Bác sĩ nhìn bọn họ với sự tiếc nuối:
– Xin lỗi, người bệnh bị mất m.á.u quá nhiều, đạn b.ắ.n trúng phổi của cô ấy, chúng tôi không thể làm gì hơn
Đầu Triệu Hi Thành như nổ tung, tim ngừng đập, m.á.u dồn lên não, áp lực này như nghiến nát mọi sự bi thương, khiến anh hận muốn c.h.ế.t, không nhịn được mà hét lớn.
Phía sau, mọi người đều vô cùng bi thống. Triệu phu nhân lại hôn mê bất tỉnh. Tống phu nhân thì òa lên khóc, Bạch Tư Mẫn cũng rơi lệ…
Triệu Hi Tuấn ôm mặt, không thể tin được đây là sự thật. Sinh mệnh cứng cỏi như vậy, nụ cười như hoa đó sẽ rời anh mà đi sao? Đừng, anh không muốn như vậy, cho tới giờ anh chưa từng tham lam điều gì, chưa từng muốn chiếm được cô, chỉ cần để cho anh nhìn thấy cô hạnh phúc là đủ rồi, chẳng lẽ yêu cầu nhỏ này cũng không thể được sao? Nước mắt cứ thế mà lã chã tuôn rơi
Chỉ riêng Tống Trí Hào vẫn còn bình tĩnh, hỏi bác sĩ:
– Vậy còn đứa trẻ? Đứa trẻ có thể giữ được không? Bác sĩ lấy ra một tờ giấy nói:
– Đang muốn bảo mọi người kí lên giấy đồng ý giải phẫu này, đứa trẻ vẫn khỏe mạnh nhưng vì mẹ bị thương nên phải nhanh ch.óng lấy ra mới được, càng kéo dài thì sẽ khó mà giữ cả đứa bé
Triệu Hi Thành nắm lấy tay bác sĩ, vẻ mặt bi thống, anh như van nài:
– Bác sĩ, xin hãy cứu vợ tôi, xin hãy cứu vợ tôi trước
Bác sĩ thở dài, lắc đầu.
Tống Trí Hào nhận lấy giấy rồi kí tên. Bác sĩ đón lấy rồi lại lui vào phòng, đóng cửa lại
Tống phu nhân nhào tới bên cạnh Triệu Hi Thành, vung tay lên tát cho anh một cái, bà chỉ vào anh, tay run run, vẻ mặt phẫn nộ, nước mắt như mưa:
– Là mày, là mày hại Thiệu Lâm, nếu không phải mày lăng nhăng với Văn Phương thì sẽ không xảy ra chuyện này! Là mày hại c.h.ế.t Thiệu Lâm!
Bà điên cuồng đ.á.n.h lên người anh, khóc lóc:
– Mày trả lại con cho tao! Trả lại con cho tao…
Cả đời bà chỉ có hai đứa con, trong đó chỉ có Thiệu Lâm là thông minh xinh đẹp, nay bắt bà người đầu bạc tiễn người đầu xanh sao có thể không đau lòng, trong lúc bi thống chẳng quản gì hết, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ đã hại con mình thì mới cam lòng
Triệu Hi Thành nghe xong lời bà thì tim như bị ai đ.â.m mạnh, điều này khiến cảm xúc bi thương của anh lại thêm phần tự trách. Không sai, bà nói đúng, là tôi hại c.h.ế.t Thiệu Lâm, Văn Phương là tôi dây vào, nếu không phải tôi ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt thì đã chẳng làm sao. Người đáng c.h.ế.t nhất là tôi chứ không phải là Thiệu Lâm. Thiệu Lâm, vì sao em lại đỡ phát đạn đó cho anh. Vốn là lỗi lầm của anh, sao lại bắt em phải trả giá.
Lòng anh đầy áy náy và tuyệt vọng, anh quỳ rạp xuống đất, cả người run rẩy, thế giới trong mắt anh trở nên nhạt nhòa. Anh quỳ nơi đó, hận không thể c.h.ế.t đi cho xong, cả người như dại ra, thế giới trống rỗng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống phu nhân gào khóc ở bên cạnh, Tống Trí Hào kéo vợ qua trách:
– Văn Phương là chuyện quá khứ, lần này là ngoài ý muốn, sao bà có thể trách Hi Thành được, nó đã hết lòng rồi
Nói xong lại quay đầu nói với Triệu Quốc Xương:
– Vợ tôi quá đau lòng nên nhất thời nói năng linh tinh, xin đừng để bụng.
Triệu Quốc Xương nhìn Tống phu nhân đang gào khóc lại nhìn qua Triệu Hi Thành như mất hồn mà thở dài rồi lắc đầu
Bên kia, Tống phu nhân vẫn gào khóc:
– Tôi không nói bừa, tôi không nói sai gì cả. Là nó hại c.h.ế.t Thiệu Lâm, Thiệu Lâm đáng thương của tôi…
Tống Trí Hào vội kéo bà qua một bên, ép bà ngồi xuống ghế rồi không cho bà nói thêm gì. Tống phu nhân giận dữ:
– Con gái ông đã bị người hại c.h.ế.t mà một câu ông cũng không dám nói sao?
Tống Trí Hào thẹn quá hóa giận:
– Tôi bảo bà im mồm
Tống phu nhân thấy chồng vô tình như vậy lại càng đau lòng, bà ôm mặt khóc. Bạch Tư Mẫn vội tới an ủi.
Triệu Hi Thành sụp xuống như sắp c.h.ế.t nhưng lúc này ai cũng đau lòng, không ai đến bên anh
Cũng không biết qua bao lâu, đèn trong phòng mổ tắt, bác sĩ mệt mỏi đi ra. Nhìn thấy bác sĩ, Triệu Hi Thành run lên, lảo đảo đứng dậy, vọt tới bên bác sĩ. Mọi người cũng đều vây lại.
Bác sĩ nhẹ nhàng nói:
– Mọi người đi gặp bệnh nhân lần cuối đi, đừng đi nhiều người, chỉ được ba người thôi
Còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành mặt không chút m.á.u mà chạy vào. Triệu Hi Tuấn cũng đi theo, Triệu phu nhân thì té xỉu, Tống Trí Hào sợ vợ nói điều khó nghe nên kéo áo bà không cho bà vào. Bạch Tư Mẫn an ủi Tống phu nhân rồi bảo để mình vào thay.
Ba người qua hành lang đi vào phòng giải phẫu, thấy trên giường là Chu Thiến đắp chăn trắng mỏng, trên chăn loang lổ vết m.á.u, mặt cô tái mét như chăn. Ba người đều rơi nước mắt
– Xin lỗi, người bệnh bị mất m.á.u quá nhiều, đạn b.ắ.n trúng phổi của cô ấy, chúng tôi không thể làm gì hơn
Đầu Triệu Hi Thành như nổ tung, tim ngừng đập, m.á.u dồn lên não, áp lực này như nghiến nát mọi sự bi thương, khiến anh hận muốn c.h.ế.t, không nhịn được mà hét lớn.
Phía sau, mọi người đều vô cùng bi thống. Triệu phu nhân lại hôn mê bất tỉnh. Tống phu nhân thì òa lên khóc, Bạch Tư Mẫn cũng rơi lệ…
Triệu Hi Tuấn ôm mặt, không thể tin được đây là sự thật. Sinh mệnh cứng cỏi như vậy, nụ cười như hoa đó sẽ rời anh mà đi sao? Đừng, anh không muốn như vậy, cho tới giờ anh chưa từng tham lam điều gì, chưa từng muốn chiếm được cô, chỉ cần để cho anh nhìn thấy cô hạnh phúc là đủ rồi, chẳng lẽ yêu cầu nhỏ này cũng không thể được sao? Nước mắt cứ thế mà lã chã tuôn rơi
Chỉ riêng Tống Trí Hào vẫn còn bình tĩnh, hỏi bác sĩ:
– Vậy còn đứa trẻ? Đứa trẻ có thể giữ được không? Bác sĩ lấy ra một tờ giấy nói:
– Đang muốn bảo mọi người kí lên giấy đồng ý giải phẫu này, đứa trẻ vẫn khỏe mạnh nhưng vì mẹ bị thương nên phải nhanh ch.óng lấy ra mới được, càng kéo dài thì sẽ khó mà giữ cả đứa bé
Triệu Hi Thành nắm lấy tay bác sĩ, vẻ mặt bi thống, anh như van nài:
– Bác sĩ, xin hãy cứu vợ tôi, xin hãy cứu vợ tôi trước
Bác sĩ thở dài, lắc đầu.
Tống Trí Hào nhận lấy giấy rồi kí tên. Bác sĩ đón lấy rồi lại lui vào phòng, đóng cửa lại
Tống phu nhân nhào tới bên cạnh Triệu Hi Thành, vung tay lên tát cho anh một cái, bà chỉ vào anh, tay run run, vẻ mặt phẫn nộ, nước mắt như mưa:
– Là mày, là mày hại Thiệu Lâm, nếu không phải mày lăng nhăng với Văn Phương thì sẽ không xảy ra chuyện này! Là mày hại c.h.ế.t Thiệu Lâm!
Bà điên cuồng đ.á.n.h lên người anh, khóc lóc:
– Mày trả lại con cho tao! Trả lại con cho tao…
Cả đời bà chỉ có hai đứa con, trong đó chỉ có Thiệu Lâm là thông minh xinh đẹp, nay bắt bà người đầu bạc tiễn người đầu xanh sao có thể không đau lòng, trong lúc bi thống chẳng quản gì hết, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ đã hại con mình thì mới cam lòng
Triệu Hi Thành nghe xong lời bà thì tim như bị ai đ.â.m mạnh, điều này khiến cảm xúc bi thương của anh lại thêm phần tự trách. Không sai, bà nói đúng, là tôi hại c.h.ế.t Thiệu Lâm, Văn Phương là tôi dây vào, nếu không phải tôi ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt thì đã chẳng làm sao. Người đáng c.h.ế.t nhất là tôi chứ không phải là Thiệu Lâm. Thiệu Lâm, vì sao em lại đỡ phát đạn đó cho anh. Vốn là lỗi lầm của anh, sao lại bắt em phải trả giá.
Lòng anh đầy áy náy và tuyệt vọng, anh quỳ rạp xuống đất, cả người run rẩy, thế giới trong mắt anh trở nên nhạt nhòa. Anh quỳ nơi đó, hận không thể c.h.ế.t đi cho xong, cả người như dại ra, thế giới trống rỗng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tống phu nhân gào khóc ở bên cạnh, Tống Trí Hào kéo vợ qua trách:
– Văn Phương là chuyện quá khứ, lần này là ngoài ý muốn, sao bà có thể trách Hi Thành được, nó đã hết lòng rồi
Nói xong lại quay đầu nói với Triệu Quốc Xương:
– Vợ tôi quá đau lòng nên nhất thời nói năng linh tinh, xin đừng để bụng.
Triệu Quốc Xương nhìn Tống phu nhân đang gào khóc lại nhìn qua Triệu Hi Thành như mất hồn mà thở dài rồi lắc đầu
Bên kia, Tống phu nhân vẫn gào khóc:
– Tôi không nói bừa, tôi không nói sai gì cả. Là nó hại c.h.ế.t Thiệu Lâm, Thiệu Lâm đáng thương của tôi…
Tống Trí Hào vội kéo bà qua một bên, ép bà ngồi xuống ghế rồi không cho bà nói thêm gì. Tống phu nhân giận dữ:
– Con gái ông đã bị người hại c.h.ế.t mà một câu ông cũng không dám nói sao?
Tống Trí Hào thẹn quá hóa giận:
– Tôi bảo bà im mồm
Tống phu nhân thấy chồng vô tình như vậy lại càng đau lòng, bà ôm mặt khóc. Bạch Tư Mẫn vội tới an ủi.
Triệu Hi Thành sụp xuống như sắp c.h.ế.t nhưng lúc này ai cũng đau lòng, không ai đến bên anh
Cũng không biết qua bao lâu, đèn trong phòng mổ tắt, bác sĩ mệt mỏi đi ra. Nhìn thấy bác sĩ, Triệu Hi Thành run lên, lảo đảo đứng dậy, vọt tới bên bác sĩ. Mọi người cũng đều vây lại.
Bác sĩ nhẹ nhàng nói:
– Mọi người đi gặp bệnh nhân lần cuối đi, đừng đi nhiều người, chỉ được ba người thôi
Còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành mặt không chút m.á.u mà chạy vào. Triệu Hi Tuấn cũng đi theo, Triệu phu nhân thì té xỉu, Tống Trí Hào sợ vợ nói điều khó nghe nên kéo áo bà không cho bà vào. Bạch Tư Mẫn an ủi Tống phu nhân rồi bảo để mình vào thay.
Ba người qua hành lang đi vào phòng giải phẫu, thấy trên giường là Chu Thiến đắp chăn trắng mỏng, trên chăn loang lổ vết m.á.u, mặt cô tái mét như chăn. Ba người đều rơi nước mắt
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









