tay Vương gia."
"Ngươi mù à, ta vẽ mặt trời mọc, là cho ngươi đấy."
—— Mặt trời mọc (Nhật xuất) chính là Minh (Minh - 明).
"Chuyện này không đúng quy củ."
Ta giật phắt lấy chiếc khăn tay, ném xuống đất, bồi thêm hai cái đạp: "Ngươi cút đi."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Lý Trinh nhốt ta một đêm.
Ngày hôm sau, hắn sai Minh thị vệ đưa ta ra ngoài.
"Biết lỗi chưa."
Hắn ngồi trên sập trong phòng ngủ, còn ta vẫn đang quỳ.
Ta hỏi: "Lỗi gì?"
"Phận là thiếp của bản vương, lại dám nói không thích bản vương, dù là kế sách ứng phó cũng không được nói, hiểu chưa."
Lý Trinh dùng ngón tay thon dài rõ đốt của hắn, họa theo lông mày và mắt ta: "Đợi nàng ấy qua cửa, trấn an xong, bản vương sẽ nâng ngươi lên làm Thừa vi, dù sao ngươi cũng là nữ nhân của bản vương."
Thừa vi là thân phận gì, ta biết rõ, chẳng qua là từ một tiểu thiếp tòng thất phẩm biến thành tiểu thiếp tòng tam phẩm mà thôi.
Ta cóc thèm quan tâm đến cái sự thay đổi phẩm cấp này.
Lý Trinh đúng là quá coi thường ta rồi.
Ta muốn cái gì, ta muốn tự do cơ mà.
Nghĩ đến cảnh mình bị nhốt trong một góc sân nhỏ, khúm núm quỳ lạy, cơn giận bỗng chốc xộc lên tận đỉnh đầu: "Ai thèm ngài nâng ta lên làm Thừa vi chứ, ta muốn cái gối của ta, trả gối lại cho ta."
Ta đúng là tức đến lú lẫn rồi, lại dám xưng "ta" trước mặt Vương gia.
Sau một hồi gà bay ch.ó chạy, bị mắng bị phạt, cuối cùng ta cũng lấy lại được kho tiền của mình.
Vừa về đến viện, ta "rầm" một cái đóng c.h.ặ.t cửa phòng, để mặc Tiểu Hoàn ở ngoài, rồi rạch chiếc gối ra kiểm tra tiền riêng.
"Số ngân phiếu ta đổi vẫn còn, nhưng trâm vàng và một đĩnh vàng nguyên bảo thì mất rồi."
Không biết là do Minh thị vệ lấy, hay là do Lý Trinh gối đầu thấy cộm nên lấy ra nữa.
Lúc giấu ngân phiếu, ta đã khôn ngoan làm thêm một lớp lót, khâu ngân phiếu vào trong vải, chỉ cần không xé gối ra thì sẽ không bị phát hiện.
Nhưng ta vẫn tức ch/ết đi được, chỗ vàng đó trị giá tận năm mươi lượng cơ mà.
Tiểu Hoàn nghe thấy tiếng ta ném đồ trong phòng, liền đập cửa gọi: "Cô nương, người bớt giận đi, lần sau nô tì có lấy đồ của người, nhất định sẽ bẩm báo trước."
Ta bớt giận thế nào được, nghe thấy tiếng con bé là ta càng hỏa lớn.
Một kẻ "hay tranh chua ghen tị" như ta, hễ không vui là ném đồ, chỉ có Tiểu Hoàn mới biết ta quý trọng thứ gì, biết làm sao để dẫn dụ ta đến chỗ Lý Trinh.
Ta luôn biết rằng, Tiểu Hoàn là người Lý Trinh cài vào bên cạnh để giám sát ta.
Ta cứ ngỡ mình cứ giữ đúng quy củ thì sẽ khiến Lý Trinh yên tâm, nhưng ta lầm rồi.
Nguyên thân vốn là tì nữ rửa rau nhóm lửa dưới bếp sau.
Lúc ta xuyên qua, chủ nhân của cơ thể này đã ch/ết đuối trong hồ sen của Thạc vương phủ.
Ta bò lên từ hồ sen, ở trong phủ hơn một tháng cũng không thấy ai ra tay với mình nữa.
Ta từng tưởng nguyên thân vô tình trượt chân ngã xuống nước, nhưng ngay sau khi ta thay người khác dâng cơm cho Lý Trinh một lần, Minh thị vệ cứ vô tình hay hữu ý mà chạm mặt ta.
Ta tưởng Minh thị vệ thích mình, đang định tỏ chút ý tứ thì ta lại trở thành thiếp của Lý Trinh.
Lý Trinh ban đầu không hề đụng vào ta, thỉnh thoảng chỉ đến viện nhỏ của ta ngồi một lát.
Lúc ngồi cũng cách ta rõ xa, như thể sợ vấy bẩn hơi thở của ta vậy.
Hắn sẽ hỏi ta người ở đâu, trong nhà có những ai, tại sao vào Vương phủ, vân vân.
Đây rõ ràng là cảnh sát hiện đại đang điều tra hộ khẩu, thẩm vấn phạm nhân.
Ta lập tức nghĩ thông suốt ngay.
Nguyên thân chắc chắn đã phát hiện ra bí mật không thể để ai biết của Lý Trinh nên mới bị dìm ch/ết dưới hồ sen.
Lý Trinh phát hiện "ta" không ch/ết, liền nảy ra kế thứ hai —— nâng cao địa vị của ta để giám sát ngày đêm, nhân tiện xem xem ta là người của ai.
Minh thị vệ không thể lúc nào cũng giám sát một cô nương như ta, nhưng sau khi thành thiếp, Tiểu Hoàn có thể giám sát ta.
Ta không đuổi Tiểu Hoàn đi, vì đi một Tiểu Hoàn này, sẽ lại có Tiểu Hoàn thứ hai, thứ ba đến giám sát ta mà thôi.
Trong phòng tối thui, ta rất sợ hãi, cứ cảm thấy trong góc tối sẽ mọc ra đống tóc dài quấn c.h.ặ.t lấy mình.
Phải thừa nhận rằng, hình ảnh kinh dị của Sadako đã khắc sâu vào linh hồn ta rồi.
Cách tốt nhất để đối phó với bóng tối chính là suy nghĩ.
Đầu óc ta như đèn cù, nghĩ về hạnh phúc trước khi xuyên không; nghĩ về sự chật vật sau khi xuyên không; nghĩ xem Lý Trinh sẽ nhốt ta bao lâu, nghĩ...
Thôi bỏ đi, ta nghĩ đến hắn làm gì.
Khi có ánh sáng le lói, ta nhìn thấy thị vệ thân cận của Lý Trinh —— Khương Minh
"Ta thắp cho người một ngọn đèn."
Ta cúi đầu nhìn thấy cổ tay hắn, vết răng hằn rõ, đã sưng lên rồi mà hắn vẫn chưa bôi t.h.u.ố.c.
Lúc Khương Minh xách ta đi, ta tức quá không làm gì được nên đã chộp lấy cổ tay hắn, c.ắ.n một cái thật mạnh.
Minh thị vệ không bóp miệng ta, cứ để mặc ta c.ắ.n hắn.
Ta hậm hực lườm hắn.
Lườm lâu quá nên mắt hơi mỏi, thế là ta bảo: "Ta sẽ không xin lỗi ngươi đâu, đồ đồng lõa, ta ghét ch/ết ngươi rồi, ta ghét ngươi."
Nhưng ta vừa dứt lời, Khương Minh đã lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc bánh thịt: "Ăn không."
Ta giật lấy, c.ắ.n một miếng rồi mắt cay xè bắt đầu rơi nước mắt.
Ta nhớ rất rõ, đêm hôm đó chính hắn là người đã đưa Lý Trinh đến viện của ta.
Chính hắn đã để Lý Trinh ngủ với ta.
Hắn làm ta tức ch/ết mất.
Nhưng mà tại sao ta phải tức chứ, hắn có biết ta thích hắn đâu.
Nghĩ đến đây, ta càng tức hơn.
"Ta muốn uống nước."
"Chờ đấy," Khương Minh đi ra ngoài, xách vào cho ta một ấm nước.
Ta ngậm vòi ấm uống một ngụm, sau đó xách cả ấm nước đổ từ trên đỉnh đầu hắn xuống.
Hắn kinh ngạc nhìn ta một lúc, định rời đi.
Nhưng tay ta đột nhiên mọc ra ý thức riêng.
Tay ta nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của hắn.
Hắn mặc bộ y phục ướt sũng ngồi đó bầu bạn với ta.
Chúng ta cứ thế ngồi trong căn phòng tối tĩnh mịch.
Dần dần, ta khóc đủ rồi, cũng nghĩ thông suốt rồi.
Ta sắp trốn đi rồi, để không uổng phí tâm ý bấy lâu, ta nên nói cho hắn biết là ta thích hắn.
Ta tha thiết nhìn Minh thị vệ, từ dưới tay áo lôi ra một chiếc khăn tay: "Cho ngươi này, đừng để dính nước, ta không biết thêu, là vẽ đấy."
Minh thị vệ mở ra xem xem, rồi thu lại nói: "Ta sẽ giúp người chuyển tới tay Vương gia."
"Ngươi mù à, ta vẽ mặt trời mọc, là cho ngươi đấy."
—— Mặt trời mọc (Nhật xuất) chính là Minh (Minh - 明).
"Chuyện này không đúng quy củ."
Ta giật phắt lấy chiếc khăn tay, ném xuống đất, bồi thêm hai cái đạp: "Ngươi cút đi."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Lý Trinh nhốt ta một đêm.
Ngày hôm sau, hắn sai Minh thị vệ đưa ta ra ngoài.
"Biết lỗi chưa."
Hắn ngồi trên sập trong phòng ngủ, còn ta vẫn đang quỳ.
Ta hỏi: "Lỗi gì?"
"Phận là thiếp của bản vương, lại dám nói không thích bản vương, dù là kế sách ứng phó cũng không được nói, hiểu chưa."
Lý Trinh dùng ngón tay thon dài rõ đốt của hắn, họa theo lông mày và mắt ta: "Đợi nàng ấy qua cửa, trấn an xong, bản vương sẽ nâng ngươi lên làm Thừa vi, dù sao ngươi cũng là nữ nhân của bản vương."
Thừa vi là thân phận gì, ta biết rõ, chẳng qua là từ một tiểu thiếp tòng thất phẩm biến thành tiểu thiếp tòng tam phẩm mà thôi.
Ta cóc thèm quan tâm đến cái sự thay đổi phẩm cấp này.
Lý Trinh đúng là quá coi thường ta rồi.
Ta muốn cái gì, ta muốn tự do cơ mà.
Nghĩ đến cảnh mình bị nhốt trong một góc sân nhỏ, khúm núm quỳ lạy, cơn giận bỗng chốc xộc lên tận đỉnh đầu: "Ai thèm ngài nâng ta lên làm Thừa vi chứ, ta muốn cái gối của ta, trả gối lại cho ta."
Ta đúng là tức đến lú lẫn rồi, lại dám xưng "ta" trước mặt Vương gia.
Sau một hồi gà bay ch.ó chạy, bị mắng bị phạt, cuối cùng ta cũng lấy lại được kho tiền của mình.
Vừa về đến viện, ta "rầm" một cái đóng c.h.ặ.t cửa phòng, để mặc Tiểu Hoàn ở ngoài, rồi rạch chiếc gối ra kiểm tra tiền riêng.
"Số ngân phiếu ta đổi vẫn còn, nhưng trâm vàng và một đĩnh vàng nguyên bảo thì mất rồi."
Không biết là do Minh thị vệ lấy, hay là do Lý Trinh gối đầu thấy cộm nên lấy ra nữa.
Lúc giấu ngân phiếu, ta đã khôn ngoan làm thêm một lớp lót, khâu ngân phiếu vào trong vải, chỉ cần không xé gối ra thì sẽ không bị phát hiện.
Nhưng ta vẫn tức ch/ết đi được, chỗ vàng đó trị giá tận năm mươi lượng cơ mà.
Tiểu Hoàn nghe thấy tiếng ta ném đồ trong phòng, liền đập cửa gọi: "Cô nương, người bớt giận đi, lần sau nô tì có lấy đồ của người, nhất định sẽ bẩm báo trước."
Ta bớt giận thế nào được, nghe thấy tiếng con bé là ta càng hỏa lớn.
Một kẻ "hay tranh chua ghen tị" như ta, hễ không vui là ném đồ, chỉ có Tiểu Hoàn mới biết ta quý trọng thứ gì, biết làm sao để dẫn dụ ta đến chỗ Lý Trinh.
Ta luôn biết rằng, Tiểu Hoàn là người Lý Trinh cài vào bên cạnh để giám sát ta.
Ta cứ ngỡ mình cứ giữ đúng quy củ thì sẽ khiến Lý Trinh yên tâm, nhưng ta lầm rồi.
Nguyên thân vốn là tì nữ rửa rau nhóm lửa dưới bếp sau.
Lúc ta xuyên qua, chủ nhân của cơ thể này đã ch/ết đuối trong hồ sen của Thạc vương phủ.
Ta bò lên từ hồ sen, ở trong phủ hơn một tháng cũng không thấy ai ra tay với mình nữa.
Ta từng tưởng nguyên thân vô tình trượt chân ngã xuống nước, nhưng ngay sau khi ta thay người khác dâng cơm cho Lý Trinh một lần, Minh thị vệ cứ vô tình hay hữu ý mà chạm mặt ta.
Ta tưởng Minh thị vệ thích mình, đang định tỏ chút ý tứ thì ta lại trở thành thiếp của Lý Trinh.
Lý Trinh ban đầu không hề đụng vào ta, thỉnh thoảng chỉ đến viện nhỏ của ta ngồi một lát.
Lúc ngồi cũng cách ta rõ xa, như thể sợ vấy bẩn hơi thở của ta vậy.
Hắn sẽ hỏi ta người ở đâu, trong nhà có những ai, tại sao vào Vương phủ, vân vân.
Đây rõ ràng là cảnh sát hiện đại đang điều tra hộ khẩu, thẩm vấn phạm nhân.
Ta lập tức nghĩ thông suốt ngay.
Nguyên thân chắc chắn đã phát hiện ra bí mật không thể để ai biết của Lý Trinh nên mới bị dìm ch/ết dưới hồ sen.
Lý Trinh phát hiện "ta" không ch/ết, liền nảy ra kế thứ hai —— nâng cao địa vị của ta để giám sát ngày đêm, nhân tiện xem xem ta là người của ai.
Minh thị vệ không thể lúc nào cũng giám sát một cô nương như ta, nhưng sau khi thành thiếp, Tiểu Hoàn có thể giám sát ta.
Ta không đuổi Tiểu Hoàn đi, vì đi một Tiểu Hoàn này, sẽ lại có Tiểu Hoàn thứ hai, thứ ba đến giám sát ta mà thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









