Anh đau đớn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, sự bi thống trong lòng không thể tiêu tan, anh rất muốn khóc lớn nhưng lại sợ khiến cô sợ hãi. Anh không muốn để cô thấy mình bi thương, không muốn cô vẫn còn phải lo lắng cho anh cho nên anh cố gắng mỉm cười nhưng anh không hề biết rằng anh cười còn khiến cô đau lòng hơn khóc, bởi vì nụ cười của anh quá đỗi bi thương

–     Đồ ngốc, vì sao em phải làm vậy? Anh là đàn ông, đạn b.ắ.n vào cũng có sao đâu… Anh khẽ nói.

Chu Thiến khẽ cười, cô vươn tay tháo ống dưỡng khí, nhỏ giọng nói:

–     Được, em đồng ý với anh, lần sau… Lần sau… em nhất định sẽ suy nghĩ …

Trong nháy mắt đó, cô hoàn toàn không có lựa chọn nào khác, mọi thứ cô làm đều là bản năng, đó là trái tim cô mách bảo chứ không do lí trí quyết định. Cô không muốn thấy anh xảy ra chuyện gì.

Anh nghe cô nói xong thì vẻ mặt không biết là khóc hay cười nhưng nước mắt đã rơi xuống:

–     Thiệu Lâm, ngàn vạn lần em đừng làm sao, xem như anh van xin em, anh xin em…

Nước mắt Chu Thiến càng chảy dài:

–     Không đâu, em nhất định… không sao, em… đồng ý với anh…

Hơi thở của cô bắt đầu dồn dập, y tá vội đeo ống thở vào cho cô

Hai người nhìn nhau không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi lệ, bác sĩ đang giúp cô cầm m.á.u đến toát mồ hôi. Y tá thì nhìn bọn họ, cũng rơi lệ thương cảm.

Đến bệnh viện đã có bác sĩ chờ sẵn, cửa xe vừa mở, bác sĩ nhanh ch.óng đỡ Chu Thiến xuống, sau đó đẩy cô vào phòng giải phẫu. Triệu Hi Thành như cái xác không hồn, chỉ nhìn Chu Thiến, chạy theo cô, tới cửa phòng phẫu thuật lại bị bác sĩ cản lại, bác sĩ bình tĩnh nói với anh:

–     Xin hãy chờ ở đây

Chu Thiến bị đẩy vào trong, nhìn cô rời khỏi tầm mắt của mình, Triệu Hi Thành đột nhiên phát điên, anh xông tới nói:

–     Để cho tôi vào! Tôi muốn ở bên cạnh cô ấy

Anh sợ rời khỏi cô như vậy sẽ là mãi mãi cách xa, anh muốn thấy cô, lúc nào anh cũng nhớ cô, cô không thể rời khỏi anh được

Y tá đi theo có thể hiểu tâm tình của anh, giữ c.h.ặ.t anh lại, hòa nhã nói:

–     Anh cứ đòi vào sẽ gây trở ngại cho công việc của bác sĩ, anh ở đây chờ, chúng tôi nhất định sẽ cố hết sức.

Nghe cô nói vậy, Triệu Hi Thành mới tỉnh táo lại, tựa vào tường mà dần trượt xuống

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đèn trong phòng giải phẫu lại sáng lên

Triệu Hi Thành ngồi ở đối diện, hai mắt chăm chú nhìn theo ánh đèn, trống rỗng tĩnh mịch mà sáng ch.ói đáng sợ. Anh cứ ngồi yên đó không nhúc nhích, vẫn duy trì động tác đó

Chỉ chốc lát sau, người của Triệu gia và Tống gia đều nhận được tin mà đến bệnh viện. Vừa thấy Triệu Hi Thành, Triệu phu nhân vội tiến lên lay anh hỏi:

–     Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thiệu Lâm làm sao? Cảnh sát nói không rõ ràng gì cả

Triệu Hi Thành chầm chậm quay lại nhìn mẹ, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt bi thống:

–     Thiệu Lâm trúng đạn rồi, là Văn Phương…

Mỗi lời nói như một cây đao cắm lên n.g.ự.c anh. Nếu có thể lựa chọn, anh thà người trúng đạn là anh, nằm bên trong là anh nhưng vì sao cô lại đỡ viên đạn đó thay anh, vì sao cô ngốc như vậy… Lòng anh rất đau, anh rất sợ

–     Cái gì? Mọi người như hít phải khí lạnh, quả thực không thể tin vào tai mình

Triệu phu nhân khóc thành tiếng:

–     Văn Phương c.h.ế.t tiệt kia, Thiệu Lâm đang m.a.n.g t.h.a.i cơ mà!

Triệu Quốc Xương cũng rất lo lắng còn Triệu Hi Tuấn thì như bị đả kích nặng nề, sắc mặt tái mét lại trong phút chốc

Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn cũng lặng lẽ khóc.

Tống Trí Hào thấy mọi người đều khóc thì đành an ủi:

–     Giờ khoa học kĩ thuật phát triển, chỉ là bị trúng đạn, không sao đâu, nhất định mẹ con bình an được mà

Nghe ông nói xong, mọi người như có chút hi vọng, đúng thế, Thiệu Lâm nhất định sẽ không sao

Chỉ có Triệu Hi Thành vẫn luôn lặng lẽ, lòng anh vô cùng sợ hãi, cô chảy bao nhiêu m.á.u… Anh nhìn đèn trong phòng mổ mà thầm cầu nguyện: Nếu trên đời thực sự có thần linh thì xin đừng đem Thiệu Lâm rời khỏi tôi, tôi nguyện trả mọi giá, có thể lấy đi bất kì thứ gì, tiền tài, địa vị, sức khỏe, thậm chí là tính mạng của tôi, chỉ xin ông trời hãy cho Thiệu Lâm sống sót, chỉ cần cô ấy mạnh khỏe, bình an…

Mọi người đều ngồi an ủi nhau, không khí đầy mùi t.h.u.ố.c sát trùng, thỉnh thoảng lại có người khóc. Đây là bệnh viện, lúc nào cũng có những sinh mạng chào đời, cũng có những sinh mạng lìa đời. Thời gian lặng lẽ trôi qua, đột nhiên cửa phòng mổ bật mở. Một bác sĩ đi ra, nhìn bọn họ với vẻ nghiêm túc

Triệu Hi Thành vội chạy tới trước mặt bác sĩ, mọi người cũng vây theo
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện