Nàng dịu giọng nói với tỷ phu chỉ còn có thể chớp mắt trên giường:

“Phu quân đừng sợ, thiếp sẽ chăm sóc chàng cả đời.”

Sợ trượng phu lo nàng cô quạnh, nàng còn thường gọi những tiểu tư trẻ khỏe, dung mạo đoan chính vào phòng “báo cáo việc nhà”, báo cáo một lần là suốt nửa đêm.

Tỷ phu nằm trên giường, nghe động tĩnh sau bình phong, trừng to mắt, cổ họng phát ra tiếng “hộc hộc”, nước mắt chảy dài.

Đại tỷ vừa lau mồ hôi cho tiểu tư, vừa xót xa nói với tỷ phu:

“Phu quân, chàng xem kìa, cảm động đến khóc rồi. Yên tâm, thiếp sẽ chăm sóc cái nhà này thật chu toàn.”

Ngày nay trong trấn, ai mà không khen Vương Chiêu Đệ là nàng dâu hiền thục hiếm có trăm năm? Đối với người chồng bại liệt không rời không bỏ, tận tình chăm sóc, quả thực là khuôn mẫu nữ đức.

03

Nhị tỷ ta, Vương Lai Đệ, gả cho Lý viên ngoại, phú thương lừng danh trong huyện.

Tỷ phu thương nàng, thương đến mức không gì sánh nổi.

Chẳng bao lâu sau ngày thành thân, hắn tự tay bưng tới một bát t.h.u.ố.c tuyệt tự, tận mắt nhìn nhị tỷ uống cạn.

Hắn nói:

“Phu nhân cứ việc hưởng phúc. Cái khổ truyền tông nối dõi, để vi phu gánh cho!”

Hắn quả thật đã “gánh” lấy.

Từ đó ngày đêm lui tới phố hoa liễu ngõ, gần như lấy kỹ viện làm nhà.

Nhị tỷ nhìn thấy hết, lo trong lòng không yên —

Tỷ phu lao lực như vậy, thân thể sao chịu nổi?

Nàng nghĩ trước tính sau, rốt cuộc vào một đêm trăng mờ gió lớn, dẫn theo mấy gia bộc trung thành, đích thân đến chốn yên hoa “thỉnh” tỷ phu về phủ.

Khung cảnh khi ấy hỗn loạn vô cùng.

Cũng chẳng biết là kẻ hầu vụng về nào, trong lúc “lỡ tay”…

Lại vô ý làm tổn thương đến ‘chỗ yếu huyệt*’ của tỷ phu.



(*) thường ám chỉ bộ phận s.i.n.h d.ụ.c, điểm chí mạng

Từ đó về sau, tỷ phu an phận hẳn.

Suốt ngày ngồi xe lăn, sắc mặt ôn hòa, không còn nửa điểm tâm tư phong nguyệt.

Nhị tỷ đối đãi với hắn chu đáo tỉ mỉ, đích thân đút ăn lau người, quán xuyến cả gia nghiệp đồ sộ, chưa từng một lời oán thán.

Bên ngoài ai nấy đều khen:

“Lý viên ngoại đúng là tu tám kiếp mới có phúc, cưới được nhị nãi nãi hiền thục giỏi giang, lại chẳng hề ghen tuông như thế!”

4

Ngươi xem, nữ nhân nhà họ Vương chúng ta, chính là thành thật như vậy, an phận như vậy, chỗ nào cũng thay phu quân nghĩ suy, sợ họ có lấy một chút không như ý.

Dưới sự hun đúc của gia phong ấy, ta — Vương Tứ Hỉ — dĩ nhiên cũng theo con đường này mà lớn lên.

Mẫu thân vẫn giữ trong lòng một phần tư tâm, muốn chiêu một người con rể ở rể, để nối dài hương hỏa nhà họ Vương, tiện thể… ừm, dễ bề chăm nom.

Những người do bà mối dẫn đến, ta cũng xem mặt không ít, nhưng luôn cảm thấy những nam nhân ấy thiếu mất thứ gì đó, không xứng với “gia phong” nhà họ Vương ta.

Mãi đến ba tháng trước, khi ta ra bờ sông sau làng giặt áo, liền nhặt được một người đàn ông.

Hắn mình đầy m.á.u me, y phục rách nát, nhưng gương mặt kia —

Dẫu bị bùn đất và m.á.u che kín, vẫn tuấn tú đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.

Ta dốc hết sức lực kéo hắn về nhà, mẫu thân và các tỷ tỷ vội vàng ra giúp.

Lang trung xem qua, t.h.u.ố.c thang đổ vào, hắn hôn mê ba ngày mới tỉnh.

Vừa mở mắt, hắn ngơ ngác nhìn chúng ta:

“Đây là đâu? Các người là…?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn mất trí nhớ.

Cả nhà ta đều là những người lương thiện thành thật, dĩ nhiên không thể thấy c.h.ế.t không cứu.

Vậy là để hắn ở lại dưỡng thương.

Thân thể hắn rắn rỏi, vết thương lành rất nhanh.

Để báo ân, hắn chủ động giúp chẻ củi gánh nước, việc gì cũng làm được.

Hắn nói, tuy không nhớ mình là ai, nhưng trong n.g.ự.c còn giữ một miếng ngọc bội thượng hạng, trên đó khắc chữ “Kỷ”.

Vì thế, hắn tạm đặt tên cho mình là Kỷ Minh Dương.

Minh Dương, Minh Dương —

Người cũng như tên, tựa mặt trời trên cao, sáng sủa mà ấm áp.

Hắn biết chữ nghĩa, khí độ bất phàm, thỉnh thoảng lộ ra dáng vẻ ấy, khiến một thôn nữ như ta đến thở mạnh cũng không dám.

Ta còn ngại không dám nói, kỳ thực ban đầu ta định đặt tên hắn là “Vương Truyền Tông”.

Các cô nương trong làng thấy vậy, ai nấy đỏ mắt, kéo tay áo ta mà nói:

“Tứ Hỉ, ngươi đúng là nhặt được bảo bối rồi!”

Ở cạnh nhau lâu ngày, ánh mắt hắn nhìn ta cũng dần trở nên dịu dàng.

Một buổi chiều nọ, tà dương nhuộm đỏ nửa bầu trời, hắn đứng dưới cây hòe già trước nhà ta, nắm lấy tay ta, trịnh trọng nói:

“Tứ Hỉ, đợi ta khôi phục ký ức, nhất định không phụ nàng. Ta sẽ cưới nàng làm thê.”

Tim ta đập loạn nhịp, hai má nóng bừng, cúi đầu khẽ đáp:

“Ừm.”

Ta đã tin là thật.

Ta thật sự thích hắn, thích người đàn ông như mặt trời ấy —

Người bỗng chốc rọi sáng vào những ngày tháng bình lặng của đời ta.

05

Mẫu thân lén khuyên ta:

“Tứ Hỉ, đừng quá coi là thật. Trên đời này kẻ bạc tình còn thiếu sao? Phụ thân con năm ấy…”

Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo, lí nhí đáp:

“Nhưng mà a nương, Minh Dương ca ca không giống, con thật sự thích chàng.”

Các tỷ tỷ thì thực tế hơn nhiều.

Đại tỷ xoa đầu ta, giọng dịu dàng nói:

“Ngốc à, đã thật lòng thích thì không bằng sớm động phòng hoa chúc, làm cho xong chuyện. Kẻo trong lòng hắn chưa có định số, về sau muội lại ôm tiếc nuối.”

Nhị tỷ cũng gật đầu:

“Đại tỷ nói đúng. Đàn ông ấy mà, cứ trói lại trước rồi hãy nói.”

Ta nghe xong, trong lòng như nhét một con thỏ, tim đập thình thịch.

Nhìn gương mặt nghiêng tuấn tú của Kỷ Minh Dương, quả thực ta đã động niệm.

Có lẽ…

Gạo nấu thành cơm, hắn sẽ thật sự trở thành người của ta?

Đang do dự có nên nghe theo “đề nghị hành động” của các tỷ tỷ hay không, thì Kỷ Minh Dương đột nhiên biến mất.

Ngay vào một buổi sáng bình thường đến không thể bình thường hơn, hắn như giọt sương tan biến, lặng lẽ không còn bóng dáng.

Chỉ để lại miếng ngọc bội khắc chữ “Kỷ”, lặng yên nằm trên chiếc gối hắn từng ngủ.

Tim ta lập tức trống rỗng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nắm c.h.ặ.t khối ngọc đã lạnh ngắt, ta đứng từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, nước mắt cạn khô, trong lòng vừa chua xót vừa rỗng không.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện