Triệu Hi Thành quay lưng về phía Văn Phương, anh chỉ lo lắng cho Chu Thiến mà hoàn toàn không ý thức được bản thân đang gặp nguy hiểm. Mà đám cảnh sát đều chỉ lo bắt đám người Lý Thêm nên không ai để ý đến Văn Phương đang nằm trong vũng m.á.u, đều nghĩ cô ta là người c.h.ế.t. Vì thế, căn bản không có ai phát hiện ra Văn Phương lấy được s.ú.n.g đến tay từ bao giờ.

Triệu Hi Thành ôm lấy Chu Thiến, lòng đầy vui mừng ngọt ngào, đột nhiên Chu Thiến hét lớn, anh còn chưa phản ứng lại thì bản thân đã bị đẩy qua một bên, ngay sau đó đoàng một tiếng vang lên. Anh chỉ cảm thấy Chu Thiến đang run lên trong lòng rồi như mất hết sức lực mà ngã vào lòng anh, đôi mắt sáng bừng cũng trở nên mơ hồ

Đầu óc Triệu Hi Thành trở nên trống rỗng, sao lại thế này? Đã … đã xảy ra chuyện gì…

Tất cả mọi người đều bị tiếng s.ú.n.g này dọa ngây người, kinh ngạc nhìn Chu Thiến đang yếu dần đi trong lòng Triệu Hi Thành, lưng của cô có một lỗ thủng màu đỏ, m.á.u tươi trào ra nhiễm đỏ quần áo cô tựa như đóa hoa đang nở bừng trong sự giận dữ.

–     Ha ha… c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t rồi, Tống Thiệu Lâm, cuối cùng cô cũng c.h.ế.t trong tay tôi…

Văn Phương dùng hết sức mà nói ra những lời này, giọng nói thê lương khàn đục như là lấy hết sức lực cuối cùng của cô ta. Mọi người kinh hãi phản ứng lại thì có người vội đem s.ú.n.g b.ắ.n ngay vào cô ta, tiếng cười lập tức im bặt mãi mãi

Triệu Hi Thành cảm thấy chất lỏng ấm áp dần lướt qua tay anh, anh run run đưa tay lên xem, m.á.u, m.á.u tươi khắp nơi. Màu đỏ của m.á.u ch.ói mắt vô cùng…

Anh thực sự không thể tin được những điều đã xảy ra, cả người mềm nhũn, ôm lấy Chu Thiến mà ngã xuống đất

Anh ôm lấy cô, sự sợ hãi ngập tràn trong lòng, cả người run rẩy. Anh nhìn cô, tay run run sờ lên mặt cô, m.á.u tươi trên tay khiến khuôn mặt tái nhợt của cô đỏ hồng

–     Thiệu Lâm… Thiệu Lâm… Em đừng làm anh sợ…

Bờ môi anh run run, trong lòng như có vạn lưỡi đao đang cắt xe, đau thấu tim gan

–     Thiệu Lâm, chúng ta … chúng ta… khó khăn lắm mới thoát hiểm… Thiệu Lâm… sao em ngốc như vậy

Chu Thiến chỉ cảm thấy đau đớn vô cùng nhưng so với vết thương của bản thân thì ánh mắt tuyệt vọng của Hi Thành càng khiến cô đau lòng. Cô vươn tay, cầm tay anh, hơi thở càng lúc càng dồn dập, cô có chút khó thở, khó khăn nói:

–     Con… mau… con….

Có hai cảnh sát đi đến trước mặt bọn họ, nói với Triệu Hi Thành đang ngẩn nơ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Triệu Hi Thành, để mọi người đưa vợ anh vào viện đi, vợ anh đang có thai, không thể chậm trễ

Trong ánh mắt đầy kinh hoàng của Triệu Hi Thành ánh lên một tia sáng hi vọng:

–     Đúng, đến bệnh viện, nhanh, nhanh đến bệnh viện!

Anh ôm ngang lấy Chu Thiến, người như con dã thú lao thẳng về phía trước, những nơi đi qua đều để lại vệt m.á.u đỏ thẫm

Cảnh sát đưa anh đến chỗ chiếc xe cứu thương, lần hành động này mọi người có đưa cả bác sĩ đi theo vì sợ có người bị thương. Vừa nhìn thấy Chu Thiến bác sĩ đã nghiêm mặt nói với y tá:

–     Nhanh cầm m.á.u đi

Sau đó bắt đầu cho Chu Thiến đeo bình dưỡng khí

Xe cứu thương lập tức đi về phía bệnh viện

Chu Thiến nằm nghiêng, vết thương trên lưng đau đến c.h.ế.t lặng mà cơn đau ở bụng thì cũng không ngừng lại, mỗi lần đau đớn đều khiến cô cảm nhận m.á.u trên lưng trào ra. Mặc cho y tá cầm m.á.u cỡ nào thì cũng không thể ngừng. Cô cảm thấy tay chân mình càng lúc càng lạnh, người cũng lạnh đi, trong lòng cô dấy lên cảm giác bi thương, bây giờ cô chạy trời không khỏi nắng sao? Triệu Hi Thành cũng theo lên xe, bàn tay ấm áp nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. Anh không ngừng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô giống như truyền đến sự ấm áp cho cô nhưng dù thế nào thì cũng chẳng hơn gì

Anh ngẩng đầu nhìn cô, sự đau đớn trong mắt anh khiến cô vô cùng khó chịu, lòng đau đớn vô cùng, nước mắt trào ra. Anh vươn tay, bàn tay anh đầy m.á.u của cô, anh run rẩy lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng thì thào:

–     Thiệu Lâm, đừng khóc… không sao đâu… không sao đâu… đến bệnh viện là sẽ ổn…

Anh cứ thế mà lặp đi lặp lại như đang an ủi cô, cũng như đang an ủi chính mình.

Sắc mặt Triệu Hi Thành tái nhợt như tờ giấy, lòng đau đớn khôn cùng, cho tới giờ anh vẫn không dám tin vào mọi chuyện trước mắt này. Mọi thứ không phải là thật, m.á.u của cô đang chảy cũng không phải là sự thật, vết thương của cô cũng không phải là sự thật, mọi thứ chỉ là cơn ác mộng mà thôi, chỉ cần anh tỉnh lại thì sẽ thấy Thiệu Lâm vẫn bình an nằm bên cạnh, nằm trong căn phòng của hai người, vỗ bụng mà hát “thỏ con ngoan ngoãn…”. Sau đó cô quay đầu nhìn anh mỉm cười, sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt sáng ngời.

Nhưng anh mở mắt ra vẫn chỉ thấy gương mắt tái nhợt đầy m.á.u của cô và đôi mắt dần tối lại
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện