1
Thạc vương quỳ trước điện suốt ba ngày, cuối cùng cũng ép được Hoàng thượng đồng ý cho ngài ấy cưới đích nữ của Hộ bộ Thượng thư —— Liễu Thanh Nhan.
Lúc ngài ấy được người ta khiêng về, ta đứng nép bên góc cửa lén nhìn một cái.
Ta hậm hực dậm chân, vò nát chiếc khăn tay rồi trốn biệt vào tiểu viện của mình, đóng c.h.ặ.t cửa không ra ngoài.
Ta nghe thấy đám tì nữ bàn tán xôn xao: "Trước kia Di nương có ghen thế nào cũng mặc, nhưng nếu Vương phi vào phủ mà cô ta vẫn còn như vậy, chúng ta cũng phải chịu khổ theo mất, Tiểu Hoàn mau đi khuyên nhủ đi, đừng có làm mình làm mẩy nữa."
Tiểu Hoàn - tì nữ thân cận thấy ta liền cầu xin: "Cô nương, Vương gia suýt chút nữa thì quỳ đến tàn phế, người bớt tính khí lại chút đi, mau qua thăm ngài ấy đi."
Ta bướng bỉnh đáp: "Không đi, ngài ấy tự mình muốn quỳ, có ai ngăn cản không cho ngài ấy đứng lên đâu, ngài ấy nên đúng như lời mình đã nói —— quỳ đến ch/ết luôn đi."
Trước khi vào cung, Thạc vương ngông cuồng tuyên bố rằng dù có quỳ ch/ết, cũng phải ép Hoàng thượng đáp ứng cho ngài ấy được cưới bạch nguyệt quang trong lòng là Liễu đại tiểu thư.
Để nhận được tin tức mình trở thành góa phụ sớm nhất có thể, ta đặc biệt ra tận cửa đợi chờ khổ sở, kết quả ngài ấy còn sống quay về.
Vì chuyện này, ta tức ch/ết đi được.
Ta là người xuyên không, quan niệm tình yêu của ta là tự do bình đẳng, hòa hợp công chính.
Thạc vương Lý Trinh, hàng vương công quý tộc, tính cả ta thì hậu viện hiện tại có đến mười mấy tì thiếp, là vị hoàng t.ử phong lưu có tiếng khắp kinh thành.
Trong tư tưởng của ta, Lý Trinh chính là một tên “hoàng t.ử hộp đêm” không biết giữ mình.
Dùng hành động ghen tuông để che đậy việc bản thân không muốn gặp hắn, chính là đối sách tốt nhất mà ta đã vắt óc nghĩ ra.
Khó khăn lắm mới né được hắn, làm sao ta có thể vác xác qua đó hầu hạ cho được.
Không đi, không đi, nhất quyết không đi.
Tiểu Hoàn bất lực nhìn ta không cầu tiến, tức đến mức bắt chước ta dậm chân: "Nô tì sẽ thay Cô nương sắc chút d.ư.ợ.c thiện rồi mang qua đó."
Ta che mặt khóc hu hu: "Không đưa cho ngài ấy, để Vương phi của ngài ấy sắc cho, em làm xong thì bưng qua đây cho ta."
Ta nói năng rất chân tình thực ý, nhưng Tiểu Hoàn lại tưởng ta đang đau lòng vì đố kỵ.
Sau khi Tiểu Hoàn rời đi, ta lau khô những giọt nước mắt vừa nặn ra được, bước vào phòng ngủ, lén lút đếm lại số tiền riêng.
Ta thường cảm thấy mình thật bất hạnh, bởi vì ta là thiếp của Thạc vương, thân khế vẫn nằm trong phủ, ta không thể dễ dàng rời khỏi Thạc vương phủ.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bạc, ta lại thấy mình thật may mắn.
Thạc vương có rất nhiều thiếp thất, thói hay ghen của ta thường khiến hắn không vui, vào phủ một năm, ta cũng chỉ phải "tiếp khách" đúng một lần.
Ta ăn món d.ư.ợ.c thiện mà Tiểu Hoàn tiện tay nấu cho, gối đầu lên kho tiền nhỏ của mình mà đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Thế nhưng khi tỉnh dậy, ta phát hiện kho tiền nhỏ của mình đã không cánh mà bay.
Đầu giường, gầm giường, cả căn phòng đều không thấy đâu cả.
Là tên khốn kiếp nào đã trộm bạc của ta.
2
Trước cổng viện của Lý Trinh đang có mười phòng thiếp của hắn đứng chực sẵn, oanh oanh yến yến tạo thành khung cảnh mỹ lệ.
"Minh thị vệ, cầu xin ngài thông truyền một tiếng, để chúng ta được gặp Vương gia một lần đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phận làm thiếp tưởng chừng thân phận không tầm thường, nhưng thực chất cũng chỉ là nô tì, muốn gặp người đàn ông của mình mà còn phải dùng từ "ngài" để cầu xin một thị vệ.
Mười phòng thiếp ấy, người thì bưng bánh ngọt tự làm, kẻ thì bưng canh nóng.
Ta thì lại khác biệt hoàn toàn, tay ôm một chiếc gối mềm.
Thật ra đến cả chiếc gối này ta cũng chẳng muốn đưa, nhưng Tiểu Hoàn bảo ta rằng đêm qua Lý Trinh vì đau chân nên khó ngủ, nghe danh ta có chiếc gối trợ ngủ nên nửa đêm đã sai người tới lấy đi.
Tiểu Hoàn còn đắc ý nói: "Cả Thạc vương phủ này đều là của Vương gia, ngài ấy lấy đồ của Cô nương chính là phúc phận của Cô nương."
Đồ ch/ết tiệt.
Lấy mà không hỏi chính là "trộm" đấy, nghĩ đến chuyện kho tiền bị lấy đi, ta tức đến mức nuốt không trôi cơm.
Thế nên, là tiếp tục giả vờ ghen tuông đóng cửa không tiếp Lý Trinh, hay là đi tìm lại số tiền riêng của ta đây? Cân nhắc đôi bên, ta thấy Lý Trinh cũng không đến mức khó nhìn cho lắm.
Ta vừa xuất hiện, ánh mắt của các thê thiếp đều đổ dồn vào người ta, Minh thị vệ cũng nhìn ta bằng một ánh mắt vô cùng kỳ quái.
Đám thiếp thất kia nhỏ to bàn tán: "Ả ta lại định đến làm loạn nữa đấy à."
"Phải đó, ả còn ôm theo gối đầu, là đến để mời gọi Vương gia sủng hạnh mình sao?"
"Sao ả ta lại trơ trẽn thế không biết, Vương gia đã ra nông nỗi kia rồi mà ả vẫn không chịu buông tha."
"Sủng hạnh cái gì chứ.
Chúng ta mau về thôi, kẻo lại bị vạ lây cùng ả."
"Đi đi đi, lát nữa quay lại sau."
Mỗi lần Vương gia đi tìm tiểu thiếp khác, ta đều sẽ có mặt tại hiện trường để gây gổ.
Thậm chí có một lần, ta còn hất cả một gáo phân lên một người, kết quả là Vương gia vừa phạt ta, vừa cấm túc luôn cả cô ta.
Kể từ đó, mười phòng thiếp nhìn ta chẳng khác nào nhìn thấy ôn thần.
Lúc này đây, đám thiếp của Vương gia kẻ thì kêu đau bụng, người thì bảo trong bếp còn đang sắc t.h.u.ố.c, tóm lại là bọn họ như ong vỡ tổ, chớp mắt đã chạy sạch sành sanh.
Ta mím môi nhìn Minh thị vệ một hồi lâu, rồi đưa chiếc gối trong tay cho hắn.
"Nghe nói Vương gia quỳ đến đau chân, ngủ không ngon giấc, đây là gối mới, phiền Minh thị vệ đưa cái này cho Vương gia, đổi lại cái cũ cho ta dùng."
Ta sợ Minh thị vệ không hiểu rõ, liền trịnh trọng bồi thêm một câu: "Ta đứng đây đợi để lấy lại gối cũ."
Minh thị vệ không nhận gối, đôi mắt lạnh lùng trầm mặc dừng lại trên mặt ta.
Hắn nói: "Người chờ ở đây."
Ta cảm thấy như mặt trời mọc đằng Tây vậy.
Gã thị vệ cầm đầu vốn lạnh lùng vậy mà lại chịu nói chuyện với ta, chuyện này còn hiếm lạ hơn cả việc Vương gia thị tẩm ta nữa.
Chẳng bao lâu sau, hắn bước ra nói với ta: "Vương gia bảo người vào trong."
Ta bỗng nhiên chẳng muốn gặp Vương gia nữa rồi.
Nói chuyện với Minh thị vệ còn khiến ta vui vẻ hơn gặp Vương gia nhiều.
Thế nhưng hình như hắn không thích ta nói nhiều, cứ liên tục giữ khoảng cách với ta.
Thạc vương quỳ trước điện suốt ba ngày, cuối cùng cũng ép được Hoàng thượng đồng ý cho ngài ấy cưới đích nữ của Hộ bộ Thượng thư —— Liễu Thanh Nhan.
Lúc ngài ấy được người ta khiêng về, ta đứng nép bên góc cửa lén nhìn một cái.
Ta hậm hực dậm chân, vò nát chiếc khăn tay rồi trốn biệt vào tiểu viện của mình, đóng c.h.ặ.t cửa không ra ngoài.
Ta nghe thấy đám tì nữ bàn tán xôn xao: "Trước kia Di nương có ghen thế nào cũng mặc, nhưng nếu Vương phi vào phủ mà cô ta vẫn còn như vậy, chúng ta cũng phải chịu khổ theo mất, Tiểu Hoàn mau đi khuyên nhủ đi, đừng có làm mình làm mẩy nữa."
Tiểu Hoàn - tì nữ thân cận thấy ta liền cầu xin: "Cô nương, Vương gia suýt chút nữa thì quỳ đến tàn phế, người bớt tính khí lại chút đi, mau qua thăm ngài ấy đi."
Ta bướng bỉnh đáp: "Không đi, ngài ấy tự mình muốn quỳ, có ai ngăn cản không cho ngài ấy đứng lên đâu, ngài ấy nên đúng như lời mình đã nói —— quỳ đến ch/ết luôn đi."
Trước khi vào cung, Thạc vương ngông cuồng tuyên bố rằng dù có quỳ ch/ết, cũng phải ép Hoàng thượng đáp ứng cho ngài ấy được cưới bạch nguyệt quang trong lòng là Liễu đại tiểu thư.
Để nhận được tin tức mình trở thành góa phụ sớm nhất có thể, ta đặc biệt ra tận cửa đợi chờ khổ sở, kết quả ngài ấy còn sống quay về.
Vì chuyện này, ta tức ch/ết đi được.
Ta là người xuyên không, quan niệm tình yêu của ta là tự do bình đẳng, hòa hợp công chính.
Thạc vương Lý Trinh, hàng vương công quý tộc, tính cả ta thì hậu viện hiện tại có đến mười mấy tì thiếp, là vị hoàng t.ử phong lưu có tiếng khắp kinh thành.
Trong tư tưởng của ta, Lý Trinh chính là một tên “hoàng t.ử hộp đêm” không biết giữ mình.
Dùng hành động ghen tuông để che đậy việc bản thân không muốn gặp hắn, chính là đối sách tốt nhất mà ta đã vắt óc nghĩ ra.
Khó khăn lắm mới né được hắn, làm sao ta có thể vác xác qua đó hầu hạ cho được.
Không đi, không đi, nhất quyết không đi.
Tiểu Hoàn bất lực nhìn ta không cầu tiến, tức đến mức bắt chước ta dậm chân: "Nô tì sẽ thay Cô nương sắc chút d.ư.ợ.c thiện rồi mang qua đó."
Ta che mặt khóc hu hu: "Không đưa cho ngài ấy, để Vương phi của ngài ấy sắc cho, em làm xong thì bưng qua đây cho ta."
Ta nói năng rất chân tình thực ý, nhưng Tiểu Hoàn lại tưởng ta đang đau lòng vì đố kỵ.
Sau khi Tiểu Hoàn rời đi, ta lau khô những giọt nước mắt vừa nặn ra được, bước vào phòng ngủ, lén lút đếm lại số tiền riêng.
Ta thường cảm thấy mình thật bất hạnh, bởi vì ta là thiếp của Thạc vương, thân khế vẫn nằm trong phủ, ta không thể dễ dàng rời khỏi Thạc vương phủ.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy bạc, ta lại thấy mình thật may mắn.
Thạc vương có rất nhiều thiếp thất, thói hay ghen của ta thường khiến hắn không vui, vào phủ một năm, ta cũng chỉ phải "tiếp khách" đúng một lần.
Ta ăn món d.ư.ợ.c thiện mà Tiểu Hoàn tiện tay nấu cho, gối đầu lên kho tiền nhỏ của mình mà đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Thế nhưng khi tỉnh dậy, ta phát hiện kho tiền nhỏ của mình đã không cánh mà bay.
Đầu giường, gầm giường, cả căn phòng đều không thấy đâu cả.
Là tên khốn kiếp nào đã trộm bạc của ta.
2
Trước cổng viện của Lý Trinh đang có mười phòng thiếp của hắn đứng chực sẵn, oanh oanh yến yến tạo thành khung cảnh mỹ lệ.
"Minh thị vệ, cầu xin ngài thông truyền một tiếng, để chúng ta được gặp Vương gia một lần đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phận làm thiếp tưởng chừng thân phận không tầm thường, nhưng thực chất cũng chỉ là nô tì, muốn gặp người đàn ông của mình mà còn phải dùng từ "ngài" để cầu xin một thị vệ.
Mười phòng thiếp ấy, người thì bưng bánh ngọt tự làm, kẻ thì bưng canh nóng.
Ta thì lại khác biệt hoàn toàn, tay ôm một chiếc gối mềm.
Thật ra đến cả chiếc gối này ta cũng chẳng muốn đưa, nhưng Tiểu Hoàn bảo ta rằng đêm qua Lý Trinh vì đau chân nên khó ngủ, nghe danh ta có chiếc gối trợ ngủ nên nửa đêm đã sai người tới lấy đi.
Tiểu Hoàn còn đắc ý nói: "Cả Thạc vương phủ này đều là của Vương gia, ngài ấy lấy đồ của Cô nương chính là phúc phận của Cô nương."
Đồ ch/ết tiệt.
Lấy mà không hỏi chính là "trộm" đấy, nghĩ đến chuyện kho tiền bị lấy đi, ta tức đến mức nuốt không trôi cơm.
Thế nên, là tiếp tục giả vờ ghen tuông đóng cửa không tiếp Lý Trinh, hay là đi tìm lại số tiền riêng của ta đây? Cân nhắc đôi bên, ta thấy Lý Trinh cũng không đến mức khó nhìn cho lắm.
Ta vừa xuất hiện, ánh mắt của các thê thiếp đều đổ dồn vào người ta, Minh thị vệ cũng nhìn ta bằng một ánh mắt vô cùng kỳ quái.
Đám thiếp thất kia nhỏ to bàn tán: "Ả ta lại định đến làm loạn nữa đấy à."
"Phải đó, ả còn ôm theo gối đầu, là đến để mời gọi Vương gia sủng hạnh mình sao?"
"Sao ả ta lại trơ trẽn thế không biết, Vương gia đã ra nông nỗi kia rồi mà ả vẫn không chịu buông tha."
"Sủng hạnh cái gì chứ.
Chúng ta mau về thôi, kẻo lại bị vạ lây cùng ả."
"Đi đi đi, lát nữa quay lại sau."
Mỗi lần Vương gia đi tìm tiểu thiếp khác, ta đều sẽ có mặt tại hiện trường để gây gổ.
Thậm chí có một lần, ta còn hất cả một gáo phân lên một người, kết quả là Vương gia vừa phạt ta, vừa cấm túc luôn cả cô ta.
Kể từ đó, mười phòng thiếp nhìn ta chẳng khác nào nhìn thấy ôn thần.
Lúc này đây, đám thiếp của Vương gia kẻ thì kêu đau bụng, người thì bảo trong bếp còn đang sắc t.h.u.ố.c, tóm lại là bọn họ như ong vỡ tổ, chớp mắt đã chạy sạch sành sanh.
Ta mím môi nhìn Minh thị vệ một hồi lâu, rồi đưa chiếc gối trong tay cho hắn.
"Nghe nói Vương gia quỳ đến đau chân, ngủ không ngon giấc, đây là gối mới, phiền Minh thị vệ đưa cái này cho Vương gia, đổi lại cái cũ cho ta dùng."
Ta sợ Minh thị vệ không hiểu rõ, liền trịnh trọng bồi thêm một câu: "Ta đứng đây đợi để lấy lại gối cũ."
Minh thị vệ không nhận gối, đôi mắt lạnh lùng trầm mặc dừng lại trên mặt ta.
Hắn nói: "Người chờ ở đây."
Ta cảm thấy như mặt trời mọc đằng Tây vậy.
Gã thị vệ cầm đầu vốn lạnh lùng vậy mà lại chịu nói chuyện với ta, chuyện này còn hiếm lạ hơn cả việc Vương gia thị tẩm ta nữa.
Chẳng bao lâu sau, hắn bước ra nói với ta: "Vương gia bảo người vào trong."
Ta bỗng nhiên chẳng muốn gặp Vương gia nữa rồi.
Nói chuyện với Minh thị vệ còn khiến ta vui vẻ hơn gặp Vương gia nhiều.
Thế nhưng hình như hắn không thích ta nói nhiều, cứ liên tục giữ khoảng cách với ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









