Mẫu thân và các tỷ tỷ vây quanh ta thở dài.
“Thấy chưa, đã nói rồi, đàn ông không đáng tin.”
“Đi rồi cũng tốt, về sau khỏi phải đau lòng hơn.”
“Muội đừng khóc nữa, tỷ sẽ tìm cho muội một người tốt hơn!”
Ta chẳng nghe lọt tai câu nào.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ cảm thấy…
Trời sập rồi.
6
Nửa tháng sau, khi ta gần như đã tuyệt vọng, Kỷ Minh Dương trở về.
Không phải một mình.
Sau lưng hắn là một toán hộ vệ mặc quan phục, cưỡi tuấn mã, còn có một cỗ xe ngựa hoa lệ đến ch.ói mắt.
Áo gấm mũ ngọc, quý khí bức người.
Không còn là Kỷ Minh Dương từng giúp ta gánh nước bên sông, ngồi nhóm lửa cùng ta dưới bếp nữa.
Hắn đứng ngoài hàng rào thấp, thần sắc phức tạp:
“Tứ Hỉ, ta đã nhớ ra rồi. Phụ thân ta là thừa tướng đương triều. Ta… phải về nhà.”
Tim ta như bị bóp c.h.ặ.t, đau đến không thở nổi.
Nhưng ta vẫn nhớ lời dạy của mẫu thân:
Nữ nhân phải ôn thuận, phải biết đại thể.
Ta gắng gượng nặn ra nụ cười, giọng cố giữ bình ổn, thậm chí còn mang theo một tia vui mừng:
“Nhớ ra là tốt rồi… chúc chàng tiền đồ như gấm, sau này đừng để mất trí nữa.”
“Có muốn uống một bát canh gà rồi hãy lên đường không?”
Lời còn chưa dứt, hắn đã bước lên một bước, ánh mắt rực lửa:
“Tứ Hỉ, nàng theo ta đi!”
Ta sững người, ngơ ngác nhìn hắn.
Ánh mắt lướt qua nồi canh gà đang hâm trên bếp, ta đỏ hoe vành mắt, lặng lẽ giấu chiếc kéo vào trong tay áo.
Giọng hắn càng thêm khẩn thiết:
“Nàng cứu mạng ta, ân trọng như núi. Kỷ Minh Dương ta tuyệt đối không phải kẻ phụ nghĩa. Theo ta về kinh, ta sẽ cưới nàng.”
Lời này như tảng đá ném vào mặt nước c.h.ế.t, lập tức làm nhà họ Vương nổ tung.
Dẫn ta lên kinh thành? Cái kinh thành mà một bước chân đạp xuống cũng sinh ra ba vị quan ấy?
Lại còn muốn cưới ta?
Mẫu thân và các tỷ tỷ đứng sững tại chỗ, nét mặt từ kinh ngạc chuyển sang lo âu, cuối cùng ngưng tụ thành một tầng trầm mặc sâu xa mà ta không sao hiểu nổi.
Kỷ Minh Dương để lại lời dặn, bảo chúng ta bàn bạc cho kỹ, sáng mai sẽ đến đón người, rồi dẫn hộ vệ tiến về trạm dịch trong huyện.
07
Cánh cửa “kẽo kẹt” khép lại.
Trong gian chính đường, mẫu thân ngồi ngay ngắn ở ghế trên, đại tỷ, nhị tỷ ngồi hai bên.
Ta như con thỏ bị kinh hãi, bị các nàng vây giữa.
Không khí nặng nề đến mức vắt ra được nước.
Một lúc lâu sau, mẫu thân mới khẽ thở dài, nắm tay ta, nước mắt rơi trước tiên:
“Tứ Hỉ của nương à… Kinh thành là nơi ăn thịt người đó! Con đến huyện thành còn chẳng đi được mấy lần, tính tình lại mềm, lỡ lên đó bị người ta ức h.i.ế.p, nương sống sao nổi?”
Đại tỷ mặt đầy u sầu:
“Nhà ta tuy không giàu sang, nhưng chưa từng để muội chịu uất ức. Phủ thừa tướng kia, quy củ còn lớn hơn trời, muội xoay xở sao nổi?”
Nhị tỷ cũng chau mày:
“Nghe nói quý nữ kinh thành, tâm địa nhiều hơn cả lỗ củ sen. Với cái tính ngốc của muội, e là bị người ta nuốt sống còn giúp họ đếm tiền!”
Ta nhìn các nàng, trong lòng vừa sợ vừa rối, nhưng vẫn còn giữ một tia nhớ nhung dành cho Kỷ Minh Dương.
Ta lí nhí:
“Nhưng… Minh Dương ca ca nói… chàng sẽ cưới muội. Chàng chắc sẽ… bảo vệ muội chứ?”
“Ngốc quá!” mẫu thân vỗ mạnh lên vai ta,
“Đàn ông à, đều như nhau cả!”
Thấy khuyên không nổi ta, các nàng cũng không nói thêm.
Dưới ánh nến lay lắt, các nàng lặng lẽ nhét đầy đáy rương hồi môn của ta nào là hạc đỉnh hồng, nhuyễn cân tán, lại cả d.a.o róc xương.
Ta lén liếc ra ngoài cửa sổ —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dường như lại thấy Kỷ Minh Dương cởi trần tắm trong sân, giọt nước men theo từng khối cơ bụng chảy xuống.
Nhà họ Vương chúng ta đời đời thành thật,
đã chọn đàn ông, thì là cả một đời.
Ta nuốt nước bọt.
“Hắn… còn chưa sinh con cho ta.”
Đẩy cửa bước ra, ta đ.á.n.h xe thẳng tới trạm dịch huyện thành.
Lần này dù không đi kinh thành,
cũng không thể chịu thiệt như vậy.
Chính sự —
phải làm trước đã.
8
Kỷ Minh Dương vừa cởi áo ngoài, thấy ta xông vào, thần sắc hơi sững:
“Tứ Hỉ, có chuyện gì vậy?”
Ánh mắt ta dính c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi của hắn, giọt nước đang men theo ngọn tóc trượt xuống cổ.
Nuốt khan một cái, ta đẩy mạnh hắn vào trong phòng, nhấc chân móc cửa đóng sầm lại.
Eo hắn tựa vào mép bàn, ta chăm chăm nhìn yết hầu đang chuyển động, cố nén xúc động muốn nhào tới:
“Ta theo chàng lên kinh, nhưng nhất định phải làm chính thê!”
Ta là nữ nhân thành thật,
trước hôn nhân không thể vượt rào.
Nhưng ta quá muốn có một đứa trẻ.
Chuyện này vốn không nên cưỡng cầu.
Nhưng bảo ta buông tha hắn?
Ta không làm được.
Ban ngày hắn trở về phô trương như thế,
cả thôn đều biết.
Ai cũng nói với xuất thân như ta, lên kinh thành cao lắm cũng chỉ làm thiếp.
Đó còn là lời dễ nghe.
Những câu chuyện bạc tình trong thoại bản, ta xem đâu có ít.
Năm xưa đại tỷ cứu người, sợ bị mạo nhận, ngày ngày nhìn chằm chằm vị hôn phu, cuối cùng lại bị chê thô lỗ.
Kỷ Minh Dương là con trai thừa tướng, tiền đồ vạn dặm.
Còn ta —
một kẻ ‘tào khang’* như thế này, sớm muộn gì cũng bị chán ghét.
(*) ở đây là tự giễu, mang ý người vợ nghèo hèn, không xứng, thường dùng trong văn cổ để nhấn mạnh thân phận thấp kém và số phận bị ruồng bỏ.
Nếu sau này hắn nảy sinh ý định hưu thê…
Vậy thà rằng ta không gả.
Ta, Vương Tứ Hỉ,
chỉ làm chính thê.
Kỷ Minh Dương đưa tay giúp ta vén lại mấy sợi tóc rơi trước trán, thấy hơi thở ta rối loạn, khóe mắt hắn dâng lên ý cười, ánh nhìn mềm đến mức có thể dìm c.h.ế.t người:
“Ta tuyệt đối không phụ nàng.”
“Ta muốn là —”
Ánh mắt ta lạnh hẳn, chiếc kéo giấu trong tay áo gần như chạm vào yếu huyệt của hắn:
“Chính thê.”
“Thê t.ử của ta, chỉ có thể là nàng.”
Hán nghiêm nghị phát thệ, giơ tay lên trời:
“Tứ Hỉ, nếu ta phụ nàng, thì để ta không được —”
Lời còn chưa dứt, ta đã tiến lên bịt miệng hắn.
“Được,” ta nhìn hawns,
“ta tin chàng.”
09
Mẫu thân và các tỷ tỷ khóc lóc tiễn ta lên xe ngựa.
Các nàng nắm tay ta dặn dò:
Dù ở nhà chồng có phải chịu ủy khuất tày trời, cũng phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không được quay đầu.
“Thấy chưa, đã nói rồi, đàn ông không đáng tin.”
“Đi rồi cũng tốt, về sau khỏi phải đau lòng hơn.”
“Muội đừng khóc nữa, tỷ sẽ tìm cho muội một người tốt hơn!”
Ta chẳng nghe lọt tai câu nào.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ cảm thấy…
Trời sập rồi.
6
Nửa tháng sau, khi ta gần như đã tuyệt vọng, Kỷ Minh Dương trở về.
Không phải một mình.
Sau lưng hắn là một toán hộ vệ mặc quan phục, cưỡi tuấn mã, còn có một cỗ xe ngựa hoa lệ đến ch.ói mắt.
Áo gấm mũ ngọc, quý khí bức người.
Không còn là Kỷ Minh Dương từng giúp ta gánh nước bên sông, ngồi nhóm lửa cùng ta dưới bếp nữa.
Hắn đứng ngoài hàng rào thấp, thần sắc phức tạp:
“Tứ Hỉ, ta đã nhớ ra rồi. Phụ thân ta là thừa tướng đương triều. Ta… phải về nhà.”
Tim ta như bị bóp c.h.ặ.t, đau đến không thở nổi.
Nhưng ta vẫn nhớ lời dạy của mẫu thân:
Nữ nhân phải ôn thuận, phải biết đại thể.
Ta gắng gượng nặn ra nụ cười, giọng cố giữ bình ổn, thậm chí còn mang theo một tia vui mừng:
“Nhớ ra là tốt rồi… chúc chàng tiền đồ như gấm, sau này đừng để mất trí nữa.”
“Có muốn uống một bát canh gà rồi hãy lên đường không?”
Lời còn chưa dứt, hắn đã bước lên một bước, ánh mắt rực lửa:
“Tứ Hỉ, nàng theo ta đi!”
Ta sững người, ngơ ngác nhìn hắn.
Ánh mắt lướt qua nồi canh gà đang hâm trên bếp, ta đỏ hoe vành mắt, lặng lẽ giấu chiếc kéo vào trong tay áo.
Giọng hắn càng thêm khẩn thiết:
“Nàng cứu mạng ta, ân trọng như núi. Kỷ Minh Dương ta tuyệt đối không phải kẻ phụ nghĩa. Theo ta về kinh, ta sẽ cưới nàng.”
Lời này như tảng đá ném vào mặt nước c.h.ế.t, lập tức làm nhà họ Vương nổ tung.
Dẫn ta lên kinh thành? Cái kinh thành mà một bước chân đạp xuống cũng sinh ra ba vị quan ấy?
Lại còn muốn cưới ta?
Mẫu thân và các tỷ tỷ đứng sững tại chỗ, nét mặt từ kinh ngạc chuyển sang lo âu, cuối cùng ngưng tụ thành một tầng trầm mặc sâu xa mà ta không sao hiểu nổi.
Kỷ Minh Dương để lại lời dặn, bảo chúng ta bàn bạc cho kỹ, sáng mai sẽ đến đón người, rồi dẫn hộ vệ tiến về trạm dịch trong huyện.
07
Cánh cửa “kẽo kẹt” khép lại.
Trong gian chính đường, mẫu thân ngồi ngay ngắn ở ghế trên, đại tỷ, nhị tỷ ngồi hai bên.
Ta như con thỏ bị kinh hãi, bị các nàng vây giữa.
Không khí nặng nề đến mức vắt ra được nước.
Một lúc lâu sau, mẫu thân mới khẽ thở dài, nắm tay ta, nước mắt rơi trước tiên:
“Tứ Hỉ của nương à… Kinh thành là nơi ăn thịt người đó! Con đến huyện thành còn chẳng đi được mấy lần, tính tình lại mềm, lỡ lên đó bị người ta ức h.i.ế.p, nương sống sao nổi?”
Đại tỷ mặt đầy u sầu:
“Nhà ta tuy không giàu sang, nhưng chưa từng để muội chịu uất ức. Phủ thừa tướng kia, quy củ còn lớn hơn trời, muội xoay xở sao nổi?”
Nhị tỷ cũng chau mày:
“Nghe nói quý nữ kinh thành, tâm địa nhiều hơn cả lỗ củ sen. Với cái tính ngốc của muội, e là bị người ta nuốt sống còn giúp họ đếm tiền!”
Ta nhìn các nàng, trong lòng vừa sợ vừa rối, nhưng vẫn còn giữ một tia nhớ nhung dành cho Kỷ Minh Dương.
Ta lí nhí:
“Nhưng… Minh Dương ca ca nói… chàng sẽ cưới muội. Chàng chắc sẽ… bảo vệ muội chứ?”
“Ngốc quá!” mẫu thân vỗ mạnh lên vai ta,
“Đàn ông à, đều như nhau cả!”
Thấy khuyên không nổi ta, các nàng cũng không nói thêm.
Dưới ánh nến lay lắt, các nàng lặng lẽ nhét đầy đáy rương hồi môn của ta nào là hạc đỉnh hồng, nhuyễn cân tán, lại cả d.a.o róc xương.
Ta lén liếc ra ngoài cửa sổ —
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dường như lại thấy Kỷ Minh Dương cởi trần tắm trong sân, giọt nước men theo từng khối cơ bụng chảy xuống.
Nhà họ Vương chúng ta đời đời thành thật,
đã chọn đàn ông, thì là cả một đời.
Ta nuốt nước bọt.
“Hắn… còn chưa sinh con cho ta.”
Đẩy cửa bước ra, ta đ.á.n.h xe thẳng tới trạm dịch huyện thành.
Lần này dù không đi kinh thành,
cũng không thể chịu thiệt như vậy.
Chính sự —
phải làm trước đã.
8
Kỷ Minh Dương vừa cởi áo ngoài, thấy ta xông vào, thần sắc hơi sững:
“Tứ Hỉ, có chuyện gì vậy?”
Ánh mắt ta dính c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi của hắn, giọt nước đang men theo ngọn tóc trượt xuống cổ.
Nuốt khan một cái, ta đẩy mạnh hắn vào trong phòng, nhấc chân móc cửa đóng sầm lại.
Eo hắn tựa vào mép bàn, ta chăm chăm nhìn yết hầu đang chuyển động, cố nén xúc động muốn nhào tới:
“Ta theo chàng lên kinh, nhưng nhất định phải làm chính thê!”
Ta là nữ nhân thành thật,
trước hôn nhân không thể vượt rào.
Nhưng ta quá muốn có một đứa trẻ.
Chuyện này vốn không nên cưỡng cầu.
Nhưng bảo ta buông tha hắn?
Ta không làm được.
Ban ngày hắn trở về phô trương như thế,
cả thôn đều biết.
Ai cũng nói với xuất thân như ta, lên kinh thành cao lắm cũng chỉ làm thiếp.
Đó còn là lời dễ nghe.
Những câu chuyện bạc tình trong thoại bản, ta xem đâu có ít.
Năm xưa đại tỷ cứu người, sợ bị mạo nhận, ngày ngày nhìn chằm chằm vị hôn phu, cuối cùng lại bị chê thô lỗ.
Kỷ Minh Dương là con trai thừa tướng, tiền đồ vạn dặm.
Còn ta —
một kẻ ‘tào khang’* như thế này, sớm muộn gì cũng bị chán ghét.
(*) ở đây là tự giễu, mang ý người vợ nghèo hèn, không xứng, thường dùng trong văn cổ để nhấn mạnh thân phận thấp kém và số phận bị ruồng bỏ.
Nếu sau này hắn nảy sinh ý định hưu thê…
Vậy thà rằng ta không gả.
Ta, Vương Tứ Hỉ,
chỉ làm chính thê.
Kỷ Minh Dương đưa tay giúp ta vén lại mấy sợi tóc rơi trước trán, thấy hơi thở ta rối loạn, khóe mắt hắn dâng lên ý cười, ánh nhìn mềm đến mức có thể dìm c.h.ế.t người:
“Ta tuyệt đối không phụ nàng.”
“Ta muốn là —”
Ánh mắt ta lạnh hẳn, chiếc kéo giấu trong tay áo gần như chạm vào yếu huyệt của hắn:
“Chính thê.”
“Thê t.ử của ta, chỉ có thể là nàng.”
Hán nghiêm nghị phát thệ, giơ tay lên trời:
“Tứ Hỉ, nếu ta phụ nàng, thì để ta không được —”
Lời còn chưa dứt, ta đã tiến lên bịt miệng hắn.
“Được,” ta nhìn hawns,
“ta tin chàng.”
09
Mẫu thân và các tỷ tỷ khóc lóc tiễn ta lên xe ngựa.
Các nàng nắm tay ta dặn dò:
Dù ở nhà chồng có phải chịu ủy khuất tày trời, cũng phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không được quay đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









