Nước bọt của người trong thôn,
đủ để dìm c.h.ế.t một nữ nhân bị hưu bỏ.
Kỷ Minh Dương hết lần này đến lần khác bảo đảm với các nàng,
rằng hawns tuyệt đối sẽ không phụ ta.
Ta không dám vén rèm xe quay đầu nhìn lại.
Con đường này là ta tự chọn,
dù có sai, cũng phải đi một mạch đến tối đen.
Ta biết, trong mắt các nàng,
ta mãi chỉ là đứa con gái út đơn thuần, thành thật.
Nhưng với Kỷ Minh Dương,
ta là thật lòng thích hawns.
Ta cũng hiểu rõ,
ta — một cô nương thôn quê — gả vào tướng phủ,
là môn không đăng hộ không đối.
Lòng người kinh thành hiểm ác,
không thể so với sự chất phác nơi thôn dã.
Những uất ức về sau, nhất định sẽ không ít.
Nhưng gả gà theo gà,
đã chọn hắn,
dù cay đắng đến đâu,
ta cũng nuốt xuống được.
Kỷ Minh Dương khẽ nắm lấy tay ta, ánh mắt dịu dàng,
tựa như đang nhìn một con thỏ ngoan ngoãn:
“Tứ Hỉ,
ta sẽ không để bất kỳ ai ức h.i.ế.p nàng.”
“Người trong phủ đều rất dễ sống chung,
họ biết nàng sắp đến,
ai nấy đều rất vui.”
Ta cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng.
Mẫu thân từng nói,
gả cho người rồi thì phải nghe lời phu quân,
hết lòng phụng sự cha mẹ chồng,
nỗ lực khai chi tán diệp.
Ta sẽ không gây phiền toái cho Kỷ Minh Dương.
10
Những ngày đầu mới đến kinh thành,
toàn thân ta không được tự nhiên.
Sân trong tướng phủ rộng đến đáng sợ,
chỉ một bữa cơm thôi cũng phải đi qua mấy dãy hành lang quanh co.
Ta từ nhỏ quen hoang dã,
cử chỉ khó tránh khỏi thô kệch.
May mà nha hoàn được phân tới lanh lợi,
luôn nhắc nhở quy củ kịp thời,
mới không để ta mất mặt trong chốn cao môn đại viện.
Mấy ngày đầu, ta thường xuyên phạm lỗi.
Ta ăn uống ngon miệng,
không kìm được tặc lưỡi chép miệng.
Cả bàn người lập tức nhìn sang,
không ai nói gì,
chỉ mím môi cười.
Ta lập tức biết mình lại làm sai,
luống cuống nhìn về phía Kỷ Minh Dương.
Hắn lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta,
mày mắt cong cong,
như đang nói:
Không sao đâu, như vậy rất tốt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn từng nói khi đưa ta vào kinh,
rằng người trong nhà đều ôn hòa,
nhất định sẽ đối đãi tốt với ta.
Ta đã tin.
Đã theo phu quân,
thì phải ghi nhớ lời hắn.
Không được gây phiền toái.
Cho dù…
chúng ta còn chưa thành thân? Lão phu nhân nói Kỷ Minh Dương cần chuẩn bị thi khoa cử,
trước khi thành hôn không tiện ở chung,
bèn sắp xếp hắn đến thư viện.
Bà nói,
đó là vì danh tiếng của ta mà suy nghĩ.
Ta — một cô nương —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
đi ngàn dặm tới kinh thành,
lỡ một ngày nhớ nhà,
hay không nỡ rời xa mẫu thân và các tỷ tỷ,
cũng còn một con đường lui.
Chưa thành hôn,
thì không thể làm hỏng danh tiết.
Bằng không,
sau này trở về thôn,
khó mà tái giá.
11
Tổ mẫu của Kỷ Minh Dương đối đãi với ta vô cùng tốt.
Bà là đương gia chủ mẫu hiện nay của tướng phủ, trên dưới toàn phủ đều nghe theo lời bà.
Có bà chống lưng, vốn dĩ ta có thể nghênh ngang mà đi.
Nhưng mẫu thân luôn dặn dò:
Phải hiền thục ôn thuận, ở nhà chồng phải nghe lời, kính trọng cha mẹ chồng, hòa thuận với cô tẩu, tuyệt đối không được làm mất mặt phu quân.
Bà nói ta chưa từng thấy việc đời, không phân biệt rõ thiện ác, sợ ta làm việc thiếu chu toàn rồi chịu khổ.
Lần này, bà đã lo thừa.
Dẫu sao cũng là chủ mẫu cao môn, xử sự luôn chu toàn cẩn mật.
Họ Kỷ tộc nhân đông đúc, ai nấy đều biết chữ hiểu lễ, chưa từng làm khó kẻ thành thật như ta.
Đặc biệt là Kỷ lão phu nhân, bà đối với ta rất tốt.
Dung mạo bà hiền từ, lần đầu gặp đã nói muốn nhận ta làm cháu gái nuôi, bảo rằng cùng ta có duyên, dưới gối lại đang thiếu một đứa cháu gái.
Nhưng ta từ chối.
Dù sợ làm bà không vui, nhưng điều ta muốn làm là thê t.ử của Kỷ Minh Dương.
đã nhận quan hệ thân nuôi, chẳng phải sẽ l.o.ạ.n l.u.â.n thường cương thường hay sao?
Ta tuy học chẳng được mấy chữ, nhưng đạo lý nhân luân này vẫn hiểu.
Tổ mẫu thấy ta đã quyết ý, cũng không khuyên thêm, còn thưởng cho ta mấy xấp vải thượng hạng.
Quả nhiên là chủ mẫu cao môn, xử sự luôn thấu đáo.
Hiện nay bên ngoài có bao nhiêu con mắt đang dõi vào họ Kỷ,
nếu họ đối đãi với ta — người có ân cứu mạng — quá mức hà khắc,
sau này trong giới thế gia kinh thành, e rằng sẽ bị người ta chọc xương sống.
Tổ mẫu nói mẹ chồng ta thân thể yếu, nhút nhát, tính khí lại không tốt, bảo ta ít quấy rầy,
ta liền ngoan ngoãn ở yên trong viện học quy củ.
Tiểu viện ta ở rộng rãi yên tĩnh,
lớn gấp đôi nhà cũ ở quê,
chỉ là cách nhà ăn xa hơn chút.
Nhưng cũng chẳng sao,
nghĩ đến sắp gả cho Kỷ Minh Dương, trong lòng liền ngọt ngào như mật.
Vừa vào phủ, tổ mẫu đã phân cho ta mấy nha hoàn hầu hạ.
Ta không hiểu quy củ, các nàng thường xuyên nhắc nhở.
Dần dần ta hiểu ra:
chỉ cần ánh mắt họ lạnh đi một chút, tức là ta lại làm sai,
vì thế càng không dám nói nhiều.
Các nàng khen ta ngoan ngoãn,
chỉ là lúc chải đầu tay hơi nặng, thường giật rụng của ta mấy sợi tóc.
Ấu Linh là đại nha hoàn trong viện ta, lời nói rất có trọng lượng,
ta liền thường xuyên thỉnh giáo nàng.
Nhà cao cửa rộng quy củ nhiều,
nha hoàn ở đây cũng làm việc nghiêm túc,
ngày thường không thích đùa cợt, nét mặt luôn nhàn nhạt.
Mẫu thân từng nói,
con người phải cầu tiến.
Có người chịu dạy,
thì phải học cho nghiêm túc.
Dần dần, ta học được cách xem sắc mặt người khác.
Ấu Linh vào phủ sớm hơn ta mười năm, dung mạo đoan chính,
là người tổ mẫu chọn để làm thông phòng cho Kỷ Minh Dương.
“Thông phòng là gì?”
Không hiểu thì ta hỏi, còn lấy sổ nhỏ ra ghi chép.
Nàng tròn mắt nhìn ta,
có lẽ thấy ánh mắt ta thuần khiết, liền gõ gõ đầu mình, ghé sát tai ta thì thầm:
“Là… giúp Ngũ gia hiểu chuyện đó.”
Người thành thị lắm kiểu thật.
Hóa ra là sợ nam nhân không hiểu chuyện truyền tông nối dõi,
nên để nha hoàn dạy trước,
đỡ đến lúc thành thân lại lúng túng mất mặt.
Điều này giải được một mối lo trong lòng ta.
Bốn vị huynh trưởng phía trên của Kỷ Minh Dương đều c.h.ế.t sớm,
ta vốn lo hắn cũng không sống lâu, sinh không được con.
đủ để dìm c.h.ế.t một nữ nhân bị hưu bỏ.
Kỷ Minh Dương hết lần này đến lần khác bảo đảm với các nàng,
rằng hawns tuyệt đối sẽ không phụ ta.
Ta không dám vén rèm xe quay đầu nhìn lại.
Con đường này là ta tự chọn,
dù có sai, cũng phải đi một mạch đến tối đen.
Ta biết, trong mắt các nàng,
ta mãi chỉ là đứa con gái út đơn thuần, thành thật.
Nhưng với Kỷ Minh Dương,
ta là thật lòng thích hawns.
Ta cũng hiểu rõ,
ta — một cô nương thôn quê — gả vào tướng phủ,
là môn không đăng hộ không đối.
Lòng người kinh thành hiểm ác,
không thể so với sự chất phác nơi thôn dã.
Những uất ức về sau, nhất định sẽ không ít.
Nhưng gả gà theo gà,
đã chọn hắn,
dù cay đắng đến đâu,
ta cũng nuốt xuống được.
Kỷ Minh Dương khẽ nắm lấy tay ta, ánh mắt dịu dàng,
tựa như đang nhìn một con thỏ ngoan ngoãn:
“Tứ Hỉ,
ta sẽ không để bất kỳ ai ức h.i.ế.p nàng.”
“Người trong phủ đều rất dễ sống chung,
họ biết nàng sắp đến,
ai nấy đều rất vui.”
Ta cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng.
Mẫu thân từng nói,
gả cho người rồi thì phải nghe lời phu quân,
hết lòng phụng sự cha mẹ chồng,
nỗ lực khai chi tán diệp.
Ta sẽ không gây phiền toái cho Kỷ Minh Dương.
10
Những ngày đầu mới đến kinh thành,
toàn thân ta không được tự nhiên.
Sân trong tướng phủ rộng đến đáng sợ,
chỉ một bữa cơm thôi cũng phải đi qua mấy dãy hành lang quanh co.
Ta từ nhỏ quen hoang dã,
cử chỉ khó tránh khỏi thô kệch.
May mà nha hoàn được phân tới lanh lợi,
luôn nhắc nhở quy củ kịp thời,
mới không để ta mất mặt trong chốn cao môn đại viện.
Mấy ngày đầu, ta thường xuyên phạm lỗi.
Ta ăn uống ngon miệng,
không kìm được tặc lưỡi chép miệng.
Cả bàn người lập tức nhìn sang,
không ai nói gì,
chỉ mím môi cười.
Ta lập tức biết mình lại làm sai,
luống cuống nhìn về phía Kỷ Minh Dương.
Hắn lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta,
mày mắt cong cong,
như đang nói:
Không sao đâu, như vậy rất tốt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn từng nói khi đưa ta vào kinh,
rằng người trong nhà đều ôn hòa,
nhất định sẽ đối đãi tốt với ta.
Ta đã tin.
Đã theo phu quân,
thì phải ghi nhớ lời hắn.
Không được gây phiền toái.
Cho dù…
chúng ta còn chưa thành thân? Lão phu nhân nói Kỷ Minh Dương cần chuẩn bị thi khoa cử,
trước khi thành hôn không tiện ở chung,
bèn sắp xếp hắn đến thư viện.
Bà nói,
đó là vì danh tiếng của ta mà suy nghĩ.
Ta — một cô nương —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
đi ngàn dặm tới kinh thành,
lỡ một ngày nhớ nhà,
hay không nỡ rời xa mẫu thân và các tỷ tỷ,
cũng còn một con đường lui.
Chưa thành hôn,
thì không thể làm hỏng danh tiết.
Bằng không,
sau này trở về thôn,
khó mà tái giá.
11
Tổ mẫu của Kỷ Minh Dương đối đãi với ta vô cùng tốt.
Bà là đương gia chủ mẫu hiện nay của tướng phủ, trên dưới toàn phủ đều nghe theo lời bà.
Có bà chống lưng, vốn dĩ ta có thể nghênh ngang mà đi.
Nhưng mẫu thân luôn dặn dò:
Phải hiền thục ôn thuận, ở nhà chồng phải nghe lời, kính trọng cha mẹ chồng, hòa thuận với cô tẩu, tuyệt đối không được làm mất mặt phu quân.
Bà nói ta chưa từng thấy việc đời, không phân biệt rõ thiện ác, sợ ta làm việc thiếu chu toàn rồi chịu khổ.
Lần này, bà đã lo thừa.
Dẫu sao cũng là chủ mẫu cao môn, xử sự luôn chu toàn cẩn mật.
Họ Kỷ tộc nhân đông đúc, ai nấy đều biết chữ hiểu lễ, chưa từng làm khó kẻ thành thật như ta.
Đặc biệt là Kỷ lão phu nhân, bà đối với ta rất tốt.
Dung mạo bà hiền từ, lần đầu gặp đã nói muốn nhận ta làm cháu gái nuôi, bảo rằng cùng ta có duyên, dưới gối lại đang thiếu một đứa cháu gái.
Nhưng ta từ chối.
Dù sợ làm bà không vui, nhưng điều ta muốn làm là thê t.ử của Kỷ Minh Dương.
đã nhận quan hệ thân nuôi, chẳng phải sẽ l.o.ạ.n l.u.â.n thường cương thường hay sao?
Ta tuy học chẳng được mấy chữ, nhưng đạo lý nhân luân này vẫn hiểu.
Tổ mẫu thấy ta đã quyết ý, cũng không khuyên thêm, còn thưởng cho ta mấy xấp vải thượng hạng.
Quả nhiên là chủ mẫu cao môn, xử sự luôn thấu đáo.
Hiện nay bên ngoài có bao nhiêu con mắt đang dõi vào họ Kỷ,
nếu họ đối đãi với ta — người có ân cứu mạng — quá mức hà khắc,
sau này trong giới thế gia kinh thành, e rằng sẽ bị người ta chọc xương sống.
Tổ mẫu nói mẹ chồng ta thân thể yếu, nhút nhát, tính khí lại không tốt, bảo ta ít quấy rầy,
ta liền ngoan ngoãn ở yên trong viện học quy củ.
Tiểu viện ta ở rộng rãi yên tĩnh,
lớn gấp đôi nhà cũ ở quê,
chỉ là cách nhà ăn xa hơn chút.
Nhưng cũng chẳng sao,
nghĩ đến sắp gả cho Kỷ Minh Dương, trong lòng liền ngọt ngào như mật.
Vừa vào phủ, tổ mẫu đã phân cho ta mấy nha hoàn hầu hạ.
Ta không hiểu quy củ, các nàng thường xuyên nhắc nhở.
Dần dần ta hiểu ra:
chỉ cần ánh mắt họ lạnh đi một chút, tức là ta lại làm sai,
vì thế càng không dám nói nhiều.
Các nàng khen ta ngoan ngoãn,
chỉ là lúc chải đầu tay hơi nặng, thường giật rụng của ta mấy sợi tóc.
Ấu Linh là đại nha hoàn trong viện ta, lời nói rất có trọng lượng,
ta liền thường xuyên thỉnh giáo nàng.
Nhà cao cửa rộng quy củ nhiều,
nha hoàn ở đây cũng làm việc nghiêm túc,
ngày thường không thích đùa cợt, nét mặt luôn nhàn nhạt.
Mẫu thân từng nói,
con người phải cầu tiến.
Có người chịu dạy,
thì phải học cho nghiêm túc.
Dần dần, ta học được cách xem sắc mặt người khác.
Ấu Linh vào phủ sớm hơn ta mười năm, dung mạo đoan chính,
là người tổ mẫu chọn để làm thông phòng cho Kỷ Minh Dương.
“Thông phòng là gì?”
Không hiểu thì ta hỏi, còn lấy sổ nhỏ ra ghi chép.
Nàng tròn mắt nhìn ta,
có lẽ thấy ánh mắt ta thuần khiết, liền gõ gõ đầu mình, ghé sát tai ta thì thầm:
“Là… giúp Ngũ gia hiểu chuyện đó.”
Người thành thị lắm kiểu thật.
Hóa ra là sợ nam nhân không hiểu chuyện truyền tông nối dõi,
nên để nha hoàn dạy trước,
đỡ đến lúc thành thân lại lúng túng mất mặt.
Điều này giải được một mối lo trong lòng ta.
Bốn vị huynh trưởng phía trên của Kỷ Minh Dương đều c.h.ế.t sớm,
ta vốn lo hắn cũng không sống lâu, sinh không được con.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









