Nhưng ta lại không sao vui nổi.

Chỉ cần nghĩ đến việc hắn đã chạm vào người khác,

trong lòng ta liền buồn nôn, chỉ muốn ói.

Hắn sao có thể từng có người khác? Nam nhân của ta,

nhất định phải sạch sẽ tinh khiết!

Đã mất đi trong sạch,

việc khai chi tán diệp vì hắn, e rằng phải nghĩ cách khác.

Ta không thể chung phòng với một nam nhân không sạch.

Nhưng đã theo hắn,

kéo dài hương hỏa cho nhà chồng là bổn phận của ta.

Nếu hắn không được,

ta tự nhiên phải tìm người khác.

12

Chi thứ của họ Kỷ không ít,

những người ở trong tướng phủ đều là mấy vị huynh đệ của công công ta.

Nghe nói họ Kỷ đến đời tổ phụ của Kỷ Minh Dương đã suy tàn,

toàn nhờ công công thi khoa cử ra làm quan,

lên đến chức thừa tướng,

mới đứng vững được ở kinh thành.

Nghĩ vậy,

kỳ thực bọn họ vốn cũng chẳng khác ta là mấy.

Môn đệ cao thấp ta không mấy để tâm,

đã nhận định Kỷ Minh Dương,

thì không chê xuất thân của hắn.

Cho dù hắn không còn sạch,

ta cũng sẽ không gây thêm phiền toái cho hắn.

Nữ nhân nhà họ Vương chúng ta,

đã gả đi, liền từ một mà chung.

Hắn sinh không được con,

nhưng ta không thể để hắn tuyệt hậu.

Đang nghĩ vậy,

một nam nhân xuất hiện.

Kỷ Minh Dương có một vị đường huynh tên Kỷ Minh Đường,

thân hình tương đương hắn,

gương mặt cũng xem như đoan chính.

Dùng để sinh con,

vừa vặn thích hợp.

Chỉ là so với Kỷ Minh Dương,

dù sao cũng kém đi một chút.

Ta từ xa ngàn dặm tới kinh thành là vì hắn,

nay không còn đường quay đầu,

chỉ có thể tạm bợ sống cùng hắn mà thôi.

Đáng tiếc thay,

thân thể tốt đẹp kia của hắn,

ta đến cả cơ hội chạm vào cũng không còn.

Ta thử đem tâm tư chuyển sang Kỷ Minh Đường.

Trùng hợp thay,

chưa kịp để ta để ý đến hắn,

ta đã phát hiện hắn thường xuyên “tình cờ gặp” ta

ở hoa viên, bên bờ nước.

Ánh mắt hắn luôn như có như không dừng trên người ta.

Mỗi lần như vậy ta đều cúi đầu bước nhanh rời đi,

không dám nhìn hắn.

Cho đến một ngày,

hắn nhặt được khăn tay của ta,

liền đến tiểu viện trả lại.

Ta biết,

hắn nhất định sẽ tới.

Chiếc khăn ấy,

vốn là ta cố ý làm rơi.

Ta không dám mở cửa,

chỉ trốn sau cánh cửa, nhỏ giọng nói:

“Mẫu thân ta nói rồi, gả đi là phải từ một mà chung, không được nói chuyện với nam nhân ngoài phu quân.”

Sau khi vào phủ,

ta vẫn luôn làm như vậy,

đám hạ nhân đều khen ta ngoan ngoãn,

không giống những thôn nữ thô tục mà họ từng gặp.

Kỷ Minh Đường cười ngoài cửa:

“Nhưng bây giờ, nàng còn chưa gả mà.”

“Nhưng ta đã theo Kỷ Minh Dương vào phủ,

sớm muộn gì cũng sẽ thành thân.”

Ta lí nhí đáp.

Hắn không nhịn được bật cười:

“Nàng đúng là cô nương đặc biệt nhất ta từng gặp.”

Hắn không kìm được đẩy cửa bước vào,

ta lập tức ngồi thụp xuống gầm bàn,

không dám đối diện với ánh mắt hắn.

“Nàng sợ ta sao?”

“Không có.”

Nghe hắn trêu chọc, mặt ta nóng bừng, bực bội nói:

“Tổ mẫu nói, nữ t.ử trước khi xuất giá không được gặp mặt nam nhân,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

truyền ra ngoài sẽ bất lợi cho thanh danh của ta.”

Kỷ Minh Đường nhìn ta, cười như không cười:

“Ta chỉ đến trả đồ thôi,

nàng làm vậy, lại khiến ta giống như kẻ hành vi khả nghi.

Nếu truyền ra ngoài,

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

người khác sẽ nhìn ta thế nào?”

“Ta…”

Ta ấp úng, không nói nên lời.

Hắn cười nhẹ, đặt chiếc khăn lên bàn,

rồi xoay người rời đi.

13

Mẫu thân và các tỷ tỷ thường xuyên gửi thư lên kinh thành.

Trong thư luôn hỏi ta sống có tốt không.

Ta biết,

điều họ thật sự muốn hỏi là:

ta đã cùng Kỷ Minh Dương động phòng hay chưa.

Mẫu thân nói,

nữ nhân phải có một đứa con,

mới có thể đứng vững ở nhà chồng.

Hương hỏa nhà họ Vương,

đều trông cậy cả vào ta.

Trước lúc rời nhà,

mẫu thân nắm tay ta lải nhải suốt nửa đêm,

nói bà chịu bao cay đắng mới nuôi lớn ba tỷ muội chúng ta.

Giờ đây đại tỷ phu lẫn nhị tỷ phu đều đã “không dùng được”,

các tỷ tỷ không trông cậy được nữa.

Hương khói nhà họ Vương,

đều buộc trên người ta.

Ấy vậy mà ta lại không có chí,

theo một người đàn ông chạy lên kinh thành.

Ta cầm b.út hồi âm,

chỉ viết vỏn vẹn hai chữ:

【Sắp rồi.】

Tiểu viện ta ở tuy hẻo lánh,

nhưng được cái yên tĩnh.

Cho dù ban ngày ban mặt có xảy ra chuyện gì…

cũng sẽ không có ai biết.

Nơi này,

rất thích hợp để “làm việc”.

Kỷ Minh Đường thường giả vờ đi ngang qua viện ta.

Ta từng lén nhìn hắn tắm rửa trong sân,

thân thể tuy không rắn chắc như Kỷ Minh Dương,

nhưng cũng coi như cường tráng.

Chỉ là trên người có mấy vết bầm tím,

không biết có phải bớt bẩm sinh hay không?

Ta là người thôn quê,

y lý chỉ học lỏm được chút ít từ lang băm chân đất,

biết chẳng bao nhiêu.

Nhưng đúng lúc ta lấy hết can đảm,

định chủ động đón ánh mắt của Kỷ Minh Đường thì —

một tin xấu truyền tới.

14

Trong phủ thừa tướng,

người nói chuyện hợp nhất với ta,

là biểu muội của Kỷ Minh Dương — Dương Uyển Tâm.

Nàng bằng tuổi ta,

luôn có thể nói mãi không hết chuyện.

Tổ mẫu thương mẫu thân ruột của nàng lấy chồng xa rồi mất sớm,

kế mẫu lại đối xử không tốt,

liền đích thân đón nàng về họ Kỷ nuôi dưỡng.

Nàng tâm địa thiện lương,

thường kể cho ta nghe chuyện cũ của Kỷ gia.

Nàng nói trong phủ toàn là biểu ca,

không có tỷ muội để nói chuyện riêng tư,

muốn xem ta như tri kỷ.

Mấy ngày gần đây,

từ lời nàng, ta mới nghe ra rằng

tổ mẫu vẫn luôn có ý giữ nàng lại trong phủ,

để nàng chọn một trong mấy vị biểu huynh làm phu quân.

Tổ mẫu thương nàng,

tất nhiên sẽ để nàng làm chính thê.

Như vậy,

sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở thành chị em dâu với ta.

Nhìn khắp phủ,

nam nhân vừa tuổi…

cũng chỉ có Kỷ Minh Đường.

Đã xưng tỷ muội với nàng,

ta tự nhiên không thể động tâm tư đến nam nhân của nàng.

Kế hoạch “mượn giống” vừa mới nhen nhóm,

đành phải gác lại.

Xem ra,

phải tìm người khác.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện