3
Ta là thiếp, gặp chủ t.ử phải hành lễ quỳ.
Ta không ngờ rằng Vương phi tương lai cũng đến thăm Lý Trinh.
Ta quỳ dưới chân Lý Trinh, còn Liễu Thanh Nhan thì ngồi bên giường của hắn.
Liễu Thanh Nhan bưng bát, hầu hạ Lý Trinh uống từng thìa t.h.u.ố.c một.
Mỗi khi múc một thìa cô ta lại thổi nhẹ, còn Lý Trinh thì nhìn chằm chằm vào mắt Liễu Thanh Nhan đầy nồng cháy.
Giữa hai người họ không khí ám muội khó tả, ta cảm thấy nếu họ cứ tiếp tục nhìn nhau như thế, thứ "tình ý dạt dào" kia sẽ b.ắ.n ra từ mắt họ mất.
Một bát t.h.u.ố.c này, họ uống mất tận một nén nhang.
Thuốc nguội hại dạ dày, cứ uống nhiều vào đi.
"Đây là Liễu tiểu thư, sau này sẽ là nữ chủ nhân của Vương phủ, ngươi phải hầu hạ cô ấy cho tốt."
Ta đã quỳ suốt nửa tiếng đồng hồ, Lý Trinh không bảo ta đứng dậy, ngược lại còn bắt đầu sắp xếp tương lai cho ta.
Ta ngẩng đầu lên, nhìn Lý Trinh bằng ánh mắt vừa ủy khuất vừa phẫn nộ.
Liễu Thanh Nhan đặt bát xuống: "Nghe nói ngươi là kẻ vô phép tắc nhất trong phủ, ta còn tưởng là bậc quốc sắc thiên hương gì, hóa ra cũng chỉ là hạng ỷ vào việc Trinh ca ca sủng ái mà lớn gan lớn mật thôi."
Cái gọi là phu thê bất hòa, đều nhờ vào sự khích bác mà ra.
Lý Trinh đã bắt ta quỳ lâu như vậy, ta nhất định phải khiến hai người này thấy nghẹn họng một chút mới được.
"Liễu tiểu thư, bên cạnh Vương gia có đến mười mấy mỹ nhân, đó đều là bảo bối trên đầu quả tim của ngài ấy cả.
Chuyện lớn như hầu hạ Vương phi, một tháng thiếp chưa chắc đã được xếp đến lượt mình.
Hơn nữa, để lấy lòng mỹ nhân, thủ đoạn của Vương gia có thể nói là tầng tầng lớp lớp.
Trong phủ này sau này sẽ còn có Trắc phi, Thứ phi, Lương đệ... nô tì thân phận thị thiếp thấp kém, làm gì đến lượt nô tì hầu hạ đây."
Liễu Thanh Nhan đại khái là không ngờ ta lại dám bật lại cô ta như vậy.
Cô ta bĩu môi, làm nũng nói: "Trinh ca ca, huynh xem cô ta kìa?"
"Tần Sở, ngươi thật không quy củ." Lý Trinh đập tay xuống giường, tức đến mức thở không ra hơi.
Liễu Thanh Nhan nắm lấy tay hắn, vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c giúp hắn bình tâm.
"Vương gia, thiếp nói đều là sự thật, chẳng lẽ sau này người không cưới Trắc phi, không nạp Lương viện sao?"
Lý Trinh quay sang giải thích với Liễu Thanh Nhan: "Nhan Nhan, những người phụ nữ trong phủ đều là do người khác đưa tới, không tiện trả về, muội yên tâm, ta chưa từng chạm vào họ, chỉ là làm màu thôi, đợi muội vào phủ, muội muốn đuổi họ đi thế nào cũng được..."
Trong mắt ta lóe lên một tia hy vọng, ta có thể rời khỏi Vương phủ rồi.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp nhen nhóm, Lý Trinh đã nói: "Chỉ có cô ta... có một lần ta bị người ta hạ t.h.u.ố.c, bất đắc dĩ mới chạm vào cô ta, muội cứ tống cô ta đến một cái sân hẻo lánh nào đó nhốt lại là được, sẽ không ảnh hưởng đến sự ân ái của chúng ta."
Liễu Thanh Nhan cụp mắt xuống, dáng vẻ đầy vẻ đáng thương: "Trinh ca ca sẽ không đau lòng sao? Nhan Nhan thấy huynh sủng ái cô ta lắm mà.
Huynh xem, cô ta sỉ nhục huynh như vậy, cũng chẳng thấy huynh phạt cô ta."
"Bản vương đâu có sủng ái gì cô ta," Lý Trinh cười giải thích, "Cô ta chẳng qua là công cụ để ta chặn đứng những nữ nhân khác thôi, cô ta ghen tuông gây gổ, ta thuận theo cơn dỗi của cô ta, đám phụ nữ kia làm sao còn dám bám lấy ta nữa."
Ta dùng cái mác ghen tuông để né hắn, hắn lại dùng cái mác ghen tuông của ta để chặn phụ nữ, đúng là núi cao còn có núi cao hơn.
4
Trực giác của phụ nữ bao giờ cũng chuẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe lời Lý Trinh xong, khí thế của Liễu Thanh Nhan đột nhiên thay đổi —— đó là sự khinh miệt và âm lãnh sau khi đã bừng tỉnh đại ngộ.
Liễu Thanh Nhan nói: "Trinh ca ca, trước kia huynh làm gì không quan trọng, dù sao lúc đó Nhan Nhan không ở bên cạnh.
Nhưng Nhan Nhan thật sự lo lắng đám nữ nhân hậu viện của huynh biết huynh muốn đuổi bọn họ đi, bọn họ sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn tàn độc."
"Vậy Nhan Nhan chi bằng vào phủ sớm để trông chừng bọn họ.?"
"Chưa cưới mà đã dọn vào nhà chồng thì danh tiếng không hay, huynh xem, muội chẳng qua là tới thăm vết thương của huynh, mà một người là thị thiếp đã dám trưng ra bộ mặt đó với muội rồi."
"Vậy Nhan Nhan nói xem nên làm thế nào cho tốt?"
Nhìn đôi mắt xảo quyệt của Liễu Thanh Nhan, ta biết ngay mình sắp gặp họa lớn.
Quả nhiên, Liễu Thanh Nhan muốn "sát kê cảnh hầu" (Sát kê cảnh hầu – g/iết gà răn khỉ, trừng phạt một người để cảnh cáo những kẻ khác).
Cô ta nói: "Hay là bắt cô ta mỗi ngày quỳ đủ hai canh giờ, đồng thời thông báo cho đám thiếp thất kia rằng, cô ta bị phạt là vì dám quyến rũ Trinh ca ca.
Nhan Nhan sẽ tìm cơ hội nói rõ với đám nữ nhân hậu viện của huynh, chỉ cần giữ đúng bổn phận, bọn họ có thể an hưởng tuổi già trong Vương phủ, nếu muốn rời đi, muội sẽ cho bọn họ tiền bạc rồi thả họ đi."
Ánh mắt Lý Trinh lóe lên tia sáng quái dị, hắn liên thanh đáp ứng: "Được, muội đúng là thông minh."
Ta đột nhiên tỉnh ngộ.
Trong ván bài lật ngửa của Lý Trinh và Liễu Thanh Nhan, Lý Trinh một lần nữa lôi ta ra làm bia đỡ đạn.
Có ta ở đây, Liễu Thanh Nhan mới chuyển dời cơn giận về sự bất trung trước hôn nhân của Lý Trinh sang người ta, còn hắn thì có thể yên ổn rước bạch nguyệt quang về dinh.
Không hổ là hoàng t.ử lớn lên trong cung, đúng là tính toán quá chuẩn.
"Liễu tiểu thư còn chưa bước chân qua cửa đã muốn trừng phạt thiếp thất trong phủ, là muốn để cả kinh thành này biết cô là đố phụ sao."
Liễu Thanh Nhan nghẹn lời: "Trinh ca ca, muội thực sự không có quyền phạt cô ta sao."
"Tần Sở, ngươi quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với Nhan Nhan ngay cho ta."
Ta cảm thấy bản thân như bị lời nói của Lý Trinh chẻ làm đôi, một nửa bảo ta đứng lên khô m.á.u với bọn họ, một nửa bảo ta cúi đầu nhẫn nhịn.
Ta không thể khô m.á.u, mà nhịn thì cũng chẳng nhịn nổi nữa.
Ta lật bài ngửa: "Hai vị hà tất phải lấy thiếp thân ra làm vật tế để giữ thể diện cho nhau chứ.
Liễu tiểu thư, thiếp thực chất không hề có ý với Vương gia, làm loạn ghen tuông cũng là để Vương gia cách xa thiếp ra một chút, Vương phi bây giờ có thể đuổi thiếp đi luôn cũng được, thiếp đảm bảo ngay đêm nay sẽ rời khỏi kinh thành."
Lý Trinh và Liễu Thanh Nhan đều sững sờ.
Ta lại nói: "Nếu Vương gia không để thiếp thân rời đi, thiếp vẫn có thể làm bia đỡ đạn cho hai vị, thậm chí có thể làm 'đao phủ' cho Vương phi, thay Vương phi đuổi khéo những nữ t.ử muốn mồi chài Vương gia, như vậy Vương gia và Liễu tiểu thư vừa có thể ân ân ái ái, vừa có thể chiếm được cái danh tiếng khoan dung độ lượng."
"Ngươi đúng là vì muốn đứng vững gót chân mà không từ thủ đoạn nhỉ," Liễu Thanh Nhan cười lạnh, "Còn muốn Trinh ca ca thăng vị phận cho ngươi sao, hạng tiện thiếp như ngươi mà cũng xứng?"
Liễu Thanh Nhan đột ngột nổi giận làm Lý Trinh sững người một lát, nhưng hắn nhanh ch.óng vỗ về: "Nhan Nhan chúng ta không nghe cô ta nói bậy, bản vương sẽ trừng phạt cô ta theo cách của muội, cũng sẽ sớm ngày cầu thân, muội yên tâm."
"Người đâu."
Minh thị vệ bước vào, Lý Trinh phân phó: "Lôi cô ta đến phòng giam cho bản vương."
Cánh tay của Minh thị vệ quá khỏe, xách ta lên cứ như xách một con gà con vậy.
Ta bị nhốt vào phòng giam.
Ta đập cửa đá của căn phòng tối om, gào thét: "Thả ta ra."
Ta nghĩ cái cửa đá này chắc là cách âm tốt lắm, chẳng ai nghe thấy tiếng ta gọi cả.
Cuối cùng ta co rúm bên cạnh cửa, ôm lấy đầu gối tự phản tỉnh xem mình đã nói sai câu nào.
—— Ồ, quản giáo thiếp thất chỉ có Trắc phi vị phận cao mới có quyền.
Ta là thiếp, gặp chủ t.ử phải hành lễ quỳ.
Ta không ngờ rằng Vương phi tương lai cũng đến thăm Lý Trinh.
Ta quỳ dưới chân Lý Trinh, còn Liễu Thanh Nhan thì ngồi bên giường của hắn.
Liễu Thanh Nhan bưng bát, hầu hạ Lý Trinh uống từng thìa t.h.u.ố.c một.
Mỗi khi múc một thìa cô ta lại thổi nhẹ, còn Lý Trinh thì nhìn chằm chằm vào mắt Liễu Thanh Nhan đầy nồng cháy.
Giữa hai người họ không khí ám muội khó tả, ta cảm thấy nếu họ cứ tiếp tục nhìn nhau như thế, thứ "tình ý dạt dào" kia sẽ b.ắ.n ra từ mắt họ mất.
Một bát t.h.u.ố.c này, họ uống mất tận một nén nhang.
Thuốc nguội hại dạ dày, cứ uống nhiều vào đi.
"Đây là Liễu tiểu thư, sau này sẽ là nữ chủ nhân của Vương phủ, ngươi phải hầu hạ cô ấy cho tốt."
Ta đã quỳ suốt nửa tiếng đồng hồ, Lý Trinh không bảo ta đứng dậy, ngược lại còn bắt đầu sắp xếp tương lai cho ta.
Ta ngẩng đầu lên, nhìn Lý Trinh bằng ánh mắt vừa ủy khuất vừa phẫn nộ.
Liễu Thanh Nhan đặt bát xuống: "Nghe nói ngươi là kẻ vô phép tắc nhất trong phủ, ta còn tưởng là bậc quốc sắc thiên hương gì, hóa ra cũng chỉ là hạng ỷ vào việc Trinh ca ca sủng ái mà lớn gan lớn mật thôi."
Cái gọi là phu thê bất hòa, đều nhờ vào sự khích bác mà ra.
Lý Trinh đã bắt ta quỳ lâu như vậy, ta nhất định phải khiến hai người này thấy nghẹn họng một chút mới được.
"Liễu tiểu thư, bên cạnh Vương gia có đến mười mấy mỹ nhân, đó đều là bảo bối trên đầu quả tim của ngài ấy cả.
Chuyện lớn như hầu hạ Vương phi, một tháng thiếp chưa chắc đã được xếp đến lượt mình.
Hơn nữa, để lấy lòng mỹ nhân, thủ đoạn của Vương gia có thể nói là tầng tầng lớp lớp.
Trong phủ này sau này sẽ còn có Trắc phi, Thứ phi, Lương đệ... nô tì thân phận thị thiếp thấp kém, làm gì đến lượt nô tì hầu hạ đây."
Liễu Thanh Nhan đại khái là không ngờ ta lại dám bật lại cô ta như vậy.
Cô ta bĩu môi, làm nũng nói: "Trinh ca ca, huynh xem cô ta kìa?"
"Tần Sở, ngươi thật không quy củ." Lý Trinh đập tay xuống giường, tức đến mức thở không ra hơi.
Liễu Thanh Nhan nắm lấy tay hắn, vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c giúp hắn bình tâm.
"Vương gia, thiếp nói đều là sự thật, chẳng lẽ sau này người không cưới Trắc phi, không nạp Lương viện sao?"
Lý Trinh quay sang giải thích với Liễu Thanh Nhan: "Nhan Nhan, những người phụ nữ trong phủ đều là do người khác đưa tới, không tiện trả về, muội yên tâm, ta chưa từng chạm vào họ, chỉ là làm màu thôi, đợi muội vào phủ, muội muốn đuổi họ đi thế nào cũng được..."
Trong mắt ta lóe lên một tia hy vọng, ta có thể rời khỏi Vương phủ rồi.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp nhen nhóm, Lý Trinh đã nói: "Chỉ có cô ta... có một lần ta bị người ta hạ t.h.u.ố.c, bất đắc dĩ mới chạm vào cô ta, muội cứ tống cô ta đến một cái sân hẻo lánh nào đó nhốt lại là được, sẽ không ảnh hưởng đến sự ân ái của chúng ta."
Liễu Thanh Nhan cụp mắt xuống, dáng vẻ đầy vẻ đáng thương: "Trinh ca ca sẽ không đau lòng sao? Nhan Nhan thấy huynh sủng ái cô ta lắm mà.
Huynh xem, cô ta sỉ nhục huynh như vậy, cũng chẳng thấy huynh phạt cô ta."
"Bản vương đâu có sủng ái gì cô ta," Lý Trinh cười giải thích, "Cô ta chẳng qua là công cụ để ta chặn đứng những nữ nhân khác thôi, cô ta ghen tuông gây gổ, ta thuận theo cơn dỗi của cô ta, đám phụ nữ kia làm sao còn dám bám lấy ta nữa."
Ta dùng cái mác ghen tuông để né hắn, hắn lại dùng cái mác ghen tuông của ta để chặn phụ nữ, đúng là núi cao còn có núi cao hơn.
4
Trực giác của phụ nữ bao giờ cũng chuẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe lời Lý Trinh xong, khí thế của Liễu Thanh Nhan đột nhiên thay đổi —— đó là sự khinh miệt và âm lãnh sau khi đã bừng tỉnh đại ngộ.
Liễu Thanh Nhan nói: "Trinh ca ca, trước kia huynh làm gì không quan trọng, dù sao lúc đó Nhan Nhan không ở bên cạnh.
Nhưng Nhan Nhan thật sự lo lắng đám nữ nhân hậu viện của huynh biết huynh muốn đuổi bọn họ đi, bọn họ sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn tàn độc."
"Vậy Nhan Nhan chi bằng vào phủ sớm để trông chừng bọn họ.?"
"Chưa cưới mà đã dọn vào nhà chồng thì danh tiếng không hay, huynh xem, muội chẳng qua là tới thăm vết thương của huynh, mà một người là thị thiếp đã dám trưng ra bộ mặt đó với muội rồi."
"Vậy Nhan Nhan nói xem nên làm thế nào cho tốt?"
Nhìn đôi mắt xảo quyệt của Liễu Thanh Nhan, ta biết ngay mình sắp gặp họa lớn.
Quả nhiên, Liễu Thanh Nhan muốn "sát kê cảnh hầu" (Sát kê cảnh hầu – g/iết gà răn khỉ, trừng phạt một người để cảnh cáo những kẻ khác).
Cô ta nói: "Hay là bắt cô ta mỗi ngày quỳ đủ hai canh giờ, đồng thời thông báo cho đám thiếp thất kia rằng, cô ta bị phạt là vì dám quyến rũ Trinh ca ca.
Nhan Nhan sẽ tìm cơ hội nói rõ với đám nữ nhân hậu viện của huynh, chỉ cần giữ đúng bổn phận, bọn họ có thể an hưởng tuổi già trong Vương phủ, nếu muốn rời đi, muội sẽ cho bọn họ tiền bạc rồi thả họ đi."
Ánh mắt Lý Trinh lóe lên tia sáng quái dị, hắn liên thanh đáp ứng: "Được, muội đúng là thông minh."
Ta đột nhiên tỉnh ngộ.
Trong ván bài lật ngửa của Lý Trinh và Liễu Thanh Nhan, Lý Trinh một lần nữa lôi ta ra làm bia đỡ đạn.
Có ta ở đây, Liễu Thanh Nhan mới chuyển dời cơn giận về sự bất trung trước hôn nhân của Lý Trinh sang người ta, còn hắn thì có thể yên ổn rước bạch nguyệt quang về dinh.
Không hổ là hoàng t.ử lớn lên trong cung, đúng là tính toán quá chuẩn.
"Liễu tiểu thư còn chưa bước chân qua cửa đã muốn trừng phạt thiếp thất trong phủ, là muốn để cả kinh thành này biết cô là đố phụ sao."
Liễu Thanh Nhan nghẹn lời: "Trinh ca ca, muội thực sự không có quyền phạt cô ta sao."
"Tần Sở, ngươi quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với Nhan Nhan ngay cho ta."
Ta cảm thấy bản thân như bị lời nói của Lý Trinh chẻ làm đôi, một nửa bảo ta đứng lên khô m.á.u với bọn họ, một nửa bảo ta cúi đầu nhẫn nhịn.
Ta không thể khô m.á.u, mà nhịn thì cũng chẳng nhịn nổi nữa.
Ta lật bài ngửa: "Hai vị hà tất phải lấy thiếp thân ra làm vật tế để giữ thể diện cho nhau chứ.
Liễu tiểu thư, thiếp thực chất không hề có ý với Vương gia, làm loạn ghen tuông cũng là để Vương gia cách xa thiếp ra một chút, Vương phi bây giờ có thể đuổi thiếp đi luôn cũng được, thiếp đảm bảo ngay đêm nay sẽ rời khỏi kinh thành."
Lý Trinh và Liễu Thanh Nhan đều sững sờ.
Ta lại nói: "Nếu Vương gia không để thiếp thân rời đi, thiếp vẫn có thể làm bia đỡ đạn cho hai vị, thậm chí có thể làm 'đao phủ' cho Vương phi, thay Vương phi đuổi khéo những nữ t.ử muốn mồi chài Vương gia, như vậy Vương gia và Liễu tiểu thư vừa có thể ân ân ái ái, vừa có thể chiếm được cái danh tiếng khoan dung độ lượng."
"Ngươi đúng là vì muốn đứng vững gót chân mà không từ thủ đoạn nhỉ," Liễu Thanh Nhan cười lạnh, "Còn muốn Trinh ca ca thăng vị phận cho ngươi sao, hạng tiện thiếp như ngươi mà cũng xứng?"
Liễu Thanh Nhan đột ngột nổi giận làm Lý Trinh sững người một lát, nhưng hắn nhanh ch.óng vỗ về: "Nhan Nhan chúng ta không nghe cô ta nói bậy, bản vương sẽ trừng phạt cô ta theo cách của muội, cũng sẽ sớm ngày cầu thân, muội yên tâm."
"Người đâu."
Minh thị vệ bước vào, Lý Trinh phân phó: "Lôi cô ta đến phòng giam cho bản vương."
Cánh tay của Minh thị vệ quá khỏe, xách ta lên cứ như xách một con gà con vậy.
Ta bị nhốt vào phòng giam.
Ta đập cửa đá của căn phòng tối om, gào thét: "Thả ta ra."
Ta nghĩ cái cửa đá này chắc là cách âm tốt lắm, chẳng ai nghe thấy tiếng ta gọi cả.
Cuối cùng ta co rúm bên cạnh cửa, ôm lấy đầu gối tự phản tỉnh xem mình đã nói sai câu nào.
—— Ồ, quản giáo thiếp thất chỉ có Trắc phi vị phận cao mới có quyền.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









