NGOẠI TRUYỆN KHƯƠNG MINH
Khương Minh không thích nghi được với cuộc sống trên tàu, chàng say sóng suốt nửa tháng.
Nhìn chàng phờ phạc, trông mềm mại rất dễ bắt nạt.
Một ngày, ta thấy chàng đang thêu thùa.
Ta khen chàng giỏi quá với vẻ mặt sùng bái, nhưng hỏi thêu gì thì chàng thề ch/ết không nói.
Ta phải dùng "tuyệt chiêu" trêu chọc...
Cuối cùng chàng cũng chịu đưa cho ta.
Đó là chiếc khăn tay ta vẽ cho hắn năm xưa.
"Chàng... chàng nhặt lại nó à."
Khương Minh gật đầu: "Ta đã học rất lâu, luyện rất lâu, tặng nàng."
Những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, chẳng biết sao chàng lại nghĩ ra việc học thêu.
"Còn hộp gỗ nhỏ này cũng tặng Vân nương."
Ta mở ra, bên trong là đủ loại trâm vàng.
Khương Minh nói: "Mỗi khi thấy trâm vàng, ta lại nhớ đến cảnh nàng giấu nó dưới gối."
Ta cay mắt, hỏi chàng: "Làm gì thế, làm sính lễ à? Ta nói rồi, chàng phải ở rể."
Khương Minh lắc đầu: "Ta đã làm sai một chuyện, Vân nương có thể tha lỗi không?
Chính ta là người đã đề nghị Vương gia nạp nàng làm thiếp, ta vẫn luôn không dám nói, ta tưởng..."
Ta tiếp lời: "Chàng tưởng ta là loại nha đầu muốn leo lên giường chủ t.ử chứ gì?
Ban đầu ta đúng là muốn leo giường đấy, nhưng không phải giường Lý Trinh, mà là giường của chàng.
Nếu chàng không bày vẽ, thì con của chúng ta giờ đã quấn chân chàng đòi dạy kiếm thuật rồi."
Khương Minh ngập ngừng: "Vân nương, Ảnh vệ tụi ta từ nhỏ đã uống t.h.u.ố.c tuyệt tự, ta không thể có con.
Nếu nàng thích trẻ con, ta...
Chỉ cần là con của nàng, ta đều coi như con đẻ."
"Thật không?"
Khương Minh gật đầu.
Ta càu nhàu: "Sao chàng không nói sớm."
Khương Minh bỗng quay mặt đi, lí nhí: "Chỉ là sau đó, ta phải gi/ết ch/ết gã đàn ông kia."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Hả?
Ta ngẩn người một lát mới hiểu ý chàng là để ta đi sinh con với người khác.
Ta giận dỗi quát: "Ý chàng là sao?
Ta là loại lẳng lơ thế à?
Ngoài chàng ra ta còn người đàn ông nào nữa đâu, uổng công ta thủ thân như ngọc vì chàng bao năm.
Mấy lời trước kia là ta lừa Lý Trinh đấy, chàng...
Chàng muốn làm ta tức ch/ết hả."
Khương Minh vội nhận lỗi: "Hôm đó ở đại lao Vân nương nói thật quá, ta cứ tưởng nàng đã chịu nhiều khổ sở."
Ta ném cho chàng cuốn "Bí kíp phòng trung", bảo chàng tự đi mà học.
Nhưng cuốn sách này không thể học một mình, chàng cần một "phu t.ử" chỉ dạy tận tình.
NGOẠI TRUYỆN LÝ TRINH
Gần đây ta phát hiện một chuyện thú vị.
Nha đầu từng nghe trộm ta và Hoàng huynh bàn chuyện bức cung, tự dọa mình ngã xuống nước, nay đã sống lại và mất trí nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta định thử xem có phải nàng ta giả vờ không, nếu giả vờ để giữ mạng, ta sẽ tiễn nàng một đoạn.
Nhưng thị vệ của ta lại khuyên nên nạp làm tiện thiếp để dễ dò xét.
Ta thấy cũng là ý hay.
—— Nếu sau lưng nàng ta có kẻ chủ mưu, ta có thể thu phục để nàng làm việc cho ta.
Nhưng dần dần ta phát hiện, nàng ta chỉ là một con bé ngốc.
Mỗi ngày chỉ có ăn và ngủ.
Con bé ngốc có vẻ rất thích ta, không muốn nữ nhân khác lại gần ta.
Một nô tì mà mơ tưởng độc chiếm ta cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng cái vẻ hốt hoảng của nàng ta trông thật thú vị.
Nàng ta biết đọc, biết viết, trong đầu luôn có những ý tưởng kỳ quái.
Nàng ta giống như một con mèo hoang, khi phát hỏa sẽ lộ ra móng vuốt thật để bảo vệ mình.
Ta bắt đầu thích nàng từ khi nào?
Ta không nhớ rõ.
Có lẽ là khi ta sủng hạnh nàng, khi nàng gây sự với đám thiếp khác, hoặc khi Hoàng huynh bắt ta cưới con gái Liễu Thượng thư, ta đã thấy đau lòng...
Nàng yêu ta như thế, chắc chắn không muốn ta cưới Vương phi.
Ta định bảo với nàng rằng dù nàng thích ta, ta cũng ưng nàng, nhưng thân phận nàng quá thấp kém, ta không thể cưới nàng làm chính thất, thăng lên Thừa vi đã là cực hạn, nàng không nên đòi hỏi quá nhiều.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Hai ngày trước khi cưới Vương phi, nàng rất ngoan ngoãn, điều này làm ta khó chịu.
Nhất là khi nàng chúc ta và Vương phi bách niên giai lão, ta đã bắt đầu muốn nạp nàng làm Trắc phi.
Nhưng nàng ch/ết rồi.
Ch/ết đúng ngày ta đại hôn.
Ta chẳng biết tìm ai báo thù, nên đã gi/ết sạch đám trộm cướp trong kinh thành.
Ta hằng ngày ngủ lại viện của nàng, nằm trên chiếc giường nàng từng nằm.
Ta thường mơ thấy nàng, mơ thấy nàng sinh cho ta một đứa con kháu khỉnh.
Nhưng khi tỉnh lại chỉ có căn phòng trống không.
Thế là ta sủng hạnh một tì thiếp khác, sau khi cô ta sinh được con, ta chỉ giữ đứa bé lại, coi đứa bé đó là con của ta và nàng.
Sau này nó sẽ là Thế t.ử, kế thừa tước vị của ta.
Vương phi của ta một ngày nọ mua về một món đồ sứ tinh xảo, ta thấy hoa văn trên đó thật quen mắt.
Trên chiếc gối nàng tặng ta sau khi ta quỳ xin phụ hoàng đến thâm tím cả chân cũng có khóm trúc xanh như vậy, ngay cả số lượng lá cũng y hệt.
Hóa ra nàng chưa ch/ết, mà là đã rời đi.
Nhưng tại sao nàng phải đi?
Chẳng phải nàng thích ta nhất sao.
Ta suy đi tính lại, chắc chắn là vì ta cưới Vương phi, nàng đau lòng quá đỗi, chỉ có rời kinh thành mới bớt đau thương.
Ta tìm nàng nhiều năm, nhiều nơi.
Nhưng khi gặp lại, nàng vui vẻ với tất cả mọi người, trừ ta...
Nàng chưa bao giờ cười với ta.
Nàng còn thẳng thừng nói nàng không thích ta.
Nàng thậm chí đã vui vẻ với kẻ khác.
Ta muốn gi/ết nàng, nhưng không nỡ.
Ta muốn từ bỏ nàng, nhưng không cam lòng.
Ta đường đường là Hoàng t.ử, Vương gia quyền quý, dù nàng có qua tay kẻ khác, ta cũng phải nhốt nàng bên cạnh mình.
Sẽ có một ngày, ta sẽ quên đi việc nàng vì trốn chạy ta mà trao thân cho kẻ khác.
Sẽ có một ngày, nàng sẽ lại yêu ta.
Khương Minh không thích nghi được với cuộc sống trên tàu, chàng say sóng suốt nửa tháng.
Nhìn chàng phờ phạc, trông mềm mại rất dễ bắt nạt.
Một ngày, ta thấy chàng đang thêu thùa.
Ta khen chàng giỏi quá với vẻ mặt sùng bái, nhưng hỏi thêu gì thì chàng thề ch/ết không nói.
Ta phải dùng "tuyệt chiêu" trêu chọc...
Cuối cùng chàng cũng chịu đưa cho ta.
Đó là chiếc khăn tay ta vẽ cho hắn năm xưa.
"Chàng... chàng nhặt lại nó à."
Khương Minh gật đầu: "Ta đã học rất lâu, luyện rất lâu, tặng nàng."
Những đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, chẳng biết sao chàng lại nghĩ ra việc học thêu.
"Còn hộp gỗ nhỏ này cũng tặng Vân nương."
Ta mở ra, bên trong là đủ loại trâm vàng.
Khương Minh nói: "Mỗi khi thấy trâm vàng, ta lại nhớ đến cảnh nàng giấu nó dưới gối."
Ta cay mắt, hỏi chàng: "Làm gì thế, làm sính lễ à? Ta nói rồi, chàng phải ở rể."
Khương Minh lắc đầu: "Ta đã làm sai một chuyện, Vân nương có thể tha lỗi không?
Chính ta là người đã đề nghị Vương gia nạp nàng làm thiếp, ta vẫn luôn không dám nói, ta tưởng..."
Ta tiếp lời: "Chàng tưởng ta là loại nha đầu muốn leo lên giường chủ t.ử chứ gì?
Ban đầu ta đúng là muốn leo giường đấy, nhưng không phải giường Lý Trinh, mà là giường của chàng.
Nếu chàng không bày vẽ, thì con của chúng ta giờ đã quấn chân chàng đòi dạy kiếm thuật rồi."
Khương Minh ngập ngừng: "Vân nương, Ảnh vệ tụi ta từ nhỏ đã uống t.h.u.ố.c tuyệt tự, ta không thể có con.
Nếu nàng thích trẻ con, ta...
Chỉ cần là con của nàng, ta đều coi như con đẻ."
"Thật không?"
Khương Minh gật đầu.
Ta càu nhàu: "Sao chàng không nói sớm."
Khương Minh bỗng quay mặt đi, lí nhí: "Chỉ là sau đó, ta phải gi/ết ch/ết gã đàn ông kia."
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Hả?
Ta ngẩn người một lát mới hiểu ý chàng là để ta đi sinh con với người khác.
Ta giận dỗi quát: "Ý chàng là sao?
Ta là loại lẳng lơ thế à?
Ngoài chàng ra ta còn người đàn ông nào nữa đâu, uổng công ta thủ thân như ngọc vì chàng bao năm.
Mấy lời trước kia là ta lừa Lý Trinh đấy, chàng...
Chàng muốn làm ta tức ch/ết hả."
Khương Minh vội nhận lỗi: "Hôm đó ở đại lao Vân nương nói thật quá, ta cứ tưởng nàng đã chịu nhiều khổ sở."
Ta ném cho chàng cuốn "Bí kíp phòng trung", bảo chàng tự đi mà học.
Nhưng cuốn sách này không thể học một mình, chàng cần một "phu t.ử" chỉ dạy tận tình.
NGOẠI TRUYỆN LÝ TRINH
Gần đây ta phát hiện một chuyện thú vị.
Nha đầu từng nghe trộm ta và Hoàng huynh bàn chuyện bức cung, tự dọa mình ngã xuống nước, nay đã sống lại và mất trí nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta định thử xem có phải nàng ta giả vờ không, nếu giả vờ để giữ mạng, ta sẽ tiễn nàng một đoạn.
Nhưng thị vệ của ta lại khuyên nên nạp làm tiện thiếp để dễ dò xét.
Ta thấy cũng là ý hay.
—— Nếu sau lưng nàng ta có kẻ chủ mưu, ta có thể thu phục để nàng làm việc cho ta.
Nhưng dần dần ta phát hiện, nàng ta chỉ là một con bé ngốc.
Mỗi ngày chỉ có ăn và ngủ.
Con bé ngốc có vẻ rất thích ta, không muốn nữ nhân khác lại gần ta.
Một nô tì mà mơ tưởng độc chiếm ta cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng cái vẻ hốt hoảng của nàng ta trông thật thú vị.
Nàng ta biết đọc, biết viết, trong đầu luôn có những ý tưởng kỳ quái.
Nàng ta giống như một con mèo hoang, khi phát hỏa sẽ lộ ra móng vuốt thật để bảo vệ mình.
Ta bắt đầu thích nàng từ khi nào?
Ta không nhớ rõ.
Có lẽ là khi ta sủng hạnh nàng, khi nàng gây sự với đám thiếp khác, hoặc khi Hoàng huynh bắt ta cưới con gái Liễu Thượng thư, ta đã thấy đau lòng...
Nàng yêu ta như thế, chắc chắn không muốn ta cưới Vương phi.
Ta định bảo với nàng rằng dù nàng thích ta, ta cũng ưng nàng, nhưng thân phận nàng quá thấp kém, ta không thể cưới nàng làm chính thất, thăng lên Thừa vi đã là cực hạn, nàng không nên đòi hỏi quá nhiều.
🌟 Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 🌟
👉 Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
💬 Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
💖 Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ 💖
Hai ngày trước khi cưới Vương phi, nàng rất ngoan ngoãn, điều này làm ta khó chịu.
Nhất là khi nàng chúc ta và Vương phi bách niên giai lão, ta đã bắt đầu muốn nạp nàng làm Trắc phi.
Nhưng nàng ch/ết rồi.
Ch/ết đúng ngày ta đại hôn.
Ta chẳng biết tìm ai báo thù, nên đã gi/ết sạch đám trộm cướp trong kinh thành.
Ta hằng ngày ngủ lại viện của nàng, nằm trên chiếc giường nàng từng nằm.
Ta thường mơ thấy nàng, mơ thấy nàng sinh cho ta một đứa con kháu khỉnh.
Nhưng khi tỉnh lại chỉ có căn phòng trống không.
Thế là ta sủng hạnh một tì thiếp khác, sau khi cô ta sinh được con, ta chỉ giữ đứa bé lại, coi đứa bé đó là con của ta và nàng.
Sau này nó sẽ là Thế t.ử, kế thừa tước vị của ta.
Vương phi của ta một ngày nọ mua về một món đồ sứ tinh xảo, ta thấy hoa văn trên đó thật quen mắt.
Trên chiếc gối nàng tặng ta sau khi ta quỳ xin phụ hoàng đến thâm tím cả chân cũng có khóm trúc xanh như vậy, ngay cả số lượng lá cũng y hệt.
Hóa ra nàng chưa ch/ết, mà là đã rời đi.
Nhưng tại sao nàng phải đi?
Chẳng phải nàng thích ta nhất sao.
Ta suy đi tính lại, chắc chắn là vì ta cưới Vương phi, nàng đau lòng quá đỗi, chỉ có rời kinh thành mới bớt đau thương.
Ta tìm nàng nhiều năm, nhiều nơi.
Nhưng khi gặp lại, nàng vui vẻ với tất cả mọi người, trừ ta...
Nàng chưa bao giờ cười với ta.
Nàng còn thẳng thừng nói nàng không thích ta.
Nàng thậm chí đã vui vẻ với kẻ khác.
Ta muốn gi/ết nàng, nhưng không nỡ.
Ta muốn từ bỏ nàng, nhưng không cam lòng.
Ta đường đường là Hoàng t.ử, Vương gia quyền quý, dù nàng có qua tay kẻ khác, ta cũng phải nhốt nàng bên cạnh mình.
Sẽ có một ngày, ta sẽ quên đi việc nàng vì trốn chạy ta mà trao thân cho kẻ khác.
Sẽ có một ngày, nàng sẽ lại yêu ta.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









