GIỚI THIỆU:

Nữ nhân nhà họ Vương chúng ta, đời đời đều là người thành thật, an phận thủ thường.

Mẫu thân ta thường nói, đã gả cho ai thì phải một lòng một dạ.

Tỷ tỷ ta cũng luôn lải nhải, phu quân chính là trời của người làm vợ.

Vậy nên khi phu quân mất trí mà ta nhặt về bỗng dưng khôi phục ký ức, nói rằng mình là con trai của thừa tướng —

Ta đỏ hoe vành mắt, lén giấu chiếc kéo vào trong tay áo, dịu giọng hỏi hắn:

“Có muốn uống bát canh gà rồi hãy lên đường không?”

Là một nữ nhân thành thật, an phận, ta hiểu rõ nhất làm thế nào để một người đàn ông…

Cả đời cũng không rời được khỏi nhà.

Ai ngờ hắn lại nói, muốn đưa ta lên kinh thành.

Đêm trước ngày khởi hành, nương cùng các tỷ tỷ khóc đến nỗi nước mắt giàn giụa:

“Kinh thành là nơi ăn thịt người, cái tính mềm mỏng của con thì sống sao nổi?”

Dưới ánh nến lay lắt, các nàng nhét đầy đáy rương hồi môn của ta nào hạc đỉnh hồng, nào tán gân tán, nào d.a.o lóc xương.

Dẫu sao gia huấn nhà họ Vương đã dặn rõ:

Con gái gả đi, tuyệt đối không được bị hưu rồi trở về.

Ta cúi đầu vuốt ve những bình bình lọ lọ ấy, chợt nhớ tới dáng vẻ Kỷ Minh Dương cởi trần tắm rửa trong sân.

Giọt nước men theo từng khối cơ bụng chảy xuống.

“Yên tâm đi,” ta khẽ khàng an ủi các nàng,

“Đợi đến kinh thành rồi, con nhất định sẽ để hắn sinh cho con một đứa trẻ trước.”

Mẫu thân ta vẫn hay nói,

Đời này của nữ nhân, thế nào cũng phải vì nhà mình mà truyền tông nối dõi.

Bằng không, cả một đời ấy xem như chưa trọn vẹn.

01

Ta, Vương Tứ Hỉ, là con út nhà họ Vương chúng ta, cũng là cô nương được mười dặm tám thôn công nhận là giống mẫu thân và các tỷ tỷ nhất.

Lời này không phải ta tự khoe, mà là do đám bà mối giẫm nát ngưỡng cửa nhà ta truyền tai nhau.

Bọn họ thường nói:

“Con bé Tứ Hỉ này dung mạo đoan chính, tính tình ôn nhu, nhìn một cái là thấy ngay phong thái của mẫu thân và hai vị tỷ tỷ. Sau này ắt sẽ là người giữ trọn phụ đức, giúp chồng dạy con, một nàng dâu khuôn mẫu hiếm có!”

Nữ nhân nhà họ Vương chúng ta, trong phạm vi trăm dặm quanh đây, vốn đã nổi danh là ‘điển phạm phụ đức’.

Mẫu thân ta thuở trẻ là một cành hoa đẹp nhất làng, đến nay vẫn phong vận còn nguyên.

Bà gả cho phụ thân ta, chịu thương chịu khó, trăm điều nghe theo.

Sau này phụ thân bị trưng binh, vừa đi liền ba năm, bặt vô âm tín.

Mọi người đều nói… e là không còn sống.

Huyện thái gia cảm thương mẫu thân ta một mình nuôi nấng ba tỷ muội chúng ta, lại thủ tiết không tái giá, liền đặc biệt xin cho nhà họ Vương một tòa trinh tiết bài phường.

Ấy là vinh quang tày trời!

Mẫu thân ta vuốt tấm bia đá lạnh lẽo ấy, vừa khóc lại vừa cười, cười rồi lại khóc.

Ai ngờ đâu, bài phường còn chưa dựng được nửa năm, phụ thân ta toàn vẹn tay chân trở về, còn dắt theo một ngoại thất diễm lệ, bụng đã nhô cao.

Phụ thân ưỡn cổ nói mình bôn ba bên ngoài khổ sở, cần người biết lạnh biết nóng.

Ngoại thất kia thì giọng điệu nũng nịu, nói ngưỡng mộ phụ thân ta là bậc đại anh hùng đội trời đạp đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả thôn đều kéo dài cổ chờ xem kịch hay, xem người mẫu thân “trinh liệt” của ta sẽ thu xếp ra sao.

Còn mẫu thân ta thì sao? Bà chỉ sững người trong chớp mắt, sau đó trên gương mặt liền nở ra nụ cười dịu dàng đến mức ta chưa từng thấy, thậm chí có thể gọi là từ hòa.

Bà đích thân bước lên, đỡ lấy tay ngoại thất kia, giọng nói mềm mại như nước chảy:

“Muội muội mang thai, dọc đường vất vả rồi. Mau vào nhà nghỉ ngơi.”

“Lão gia có thể bình an trở về, lại mang theo muội muội xinh xắn thế này, đúng là phúc khí của nhà họ Vương chúng ta.”

Tối hôm ấy, mẫu thân g.i.ế.c con gà mái béo nhất, hầm một nồi canh gà đậm đà.

Bà tự tay bưng vào phòng cho phụ thân và vị Tam nương kia, nói là để tiếp phong tẩy trần, bồi bổ thân thể.

Phụ thân ta đập bàn cười lớn:

“Thấy chưa! Đây mới là dáng vẻ nữ nhân nên có! Biết đại cục, hiểu quy củ!”

Mẫu thân chỉ cúi đầu, mỉm cười hiền thuận.

Về sau…

Phụ thân ta và Tam nương liền “đột phát trọng bệnh”, song song “bạo t.ử”.

Lang trung đến xem, nói là đường xa mệt nhọc, lại bồi bổ quá mức, trúng phải “mã thượng phong”.

Mẫu thân khóc đến ngất đi mấy lần, vừa khóc vừa tự đ.ấ.m n.g.ự.c:

“Đều tại ta, đều tại ta! Ta không nên hầm bát canh gà ấy!”

Bất chấp lời can ngăn của dân làng, bà kiên quyết hợp táng phụ thân và Tam nương, chôn ngay cạnh hố phân sau vườn.

Bà nói:

“Lão gia lúc sinh thời thích nhất là sạch sẽ. Nơi này… yên tĩnh, không ai quấy rầy, vừa hay để họ bên nhau dài lâu.”

Từ đó về sau, không còn ai dám nói nửa lời “không” với mẫu thân ta, chỉ khen bà tình thâm nghĩa trọng, ngay cả ngoại thất của chồng cũng đối đãi hậu hĩnh.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

2

Đại tỷ ta, Vương Chiêu Đệ, gả cho một tú tài xuất thân thư hương ở trấn bên.

Năm ấy, tỷ phu vào núi hái t.h.u.ố.c bị rắn độc c.ắ.n.

Chính đại tỷ bất chấp nam nữ chi phòng, dùng miệng hút m.á.u độc cho hắn, mới cứu được một mạng.

Sau khi tỉnh lại, tỷ phu nắm c.h.ặ.t t.a.y đại tỷ, nói đời này không phải nàng thì không cưới.

Ngày thành thân, trên mặt đại tỷ tràn ngập ánh sáng hạnh phúc.

Nhưng chưa được bao lâu sau khi cưới, tỷ phu đã bắt đầu chê bai đại tỷ.

Nói nàng cử chỉ thô kệch, không thông văn mặc, không xứng thân phận người đọc sách của hắn.

Thậm chí khi say rượu còn gào lên, nghi ngờ đại tỷ năm đó cứu hắn đã không còn trong sạch, sớm đã thất tiết với hắn.

Đại tỷ chưa từng biện giải, chỉ lặng lẽ rơi lệ, quán xuyến trong ngoài trong nhà đâu vào đấy.

Về sau, tỷ phu nuôi ngoại thất bên ngoài, đêm không về nhà là chuyện thường.

Đại tỷ lo hắn hao tổn thân thể, ngày ngày hầm canh nhân sâm mang tới cho hắn.

Có lẽ ngay cả ông trời cũng không nỡ nhìn, một lần nọ khi tỷ phu đang uống rượu mua vui bên ngoại thất, bỗng nhiên trúng phong, liệt giường, đến nói cũng nói không rõ.

Đại tỷ hay tin liền lập tức đón người về nhà, áo không cởi, thân không rời, tận tâm hầu hạ.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện