Đáng tiếc,
nam nhân đủ điều kiện thật sự không nhiều.
Yêu cầu của ta không cao,
nhưng người ta có thể tiếp xúc thì ít,
lại sợ sinh ra đứa trẻ không giống Kỷ Minh Dương,
khiến người khác sinh nghi.
Ta là người thành thật,
không giỏi nói dối.
Kỷ Minh Dương dù sao cũng là phu quân do chính ta chọn,
ta thật sự sợ mình xử sự không chu toàn,
làm tổn thương lòng tự trọng của hắn.
Đàn ông đều trọng thể diện,
chuyện hắn không sinh được con,
nếu truyền ra ngoài,
ắt sẽ khiến hắn không ngẩng đầu lên nổi.
Thân là thê t.ử của hắn,
ta phải nghĩ cho hắn.
Chuyện sinh con với người khác,
nhất định phải giấu kín.
Nếu có thể giấu đến lúc hắn nhắm mắt xuôi tay,
thì không còn gì tốt hơn.
15
Dương Uyển Tâm thấy ta lên kinh thành rồi mà cũng chẳng mấy khi ra ngoài, bèn mời ta đi dự yến thưởng cúc của công chúa.
Trước lúc đi, nàng cười trêu:
“Ta thật chẳng hiểu nổi, với cái tính ngoan ngoãn của ngươi, sao lại coi trọng Minh Dương biểu ca?”
Nàng nói Kỷ Minh Dương ở kinh thành thanh danh không được tốt, thường lui tới thanh lâu.
Nghe nàng nói vậy, ta lại càng chắc chắn người nàng để ý là Kỷ Minh Đường.
Lần này ta yên tâm hẳn.
Vốn còn lo nàng nhắm đến phu quân của ta.
Thấy nàng sau lưng lại nói Minh Dương như thế, ta liền thở phào nhẹ nhõm.
Ta thành thật tiếp lời:
“Có gì đâu? Đàn ông mà, xã giao là chuyện thường. Nhị tỷ phu của ta cũng hay đi, nhị tỷ chưa từng ngăn cản.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Dĩ nhiên, chuyện này còn phải xem ta cầu điều gì.
Nếu chỉ mong một đời yên ổn,
có những việc,
dù nghiến nát răng hàm sau,
cũng phải nuốt xuống.
Như mẫu thân ta vậy.
Dương Uyển Tâm sợ ta lần đầu dự yến không có y phục cho ra thể thống, còn đặc biệt sai bà t.ử mang đến cho ta một bộ đồ mới.
16
Trong yến thưởng cúc,
các quý nữ đều mải mê xem trò vui.
Chỉ mình ta co ro nơi góc tường, lặng lẽ gặm hạt dưa.
Hạt dưa trong thành chẳng ngọt bằng ở quê,
xem ra người kinh thành quả thật không biết trồng trọt.
Dương Uyển Tâm đứng trong đám người nhìn quanh,
không biết đang tìm ai.
Những lúc thế này, ta hiểu càng khiêm nhường càng an ổn,
tránh sinh chuyện thị phi.
Cho đến khi Kỷ Minh Dương xuất hiện.
Hắn khoác quan phục xanh non, thắt lưng cao gọn,
dưới ánh mặt trời ch.ói mắt rực rỡ.
Ánh nhìn của cả sảnh tiệc đều dính c.h.ặ.t vào hắn.
Đây vốn là yến tiệc dành cho nữ quyến,
ta không hiểu vì sao hắn lại có mặt.
Ấu Linh từng nói với ta,
công chúa có ý chiêu hắn làm phò mã,
nhưng bị hắn từ chối.
Nàng còn nói:
“Ngũ gia tài học hơn người, cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều giỏi, tiền đồ rộng mở… sau này trong triều ắt có chỗ đứng. Đâu phải ai cũng xứng làm thiếu phu nhân nhà họ Kỷ?”
Khi ấy ta không hiểu vì sao nàng bỗng khen ta,
chỉ cúi đầu cười gượng,
không dám đáp lời.
Nàng lắc đầu, rồi bỏ đi.
Hôm nay ta mang Ấu Linh theo cùng.
Ban nãy nàng còn ngồi bên cạnh ta,
chớp mắt đã len đến trước mặt Kỷ Minh Dương.
Con bé này đúng là chu đáo,
sợ hắn không tìm thấy ta,
lại biết ta giữ quy củ không dám tự ý đứng dậy,
bèn đặc biệt đi dẫn đường cho hắn.
Có lẽ cũng là lo hắn bị các cô nương khác để mắt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Với ta, nàng quả thực trung thành vô cùng.
“Tiện tỳ—”
“Ngươi cũng xứng mặc bộ y phục này sao?”
Ấu Linh còn chưa kịp đến gần Kỷ Minh Dương,
đã bị thị vệ phủ công chúa giữ lại,
ấn quỳ trước mặt công chúa.
Cả sảnh xôn xao.
Sắc mặt Dương Uyển Tâm tái nhợt,
rất lâu sau mới bật ra một câu:
“Bộ y phục này… sao lại ở trên người ngươi?”
Khi ta bước lên,
có người đã đưa mắt nhìn ta,
thấy ta mặt mũi lạ lẫm,
liền ngầm trao đổi ánh mắt.
Cho đến khi có người chợt hiểu ra:
“Hình như là cô nương mấy hôm trước Ngũ lang nhà họ Kỷ mang về kinh để báo ân?”
“Nghe nói là dựa vào ân tình ép cưới đấy.”
“Cũng chẳng tự soi xem mình là thân phận gì.”
“Nhưng mà… dung mạo nàng thật xinh đẹp.”
Ta mím môi cúi đầu,
bị khen đến mức có chút ngượng ngùng.
Dương Uyển Tâm cũng từng nói với ta mấy lần,
tổ mẫu cho phép ta vào cửa,
chẳng qua là thấy ta dung mạo ổn, n.g.ự.c đầy hông tròn,
trong mắt người già dễ sinh nở.
Chỉ tiếc xuất thân thấp,
sau này con cái khó tránh bị người coi thường vì ta.
Nàng lo ta rốt cuộc chỉ có thể làm thiếp,
còn khuyên ta đừng oán tổ mẫu.
Kinh thành là vậy,
chỉ nhìn môn đệ.
Ta nghe chẳng hiểu mấy,
chỉ cho là nàng khen ta xinh đẹp, dáng người tốt.
Dẫu sao ta đã sớm tính xong:
sinh con xong sẽ mang về nhà mẹ đẻ.
Con của ta, phải theo họ mẹ.
Hương hỏa nhà họ Vương,
liên can gì đến họ Kỷ? Con ta không dính dáng kinh thành,
ta cũng chẳng mưu cầu gì ở họ Kỷ.
Ta chỉ cần Kỷ Minh Dương làm cha của con ta.
Đợi sinh con rồi,
nếu hắn bằng lòng,
ta sẽ dẫn hắn cùng ta về làng bày tiệc,
báo cho hương thân biết cha đứa trẻ là ai.
Nếu hắn không muốn,
thì mỗi người một ngả.
Ta không để tâm.
Truyền tông tiếp đại,
tiếp là tông của nữ nhân.
Với hắn,
vốn dĩ chẳng liên quan nửa xu.
Huống chi,
ta còn chưa cho hắn cơ hội xuất lực.
Hắn cũng không cần lo ta sẽ bám víu lên nhà họ Kỷ.
17
“Trời đã se lạnh, sao nàng mặc mỏng thế?”
Kỷ Minh Dương bước về phía ta, cởi áo khoác ngoài choàng lên vai ta.
Hắn cao lớn, trán ta vừa khẽ chạm cằm hắn, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
“Sao vậy?”
Thấy ta né tránh, hắn tưởng ta chịu ủy khuất, liền nâng gương mặt ta lên, lo lắng nhìn vào đôi mắt ướt át ấy.
“Tổ mẫu nói trước khi thành thân không nên gặp mặt, trái với lễ nghi…
Có phải ta đã gây phiền toái cho chàng rồi không?”
Sau khi vào phủ, ta luôn giữ nghiêm nữ huấn, chưa từng dám quấy rầy hắn ôn thư.
Kỷ Minh Dương bật cười:
“Nàng là thê t.ử chưa qua cửa của ta, sao lại gọi là phiền toái?”
Hắn nắm tay ta, định kéo ta rời đi.
Bốn phía quý nữ trố mắt kinh ngạc, những kẻ vừa bàn tán về ta đều im bặt.
Công chúa vừa xử phạt xong Ấu Linh, thấy vậy liền giận dữ:
“Kỷ Minh Dương, ngươi có ý gì?”
“Xin công chúa giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng vì phu nhân của thần mà sinh hiềm khích —
là thần, một lòng muốn cưới nàng.”
nam nhân đủ điều kiện thật sự không nhiều.
Yêu cầu của ta không cao,
nhưng người ta có thể tiếp xúc thì ít,
lại sợ sinh ra đứa trẻ không giống Kỷ Minh Dương,
khiến người khác sinh nghi.
Ta là người thành thật,
không giỏi nói dối.
Kỷ Minh Dương dù sao cũng là phu quân do chính ta chọn,
ta thật sự sợ mình xử sự không chu toàn,
làm tổn thương lòng tự trọng của hắn.
Đàn ông đều trọng thể diện,
chuyện hắn không sinh được con,
nếu truyền ra ngoài,
ắt sẽ khiến hắn không ngẩng đầu lên nổi.
Thân là thê t.ử của hắn,
ta phải nghĩ cho hắn.
Chuyện sinh con với người khác,
nhất định phải giấu kín.
Nếu có thể giấu đến lúc hắn nhắm mắt xuôi tay,
thì không còn gì tốt hơn.
15
Dương Uyển Tâm thấy ta lên kinh thành rồi mà cũng chẳng mấy khi ra ngoài, bèn mời ta đi dự yến thưởng cúc của công chúa.
Trước lúc đi, nàng cười trêu:
“Ta thật chẳng hiểu nổi, với cái tính ngoan ngoãn của ngươi, sao lại coi trọng Minh Dương biểu ca?”
Nàng nói Kỷ Minh Dương ở kinh thành thanh danh không được tốt, thường lui tới thanh lâu.
Nghe nàng nói vậy, ta lại càng chắc chắn người nàng để ý là Kỷ Minh Đường.
Lần này ta yên tâm hẳn.
Vốn còn lo nàng nhắm đến phu quân của ta.
Thấy nàng sau lưng lại nói Minh Dương như thế, ta liền thở phào nhẹ nhõm.
Ta thành thật tiếp lời:
“Có gì đâu? Đàn ông mà, xã giao là chuyện thường. Nhị tỷ phu của ta cũng hay đi, nhị tỷ chưa từng ngăn cản.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Dĩ nhiên, chuyện này còn phải xem ta cầu điều gì.
Nếu chỉ mong một đời yên ổn,
có những việc,
dù nghiến nát răng hàm sau,
cũng phải nuốt xuống.
Như mẫu thân ta vậy.
Dương Uyển Tâm sợ ta lần đầu dự yến không có y phục cho ra thể thống, còn đặc biệt sai bà t.ử mang đến cho ta một bộ đồ mới.
16
Trong yến thưởng cúc,
các quý nữ đều mải mê xem trò vui.
Chỉ mình ta co ro nơi góc tường, lặng lẽ gặm hạt dưa.
Hạt dưa trong thành chẳng ngọt bằng ở quê,
xem ra người kinh thành quả thật không biết trồng trọt.
Dương Uyển Tâm đứng trong đám người nhìn quanh,
không biết đang tìm ai.
Những lúc thế này, ta hiểu càng khiêm nhường càng an ổn,
tránh sinh chuyện thị phi.
Cho đến khi Kỷ Minh Dương xuất hiện.
Hắn khoác quan phục xanh non, thắt lưng cao gọn,
dưới ánh mặt trời ch.ói mắt rực rỡ.
Ánh nhìn của cả sảnh tiệc đều dính c.h.ặ.t vào hắn.
Đây vốn là yến tiệc dành cho nữ quyến,
ta không hiểu vì sao hắn lại có mặt.
Ấu Linh từng nói với ta,
công chúa có ý chiêu hắn làm phò mã,
nhưng bị hắn từ chối.
Nàng còn nói:
“Ngũ gia tài học hơn người, cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều giỏi, tiền đồ rộng mở… sau này trong triều ắt có chỗ đứng. Đâu phải ai cũng xứng làm thiếu phu nhân nhà họ Kỷ?”
Khi ấy ta không hiểu vì sao nàng bỗng khen ta,
chỉ cúi đầu cười gượng,
không dám đáp lời.
Nàng lắc đầu, rồi bỏ đi.
Hôm nay ta mang Ấu Linh theo cùng.
Ban nãy nàng còn ngồi bên cạnh ta,
chớp mắt đã len đến trước mặt Kỷ Minh Dương.
Con bé này đúng là chu đáo,
sợ hắn không tìm thấy ta,
lại biết ta giữ quy củ không dám tự ý đứng dậy,
bèn đặc biệt đi dẫn đường cho hắn.
Có lẽ cũng là lo hắn bị các cô nương khác để mắt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Với ta, nàng quả thực trung thành vô cùng.
“Tiện tỳ—”
“Ngươi cũng xứng mặc bộ y phục này sao?”
Ấu Linh còn chưa kịp đến gần Kỷ Minh Dương,
đã bị thị vệ phủ công chúa giữ lại,
ấn quỳ trước mặt công chúa.
Cả sảnh xôn xao.
Sắc mặt Dương Uyển Tâm tái nhợt,
rất lâu sau mới bật ra một câu:
“Bộ y phục này… sao lại ở trên người ngươi?”
Khi ta bước lên,
có người đã đưa mắt nhìn ta,
thấy ta mặt mũi lạ lẫm,
liền ngầm trao đổi ánh mắt.
Cho đến khi có người chợt hiểu ra:
“Hình như là cô nương mấy hôm trước Ngũ lang nhà họ Kỷ mang về kinh để báo ân?”
“Nghe nói là dựa vào ân tình ép cưới đấy.”
“Cũng chẳng tự soi xem mình là thân phận gì.”
“Nhưng mà… dung mạo nàng thật xinh đẹp.”
Ta mím môi cúi đầu,
bị khen đến mức có chút ngượng ngùng.
Dương Uyển Tâm cũng từng nói với ta mấy lần,
tổ mẫu cho phép ta vào cửa,
chẳng qua là thấy ta dung mạo ổn, n.g.ự.c đầy hông tròn,
trong mắt người già dễ sinh nở.
Chỉ tiếc xuất thân thấp,
sau này con cái khó tránh bị người coi thường vì ta.
Nàng lo ta rốt cuộc chỉ có thể làm thiếp,
còn khuyên ta đừng oán tổ mẫu.
Kinh thành là vậy,
chỉ nhìn môn đệ.
Ta nghe chẳng hiểu mấy,
chỉ cho là nàng khen ta xinh đẹp, dáng người tốt.
Dẫu sao ta đã sớm tính xong:
sinh con xong sẽ mang về nhà mẹ đẻ.
Con của ta, phải theo họ mẹ.
Hương hỏa nhà họ Vương,
liên can gì đến họ Kỷ? Con ta không dính dáng kinh thành,
ta cũng chẳng mưu cầu gì ở họ Kỷ.
Ta chỉ cần Kỷ Minh Dương làm cha của con ta.
Đợi sinh con rồi,
nếu hắn bằng lòng,
ta sẽ dẫn hắn cùng ta về làng bày tiệc,
báo cho hương thân biết cha đứa trẻ là ai.
Nếu hắn không muốn,
thì mỗi người một ngả.
Ta không để tâm.
Truyền tông tiếp đại,
tiếp là tông của nữ nhân.
Với hắn,
vốn dĩ chẳng liên quan nửa xu.
Huống chi,
ta còn chưa cho hắn cơ hội xuất lực.
Hắn cũng không cần lo ta sẽ bám víu lên nhà họ Kỷ.
17
“Trời đã se lạnh, sao nàng mặc mỏng thế?”
Kỷ Minh Dương bước về phía ta, cởi áo khoác ngoài choàng lên vai ta.
Hắn cao lớn, trán ta vừa khẽ chạm cằm hắn, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu.
“Sao vậy?”
Thấy ta né tránh, hắn tưởng ta chịu ủy khuất, liền nâng gương mặt ta lên, lo lắng nhìn vào đôi mắt ướt át ấy.
“Tổ mẫu nói trước khi thành thân không nên gặp mặt, trái với lễ nghi…
Có phải ta đã gây phiền toái cho chàng rồi không?”
Sau khi vào phủ, ta luôn giữ nghiêm nữ huấn, chưa từng dám quấy rầy hắn ôn thư.
Kỷ Minh Dương bật cười:
“Nàng là thê t.ử chưa qua cửa của ta, sao lại gọi là phiền toái?”
Hắn nắm tay ta, định kéo ta rời đi.
Bốn phía quý nữ trố mắt kinh ngạc, những kẻ vừa bàn tán về ta đều im bặt.
Công chúa vừa xử phạt xong Ấu Linh, thấy vậy liền giận dữ:
“Kỷ Minh Dương, ngươi có ý gì?”
“Xin công chúa giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng vì phu nhân của thần mà sinh hiềm khích —
là thần, một lòng muốn cưới nàng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









