15

Lý Trinh quay lại biệt viện khi đã uống rất nhiều rượu.

Hắn đá văng cửa phòng ta, gọi tên ta: "Tần Sở ——"

Ta tiến lên đón hắn, nói rằng hắn nhận nhầm người rồi, còn hỏi có phải hắn đến để hành lạc không? Ánh mắt Lý Trinh mê ly, hắn vừa hôn lên mặt ta, vừa lảm nhảm nói ta đã không còn sạch sẽ.

Ta rất hiểu cảm giác này của hắn.

Giống như một đĩnh bạc rơi vào vũng bùn, nhặt lên thì chê bẩn, vứt đi thì lại không nỡ, trong lòng đầy rẫy sự không cam tâm.

Lý Trinh cởi y phục của ta, nhưng khi nhìn thấy những vết đỏ trên cổ ta, hắn sững người.

Cả người hắn nhũn ra, nhu khí cũng tắt ngấm.

Lý Trinh hỏi ta: "Sở Sở, có phải vì Liễu Thanh Nhan nên nàng mới rời bỏ bản vương không? Nhưng ta không hề thích cô ta, cưới cô ta chỉ là vì ngôi vị hoàng đế của Hoàng huynh. Ta đã nói với nàng rồi, ta sẽ đón nàng về, thăng vị phận cho nàng. Cô ta bắt nạt nàng, ta liền lạnh nhạt với cô ta. Tì nữ của cô ta bắt nạt nàng, ta liền bảo Khương Minh ném ả xuống nước, ta đã trả thù cho nàng rồi."

Lý Trinh cứ độc thoại trong phòng, ta nghe mà thấy vô vị cực kỳ.

Ta rót cho Lý Trinh một chén nước, bên trong có bỏ t.h.u.ố.c ngủ.

Thuốc ngủ và trâm cài tóc phối hợp nhịp nhàng.

Lý Trinh ngủ một mạch đến sáng, vừa tỉnh dậy đã nổi trận lôi đình.

Hắn hỏi Khương Minh: "Tại sao bản vương lại ở đây?"

Khương Minh thuật lại tình hình, Lý Trinh nộ quát: "Ngươi không biết đưa bản vương đi chỗ khác à, cút đi chịu phạt."

Ta nói: "Chê ta bẩn thì thả ta đi, ngài làm khó hắn làm gì. Nếu ngài không thích gã thị vệ này thì tặng cho ta đi, công phu của hắn tốt như vậy, ta buôn bán rất cần người như thế."

Lý Trinh lại bắt đầu gầm rú, hắn mắng ta: "Đến cả thị vệ của ta mà ngươi cũng muốn quyến rũ, loại đàn bà lẳng lơ này."

"Ta làm gì ảnh hưởng đến ngài nào, Vương gia định quản cả đời tư của dân nữ à?"

Nếu trong tay Lý Trinh có một con d.a.o, chắc ta đã đầu lìa khỏi cổ rồi.

Lý Trinh rút kiếm của Khương Minh ra, nhưng Khương Minh đã tay không nắm lấy lưỡi kiếm.

"Vương gia, ngài đã quên mấy năm qua người đã tìm cô ấy vất vả thế nào rồi sao?"

"Bản vương không quên, nhưng cô ta không thèm. Bản vương tìm cô ta vì lo cô ta ăn không ngon, ngủ không yên, còn cô ta đang làm gì? Cô ta đang vui vẻ mây mưa với người đàn ông khác."

Khương Minh bỗng nhiên nói: "Thuộc hạ vẫn luôn không hiểu rốt cuộc Vương gia thích cô ấy ở điểm nào?"

Lý Trinh nói: "Trước đây cô ấy là con mèo của ta, nhưng bây giờ cô ấy là cái gì chứ ——"

🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟

👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️

💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch

💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖

Lý Trinh thất thần rời đi, hắn cũng chẳng biết tại sao mình lại thích ta.

Ta hỏi Khương Minh thích ta ở điểm nào?

Khương Minh nói không biết, chàng chỉ nhớ ngày trước ta rất hay cười.

Dù có đang tức giận, hễ nhìn thấy chàng là ta lại cười, sau này chàng luôn nhớ đến cảnh ta cười và gọi: "Uẩn thị vệ"

Chàng không hiểu nổi, tại sao lại có người có thể nhớ nhầm tên chàng suốt bấy lâu như vậy.

"Chàng ngốc à, sao ta có thể gọi nhầm tên chàng được," ta nói, "Nam nhi hai mươi tuổi làm lễ gia quan, chàng là thị vệ, chưa từng có ai làm lễ cho. Thế nên ta mới tự ý đặt cho chàng một cái tên tự, gọi là [Minh Uẩn], chỉ là sau này ta trở thành tiểu thiếp của Lý Trinh, tức quá nên mới đổi cách gọi."

Không khí đang tốt đẹp, mặt Khương Minh bỗng sầm xuống.

Chàng quay người nhìn về phía sau —— Liễu Thanh Nhan tới.

Sắc mặt Liễu Thanh Nhan trắng bệch, dù có dặm lớp phấn dày cũng không che nổi vẻ suy sụp hiện rõ trên mặt.

Ta mỉm cười chào hỏi, nhưng cô ta vẫn giữ khuôn mặt căng thẳng, nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Ta bảo Khương Minh cùng rời đi, nhưng Liễu Thanh Nhan lúc này lại muốn đối nghịch với ta.

Cô ta bắt Khương Minh dẫn cô ta đi tìm Lý Trinh.

"Cô không biết đường à?" Ta nói, "Hắn là thị vệ, không phải quản gia."

Liễu Thanh Nhan cau mày nhìn ta, lúc cô ta định mở miệng, ta nói luôn cho bõ ghét: "Đừng nhìn ta, thị vệ này là để canh giữ ta đấy, hắn mà không canh thì ta đã chạy từ lâu rồi. Mau đi khuyên nam nhân của cô thả ta đi đi."

Khương Minh cùng ta rời đi, nhưng mặt chàng vẫn lạnh băng.

Ta hỏi: "Sao lại không vui rồi?"

Khương Minh lắc đầu, chỉ bảo lo cho ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có gì mà phải lo chứ, chính ta là người đã gửi thư nặc danh cho Liễu Thanh Nhan, bảo cô ta rằng vị trí Vương phi sắp không giữ nổi rồi.

Nếu Lý Trinh đã tìm ta suốt mấy năm, thì những năm qua Liễu Thanh Nhan chắc chắn đã sống trong dày vò.

Cô ta nhất định sẽ tìm cơ hội khiến ta vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.

Tuy nhiên, trước khi chuyện của ta xảy ra, ta đã được chứng kiến "tu la tràng" của cặp phu thê nghiệt duyên này.

Ban ngày khi tỉnh táo, Lý Trinh sẽ cố ý tránh mặt ta, nhưng hễ đêm xuống, cứ uống say là hắn lại tìm đến.

Lý Trinh như một đống bùn nhão, quỳ trên đất ôm lấy chân ta, cầu xin ta nói cho hắn biết sự thật.

"Sở Sở, nàng chưa từng ở bên người đàn ông khác, nàng vẫn luôn yêu ta, chỉ vì ta cưới Liễu Thanh Nhan nên nàng mới rời bỏ ta, đúng không?"

Nhưng lần nào ta cũng thành thật bảo hắn: Ta có đàn ông khác rồi.

Liễu Thanh Nhan tận mắt chứng kiến cảnh Lý Trinh say xỉn mất hết phong độ.

Cô ta đứng nhìn một lát rồi bước tới đỡ Lý Trinh, nhưng vừa chạm vào, Lý Trinh đã đẩy cô ta ra.

Hắn gầm lên: "Đồ bẩn thỉu, cút đi."

Liễu Thanh Nhan không quá ngạc nhiên, nhưng nước mắt cô ta chảy dài, oán hận dần hiện rõ trên mặt: "Thiếp bẩn thỉu chẳng phải là do chàng hạ t.h.u.ố.c thiếp sao? Cha thiếp hạ t.h.u.ố.c chàng, chàng không dám đối phó với ông ấy nên mới lôi thiếp ra làm vật tế."

Liễu Thanh Nhan cười nhạo Lý Trinh: "Vương phi của chàng không còn trong trắng, người thiếp chàng thích cũng chẳng hề sạch sẽ, một vị Vương gia đường đường như chàng thật nực cười, thật thê t.h.ả.m."

Lý Trinh dường như phát điên: "Ta phải gi/ết ch/ết ngươi."

Liễu Thanh Nhan vùng dậy chạy ra ngoài, hai người bọn họ cứ thế kẻ đuổi người chạy khắp trong vườn.

"Họ thế kia, nàng không định đi quản à?"

Khương Minh thấy ta ngạc nhiên thì nói bọn họ thường xuyên làm loạn như vậy, nhưng đến ngày hôm sau, mọi người sẽ lại khôi phục vẻ đạo mạo vốn có.

Ta không kinh ngạc vì họ làm loạn, mà là vì nội dung họ cãi nhau.

Ta hỏi Khương Minh: "Tại sao đêm đó lại là chàng?"

Khương Minh kể rằng: "Thuở đầu Vương gia đến phủ Thượng thư cầu thân, Liễu Thượng thư muốn gả thứ nữ vào Vương phủ nên đã bỏ t.h.u.ố.c vào rượu. Vương gia biết chuyện nên bảo ta dịch dung thành dáng vẻ của ngài ấy. Sau khi trúng t.h.u.ố.c, Vương gia đưa t.h.u.ố.c giải cho ta. Ngài ấy sợ chuyện này khiến Thượng thư nghi ngờ nên tự mình cũng uống một chút rượu, rồi bảo ta đưa ngài ấy về tìm nàng. Ngài ấy định lực không đủ, chưa ra khỏi phủ Thượng thư đã bắt đầu mê sảng, ta liền cho ngài ấy uống t.h.u.ố.c giải."

Ta hỏi: "Vậy hắn phải hiểu rõ chứ, sao lại tưởng lần đó là ta?"

"Vương gia tự mình lấy nhầm t.h.u.ố.c giải, loại đó là t.h.u.ố.c gây ảo giác, ngài ấy đã coi cái gối là nàng."

"Vậy đứa con trong bụng Liễu Thanh Nhan là của ai?"

Phía Liễu Thanh Nhan ta đã bí mật điều tra, nhưng cha của đứa bé là ai thì ta vẫn chưa tra ra được.

"Vương gia tức giận vì bị người ta chơi xỏ nên cũng hạ t.h.u.ố.c Vương phi, cha của đứa bé là một tên nô bộc bên cạnh Liễu Thượng thư, kẻ đó đã bị đ.á.n.h ch/ết ngay sau đó."

"Lý Trinh tốt bụng thế sao, nuôi con cho kẻ khác?"

"Đứa bé trong bụng Vương phi đã phá rồi, tiểu công t.ử hiện tại là do một người thiếp sinh ra, ký danh dưới tên cô ta. Vốn dĩ Vương gia định để nàng sinh một đứa con, ký danh dưới tên Vương phi để làm đích t.ử."

Đúng là m.á.u ch.ó thật mà.

Sau khi Lý Trinh và Vương phi rượt đuổi nhau xong, hắn lại đến tìm ta, lần này hắn ôm ta khóc lóc, dĩ nhiên lại bị ta chuốc t.h.u.ố.c ngủ say.

Thời gian này ta đều ngủ ở phòng bên cạnh, Khương Minh canh cửa, ta ngủ rất yên tâm.

Nhưng đêm nay có chút ồn ào.

Là Khương Minh đang nói chuyện với ai đó.

Người kia bảo Khương Minh điên rồi, sao có thể dây dưa với nữ nhân của Vương gia.

Khương Minh phản bác: "Cô ấy không phải nữ nhân của Vương gia, cô ấy là của ta."

Người kia nói: "Ngươi tranh giành nữ nhân với Vương gia, tranh nổi không? Nếu Vương gia biết, ngươi sẽ ch/ết, mà người đàn bà kia cũng sẽ ch/ết."

"Ta sẽ quay về bẩm báo Hoàng thượng, rút khỏi Ảnh vệ."

"Ngươi đã giám sát Vương gia mười mấy năm rồi, đừng có tự tìm đường ch/ết. Ta đến không phải để gây rắc rối cho ngươi, mà là khuyên ngươi nhìn rõ bản thân mình đi. Nếu ngươi thực sự thích cô ta, thì đừng kéo người ta vào vũng bùn của ngươi. Những Ảnh vệ đã ch/ết kia chính là bài học nhãn tiền đấy."

Ta ném cái gối về phía cửa sổ, quát lớn: "Ồn ch/ết đi được, có để cho người ta ngủ không hả."

Bọn họ đều là người có võ công, nói mấy lời này chẳng phải là cố ý để ta nghe thấy sao.

Một kẻ muốn ta biết khó mà lui, một kẻ muốn ta biết hắn chung tình sâu đậm.

Đúng là một lũ thần kinh.

Bên ngoài yên tĩnh lại, Khương Minh vào phòng, lên giường.

Chàng mang theo hơi lạnh ôm lấy ta nói: "Làm nàng tỉnh giấc rồi. Nàng đừng bận tâm đến hắn."

Ta không ngờ Khương Minh còn có thân phận thứ hai.

Người kia nói rất đúng, Hoàng thượng sẽ không vì một tên nô tài mà trở mặt với Lý Trinh.

Nhưng Khương Minh cũng là một quả b.o.m nổ chậm chôn giữa Hoàng thượng và Lý Trinh, có thể lợi dụng được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện