16

Chuyện tốt mà ta mong đợi cuối cùng cũng đã đến.

Thứ sử Kinh Châu mang theo thánh chỉ đến biệt viện của Lý Trinh.

Lý Trinh quỳ xuống tiếp chỉ, nhưng Thứ sử lại đưa thánh chỉ vào tận tay ta.

—— Đối đầu trực diện ta không đấu lại Lý Trinh, nên ta chỉ có thể giải vây từ đường vòng.

Ta tung tin thu mua ngọc trai giá cao, thợ lặn tích cực khai thác, nhưng khi ta bị nhốt vào đại lao, hàng hóa bị ứ đọng.

Những kẻ thu mua khác muốn ép giá, nhưng thợ lặn không đồng ý, chắc chắn sẽ kéo đến trước mặt ta đòi công đạo.

Họ không vào được đại lao, chỉ có thể quanh quẩn trước nha môn để tạo áp lực dư luận cho ta.

Hơn nữa, năm nay phương Bắc có nạn châu chấu, mất mùa, triều đình khắp nơi trưng thu lương thực.

Ta lấy danh nghĩa Thương hội quyên góp cho triều đình mười vạn thạch lương.

Thứ sử Kinh Châu đến đây không chỉ để ban chỉ, mà còn để nhờ ta vận chuyển lương thực.

Trong vòng nửa tháng, ông ta phải đưa lương tới kho hoàng gia ở phía Bắc, thánh chỉ chính là lệnh cho ta hỗ trợ Thứ sử.

Về yêu cầu của ta để làm việc này, chính là xin Bệ hạ đặc ban cho ta quyền tự do chọn phu quân.

Ta mở thánh chỉ ra cho Lý Trinh xem và nói: "Vương gia, ta phải đi rồi, nhưng ta muốn tính sổ với ngài một chút."

Ta muốn tính với Lý Trinh xem việc hắn giam lỏng ta đã khiến ta tổn thất bao nhiêu bạc.

Ta mỗi ngày thu vào đấu vàng, hắn nhốt ta nửa tháng, phải bồi thường thiệt hại cho ta.

Lý Trinh vốn đã lấy danh nghĩa "nam nhân của ta" để giúp ta thu mua rất nhiều ngọc trai, giờ chẳng còn tiền mặt.

Nhưng hôm nay ta nhất định phải bắt hắn nôn ra mới thôi.

Lý Trinh biết ta cố tình tìm cớ gây sự, mím môi tức tối lườm ta.

Thứ sử đại nhân đầu óc nhanh nhạy, liền nói: "Trương hội trưởng là thương nhân, hay là viết giấy nợ? Hoặc dùng thứ gì đó để hoán đổi."

Ta im lặng một lát rồi đồng ý, nói là nể mặt Thứ sử đại nhân.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Ta đòi Lý Trinh một đội hộ vệ và cái biệt viện này.

Ta chỉ tay vào Khương Minh: "Cả hắn nữa, đi đón đệ đệ ta ra đây, sau này dạy võ cho đệ đệ ta, đợi dạy xong đệ ấy đ.á.n.h cho hắn một trận tơi bời rồi sẽ trả lại cho Vương gia."

Chẳng biết Lý Trinh nghĩ gì, hắn không phản bác mà đồng ý ngay lập tức.

Thứ sử Kinh Châu cáo từ Lý Trinh, việc vận lương không thể trì hoãn.

Sau khi đón đệ đệ ra, ta để đệ ấy đi đường thủy vận lương cùng thuộc hạ của Thứ sử, còn ta đi đường bộ với Thứ sử.

Vừa ra khỏi vịnh Thứ Đồng, ta và Thứ sử Kinh Châu liền bị toán cướp chặn đường.

Đám cướp không chỉ cướp lương mà còn muốn gi/ết ta và Thứ sử.

May mà ta cảnh giác, báo cho Lý Trinh, Lý Trinh đã bắt được kẻ đứng sau là Liễu Thanh Nhan.

Liễu Thanh Nhan thừa nhận tất cả.

Cô ta nói muốn để Lý Trinh bị vạn người phỉ nhổ, thân bại danh liệt, muốn ta bị bắt vào ổ thổ phỉ cho nghìn người chà đạp.

Lý Trinh cười nhạo Liễu Thanh Nhan: "Ngươi là Vương phi ta quỳ xin phụ hoàng ban cho, nên không thể phế. Ngươi biết ta hạ t.h.u.ố.c ngươi, nhưng ngươi không biết rằng đêm đó kẻ nào đã đưa người đàn ông kia lên giường ngươi sao."

Ta nghe Lý Trinh gằn từng chữ: "Là cha ngươi đấy. Ta đã đưa t.h.u.ố.c giải cho ông ta, nhưng ông ta không cho ngươi uống, ông ta thà để kẻ khác nh.ụ.c m.ạ ngươi còn hơn là hợp tác với ta. Nếu ông ta lấy t.h.u.ố.c giải, ta việc gì phải đi quỳ cầu phụ hoàng? Kẻ ngươi nên gi/ết nhất chính là cha mình."

"Không, không thể nào..." Liễu Thanh Nhan thét lên tuyệt vọng.

17

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lương thực được vận chuyển đúng hạn, Thiên t.ử đại duyệt, triệu ta vào cung.

Thiên t.ử hỏi tại sao Thương hội của ta lại có sẵn lương thực.

Ta đáp: "Bệ hạ, đó không phải lương dự trữ, mà là giống lúa mới trồng năm nay."

Ta không chỉ có lò gốm, cửa tiệm, mà còn có một đội thương đoàn khởi hành từ Kinh Châu, xuyên qua Thiên Sơn, Tây Vực đến tận Đại Tần.

Thương đoàn mang về giống mới, thử nghiệm ở Kinh Châu, Ích Châu...

Cuối cùng ta dâng lên một phương án —— Kế hoạch hàng hải.

Bệ hạ xem hồi lâu mới nói: "Kinh Châu có dâng sớ, trẫm cân nhắc nửa tháng thấy không khả thi, nhưng xem bản kế hoạch chi tiết này của ngươi, trẫm muốn thử. Ngươi cần gì?"

Ta đáp: "Thần cần một nhóm thợ giỏi, một đội hộ vệ tinh nhuệ năm mươi người, và ba trăm binh sĩ khỏe mạnh. Họ sẽ đến vịnh Thứ Đồng tập bơi, sau đó cùng thần ra khơi để phô diễn quốc uy, làm giàu cho quốc khố của Bệ hạ."

Bệ hạ hỏi khi nào có thể ra khơi.

Ta đáp: "Trong vòng nửa năm."

Bệ hạ lại bắt ta phải xong trong ba tháng, nếu không sẽ đồng ý cho Lý Trinh cầu thân.

Lý Trinh muốn cưới ta làm Trắc phi.

Liễu Thanh Nhan đã điên, bị nhốt ở viện hẻo lánh nhất Vương phủ.

Lý Trinh nghĩ không còn gì cản trở hắn cưới ta nữa, cái "gai" không trong trắng trong lòng hắn chắc hắn nghĩ dần dần sẽ qua.

Ta nhận lời Bệ hạ.

Ba tháng ra khơi không thành vấn đề.

Ta có hai con tàu giấu ở một hòn đảo gần Thứ Đồng.

Từ nửa năm trước chúng đã có thể đi xa, ta cố tình công bố muộn để đề phòng Lý Trinh.

Không ngờ giờ lại dùng đến.

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Hai tháng chuẩn bị đồ sứ, trà, tơ lụa.

Dịp Trung thu, ta báo tin khởi hành.

Bệ hạ phái hộ vệ và tinh binh tới.

Huynh đệ của Khương Minh cũng ở đó, hộ vệ đó còn mang theo cả Tiểu Hoàn.

Trên biển gió mây biến ảo, nhưng bình minh cực đẹp.

Ta dắt Khương Minh ra mũi tàu, chỉ vào mặt biển lấp lánh: "Xem kìa, đây là giang sơn ta đ.á.n.h hạ cho chàng, thích không?"

Khương Minh nắm tay ta: "Ta thật không ngờ lại rời đi dễ dàng như vậy. Vân nương, chúng ta thế này có tính là bỏ trốn không?"

"Không tính, chúng ta là danh chính ngôn thuận," ta hỏi hắn, "Chàng có muốn ở rể nhà ta không?"

Khương Minh vuốt má ta, bế thốc ta vào phòng.

Ái chà.

Chàng đúng là hiểu ý ta.

Sau đó Khương Minh mới kể, Hoàng thượng đã đem toàn bộ Ảnh vệ từng giám sát các hoàng t.ử giao cho ta điều phái.

Từ nay họ đều là thị vệ của ta.

Còn Khương Minh và Tiểu Hoàn có nhiệm vụ khác:

Khương Minh vừa bảo vệ ta, vừa phải định kỳ báo cáo tình hình cho Lý Trinh, mục đích chính là chặn đứng mọi gã đàn ông định tiếp cận ta.

Còn Tiểu Hoàn thì vừa chăm sóc ta vừa phải dạy ta "Tam tòng tứ đức".

Ta thấy chẳng sao cả, dù sau này Lý Trinh có biết chuyện của ta và Khương Minh thì hắn cũng chẳng đuổi kịp bước chân ta nữa rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện