Lễ cúng quỷ đói vẫn đang tiếp diễn, trong phòng lan tỏa mùi hương nhàn nhạt của nến trắng.
Du hồn dọa người, còn ba tên ác ôn vây c.h.ặ.t hắn ở trung tâm lại càng kinh khủng hơn. Dưới sự t.r.a t.ấ.n kép về thể xác lẫn tinh thần, tên chủ nhà ngất xỉu.
Ngay khoảnh khắc hắn sợ đến bất tỉnh, âm thanh hệ thống vang lên đúng lúc.
[Đinh đông! Chúc mừng hoàn thành 3/4 nhiệm vụ chính tuyến.]
[Xin mời người khiêu chiến có độ cống hiến cao nhất, “Bạch Sương Hành”, chọn tiêu đề tiểu mục cho hồi thứ ba.]
[Dưới đây là những tựa phim được đề xuất:]
["Ác Nhân Truyện","Một Đời Không C.h.ế.t Của Bạch Sương Hành", “Biên Bản Cuộc Đua Nước Rút Trên Phố Bách Gia”……]
“Biên Bản Cuộc Đua Nước Rút Trên Phố Bách Gia” hẳn là chỉ cảnh họ mắc kẹt trong “quỷ đ.á.n.h tường”, bị hồn ma bà lão ép sát từng bước, cuối cùng diễn ra màn đào thoát sinh t.ử.
Nhớ lại tình huống khi đó, Bạch Sương Hành không chút do dự chọn phương án này. Mặc kệ nội dung thế nào, ít nhất nghe cũng hài hòa, thân thiện, có vài phần mùi vị láng giềng hòa thuận.
Phối với “Gia Đình Hạnh Phúc” trước đó vừa khéo tạo thành một series.
Chọn xong tiêu đề, Từ Thanh Xuyên vừa kịp hứng đầy một cốc nước ở máy lọc. Sau khi thoáng nhìn cô một cái, hắn hất cả cốc nước lên mặt chủ nhà.
Thế là, không biết bao lâu trôi qua trong giấc mơ mơ màng, người đàn ông bị lạnh đ.á.n.h thức.
Một cốc nước đá dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, kéo hắn trở lại thực tại một cách thô bạo. Chủ nhà mở mắt, phản xạ đầu tiên là nhìn quanh.
Hắn vô cùng mong mỏi những chuyện trong ký ức chỉ là một cơn ác mộng. Đáng tiếc, trái với mong muốn—vừa mở mắt, hắn đã thấy ba gương mặt quen thuộc.
Bạch Sương Hành đang lau tay, nơi vừa chạm vào hắn. Thấy hắn tỉnh, cô cong môi cười không chút cảm xúc: “Tỉnh rồi.”
Ý thức dần rõ ràng, người đàn ông phát hiện mình bị trói trên một chiếc ghế gỗ, tay chân không sao nhúc nhích.
Những quỷ đói đến ăn đã rời đi hết, trong phòng trống trải yên ắng, vẫn còn lưu lại bầu không khí âm u quỷ dị.
Hắn không dám nhìn nhiều, run rẩy nói: “Tôi sai rồi! Các… các người muốn bao nhiêu tiền? Chỉ cần tôi có, t—tất cả đều đưa!”
Khi không ai nói, căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Chủ nhà thậm chí không dám thở mạnh, ánh mắt liếc lên.
Bạch Sương Hành trước mặt hắn còn rất trẻ. Lần đầu gặp, ấn tượng của hắn về cô là bốn chữ “dịu dàng xinh đẹp”.
Dịu dàng cái choá gì.
Đến hôm nay, hắn chỉ muốn tự tát mình một cái thật mạnh.
“Tiền?”
Bạch Sương Hành cúi mắt liếc hắn, bật cười khẽ: “Anh rất sợ tôi à?”
Chủ nhà muốn khóc không ra nước mắt—Ba người trước mặt vung ghế với nắm đ.ấ.m xông thẳng vào nhà hắn, bên cạnh còn kéo theo cả đám quỷ đói, ai mà không sợ!
“Rốt cuộc chuyện tà thuật và tế phẩm là thế nào?”
Từ Thanh Xuyên nói: “Anh và Bách Lý muốn chúng tôi c.h.ế.t trong thử thách, đúng không.”
Văn Sở Sở khoanh tay trước n.g.ự.c, nhướn mày: “Nếu nói bừa… tôi vẫn còn vài cây nến trắng đấy.”
Nến trắng.
Nghe ba chữ này, chủ nhà run b.ắ.n. Cảnh quỷ ảnh chập chờn lúc nãy hắn vẫn chưa quên; nếu lặp lại lần nữa, chắc chắn hắn sẽ phát điên.
“Tôi nói, tôi nói hết!”
Mặt người đàn ông tái mét: “Chuyện này không liên quan nhiều đến tôi, tôi—tôi hầu như không tham gia, thật mà!”
Bạch Sương Hành: “Các người lấy danh nghĩa ‘nhận đồ đệ’ gọi chúng tôi đến, hẳn là có mục đích khác chứ?”
Không ngoài dự đoán, người này nhát gan lại sợ c.h.ế.t, chỉ cần dọa nhẹ là có thể moi ra không ít manh mối.
“V—vâng.”
Chủ nhà cúi đầu, không dám nhìn vào mắt cô: “Các người là… tế phẩm dâng cho thần.”
Văn Sở Sở sững lại: “Thần? Thần gì?”
Chủ nhà vội lắc đầu: “Chúng tôi không thể gọi thẳng tên thần.”
Hắn lộ vẻ do dự, khó khăn mở miệng: “Chỉ cần dâng các người làm tế phẩm cho thần… chị họ sẽ trở lại như trước.”
Từ Thanh Xuyên nghe không hiểu: “Ý gì?”
Sắc mặt Bạch Sương Hành trầm xuống, hỏi thẳng: “Bách Lý rốt cuộc bao nhiêu tuổi?”
Không ngờ cô hỏi vậy, chủ nhà ngẩng đầu kinh ngạc, do dự hồi lâu, dùng giọng rất nhỏ đáp: “…Tám mươi tám.”
Văn Sở Sở: “Hả?!”
Cô từng đoán tuổi Bách Lý—đã là chị họ của một chủ nhà trung niên, rất có thể bốn năm mươi.
Còn tám mươi tám thì… cô hoàn toàn không ngờ tới—Tuổi này đi bắt quỷ không sợ trật xương à? “Lạ thật.”
Từ Thanh Xuyên cũng ngẩn ra: “Bách Lý nói chuyện với chúng ta, nghe giọng như khoảng hai mươi.”
Giọng trẻ trung, còn có thể chạy lên chạy xuống trừ tà khắp nơi—một cụ già tám mươi tám thật sự làm được sao?
Hắn nói xong chợt nhận ra điều gì, tim đập mạnh: “Vì bà ta dùng tà thuật?”
“…Đúng.”
Chủ nhà nói: “Chỉ cần dâng cho thần những đứa trẻ có bát tự sinh thần phù hợp, thần sẽ phù hộ chị họ bình an, dung nhan bất lão.”
Sắc mặt Văn Sở Sở biến đổi.
Khi họ vừa đến số 444, lễ hiến tế còn chưa bắt đầu, lúc đó Bách Lý đã có giọng thiếu nữ—tức là…
Văn Sở Sở nghiến răng: “Trước đó, các người đã hiến tế bao nhiêu đứa trẻ?”
“Khoảng—khoảng ba bốn đứa? Phúc lành của thần không vĩnh viễn. Hết hiệu lực là cơ thể chị họ lão hóa nhanh ch.óng, nên cách một thời gian lại phải…”
Nói đến đây, hắn nhận ra cơn giận của Văn Sở Sở, vội đổi giọng: “Tôi thật sự không rõ! Mọi chuyện đều do chị họ sắp xếp, tôi chỉ là kẻ sai vặt!”
Không cho hắn biện bạch thêm, Văn Sở Sở đá thẳng vào n.g.ự.c hắn.
Bạch Sương Hành không ngăn, tiếp tục hỏi: “Bà ta trốn trong phòng không gặp ai, là vì hiệu lực hết rồi?”
“Đúng.”
Cơn đau nổ tung trong l.ồ.ng n.g.ự.c, lại không thể phản kháng, hắn chỉ biết rơi nước mắt, run rẩy nói: “Lễ vật lần này vốn là Tống Thần Lộ. Chị họ đã sớm hạ nguyền rủa… nào ngờ bà nội con bé gặp t.a.i n.ạ.n xe, hóa thành lệ quỷ bảo vệ nó, khiến nghi thức mãi không tiến hành được.”
Quả nhiên là vậy.
Bạch Sương Hành: “Thế còn chúng tôi? Chúng tôi không phải trẻ ‘bát tự phù hợp’, sao lại tìm đến chúng tôi?”
Lần này, chủ nhà im lặng rất lâu.
Hắn lộ vẻ do dự rõ rệt, bất an liếc cô: “Nếu tôi nói thật, cô có thể đảm bảo không g.i.ế.c tôi không?”
Bạch Sương Hành không đáp, chỉ khẽ nâng cằm.
“Nếu thật sự không tìm được bát tự phù hợp, còn một cách đi đường vòng.”
Chủ nhà quan sát sắc mặt cô, thận trọng nói: “Lấy một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi làm trận tâm, phối thêm ba luồng dương hồn, chỉ cần cùng dâng cho thần… đủ số lượng thì có thể bù đắp sai lệch bát tự.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đầu Từ Thanh Xuyên ong lên: “Chưa đầy mười tuổi?”
Bách Lý định g.i.ế.c họ đêm nay để thu đủ “ba luồng dương hồn”—vậy có nghĩa… nghi thức tà thuật cũng diễn ra tối nay?
Đứa trẻ đó—Nghĩ đến căn phòng trống tối tăm của Bách Lý, Văn Sở Sở thấy bất an, túm cổ áo chủ nhà: “Bách Lý ở đâu? Đứa trẻ là ai?”
“Đừng đừng đ.á.n.h tôi… là con bé nhà họ Giang!”
Nhà họ Giang—Giang Miên. Sắc mặt Bạch Sương Hành biến đổi, nhớ đến cô bé đầy thương tích. Hôm qua, thấy vết trầy ở cổ chân cô bé, con bé rụt rè bước tới, đưa cho cô một miếng băng cá nhân.
Chủ nhà bị biểu cảm của Văn Sở Sở dọa sợ, run như cầy sấy, nước mắt rơi lã chã: “Chị họ đưa một khoản tiền, bố con bé đồng ý rất nhanh—các người biết rồi, hắn là con bạc. Hắn thề sẽ không báo cảnh sát; ai hỏi thì nói là bỏ nhà đi.”
Hắn lắp bắp: “Nghi thức diễn ra tối nay, thật đó, tôi nói toàn sự thật…”
Bạch Sương Hành cắt ngang thẳng thừng: “Họ đang ở đâu.”
Cô nổi giận, giọng lạnh như băng.
Chủ nhà lại run lên: “Ở tầng hầm. Từ hành lang tầng một đi vào, đó là nơi làm pháp.”
“Ba câu hỏi.”
Thời gian gấp rút, Bạch Sương Hành nói nhanh: “Một, làm pháp mất bao lâu; hai, các bước đại khái; ba, chìa khóa tầng hầm ở đâu.”
“Làm pháp rất lâu. Nghi thức bắt đầu từ hai tiếng trước, bây giờ các người đến, có lẽ đứa trẻ vẫn còn sống.”
Chủ nhà nói: “‘Thần’ lấy tuyệt vọng và sợ hãi của con người làm thức ăn. Tế phẩm càng đau khổ, ban thưởng càng nhiều, nên mỗi lần làm pháp, chị họ đều từ từ—từ từ hành hạ.”
Nói đến hai chữ cuối, hắn hạ thấp giọng vì chột dạ.
Từ Thanh Xuyên c.h.ử.i khẽ một tiếng “đm”.
Chủ nhà dè dặt: “Còn chìa khóa… ở trong tủ dưới tivi, chiếc thứ nhất từ trái.”
Bạch Sương Hành không nhiều lời, quay người bước nhanh tới tivi. Văn Sở Sở cũng không nói, cổ tay vung lên, lại đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn.
Cô học võ, từng cú đều nặng. Bạch Sương Hành không ngoái đầu tìm chìa khóa; Từ Thanh Xuyên đứng bên, không can ngăn.
Má, n.g.ự.c, bụng dưới bị nắm đ.ấ.m giáng xuống liên tiếp, người đàn ông trung niên khóc không thành tiếng, né tránh trong tiếng gào thét.
Đến khi Bạch Sương Hành tìm được chìa khóa, cơn đau mới dừng lại.
Tình trạng của Giang Miên chưa rõ, ba người không dám chậm trễ, lập tức xuống tầng hầm.
Chủ nhà mũi xanh mặt tím, kiệt sức sụp trên ghế; m.á.u trào từ mũi, làm gương mặt hắn trông dữ tợn như ác quỷ.
Đau đớn tột cùng, hắn rên rỉ không ngừng. Nhìn theo bóng lưng ba người rời đi, trong đôi mắt đỏ ngầu dần hiện lên một tia sát ý độc ác—Họ sẽ không biết, hắn đã nói dối.
Nghi thức dài nhất cũng không quá hai tiếng; từ lúc họ phá giải “quỷ đ.á.n.h tường”, lễ hiến tế của chị họ đã hoàn tất.
Dù thiếu ba đạo hồn, nhưng xương m.á.u trẻ nhỏ mới là khâu quan trọng nhất. Chỉ cần có nó, chị họ ít nhất khôi phục được năm phần thực lực.
Tầng hầm là chủ địa của tà thuật, cất giấu vô số tà vật tà thuật; chỉ cần họ mở cửa tầng hầm…
Đến lúc đó, kẻ khóc lóc cầu xin sẽ là bọn họ.
Nghĩ vậy, trên mặt người đàn ông trung niên hiện nụ cười nhạt.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Nhưng chỉ vài giây sau, nụ cười đông cứng.
Ba người bên cửa cũng nhận ra bất thường, đồng loạt dừng bước.
Vừa rồi… cả căn nhà rung lên.
“Kỳ lạ.”
Văn Sở Sở nhìn quanh: “Hai người có ngửi thấy mùi tanh rất nồng không? Trước đó không có, như vừa xuất hiện.”
Cô vừa dứt lời, ngôi nhà như con thuyền giữa sóng lớn, đột ngột lắc mạnh lần nữa.
Ngay sau đó là cảnh tượng khiến người ta trợn mắt.
Giấy dán tường trắng tinh như bị mực thấm, nhanh ch.óng nhuộm thành đen loang lổ; từ các khe sàn rỉ ra từng luồng khói đen, tỏa mùi tanh nồng.
Đen và đỏ quấn lấy nhau, âm thầm bốc lên từ dưới đất như hoa văn dữ tợn của ác quỷ, bao trùm toàn bộ tòa nhà.
Sự biến đổi này không hề báo trước. Từ Thanh Xuyên rùng mình: “C—cái gì thế này?”
Văn Sở Sở quay lại, tiến lên mấy bước, trừng mắt nhìn chủ nhà bị trói c.h.ặ.t: “Chuyện gì vậy? Chị họ anh lại giở trò gì?”
Nói xong cô mới phát hiện, gương mặt người đàn ông tái nhợt, nỗi kinh hoàng không kém họ: “Không thể… không thể nào!”
“Có chuyện rồi!”
Hắn hoảng loạn tột độ, giọng gần như khàn đặc, vừa hét vừa cố nhúc nhích: “Xin các người cứu tôi, mang tôi chạy cùng! Nghi thức không thể sinh ra oán khí nặng đến vậy… chắc chắn có chuyện!”
Bạch Sương Hành nhíu mày: “Ý gì?”
“Nếu các người sống sót trong ngõ, nghi thức thiếu tế phẩm thì có xác suất thất bại.”
Chủ nhà không dám tin: “Đứa trẻ bị hành hạ đến c.h.ế.t, một khi oán niệm quá sâu, hóa thành lệ quỷ—với trạng thái hiện tại của chị họ… rất có thể không khống chế nổi.”
Sao lại thế được?
Chị họ rõ ràng nói sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất, từng chút thuần hóa đứa trẻ, khiến nó không dám phản kháng, cam tâm làm nô lệ cho thần.
Trong t.r.a t.ấ.n dài đằng đẵng và đau đớn ấy, hầu như ai cũng sẽ bỏ cuộc, thậm chí khóc lóc cầu c.h.ế.t sớm để được giải thoát.
Một khi mất ý chí sống, dần trở nên tê liệt, tế phẩm sẽ không thể hóa lệ quỷ, tránh được phản phệ, thuận lợi dâng cho thần.
Nghi thức đã tiến hành rất nhiều lần, chưa từng sai sót.
Chỉ riêng lần này…
Chỉ là một đứa trẻ, sao có thể có oán khí nặng đến thế? Bị hành hạ lâu như vậy, lẽ nào trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, nó vẫn oán hận, vẫn không cam lòng, vẫn muốn sống?
Văn Sở Sở sững sờ: “Chỉ lệ quỷ mới có oán khí—vậy nghĩa là Giang Miên đã—”
Cô chưa nói xong, bên tai vang lên âm báo trong trẻo của hệ thống.
[Đinh đông!]
[Chúc mừng các người chính thức mở khóa đoạn cốt truyện chính tuyến cuối cùng!]
Trong giọng nó tràn ngập ác ý hả hê.
[Bị ngược đãi, bị hành hạ, bị cha ruột bán cho một thuật sĩ tàn nhẫn; trong hàng giờ liền của đòn roi, d.a.o cắt, lửa đốt và ngạt thở—cô bé đã c.h.ế.t.]
[Oán khí của cô bé nuốt chửng mọi thứ trong tòa nhà. Tại đây, cô bé sẽ mở ra cuộc báo thù đã mong đợi từ lâu.]
[Các người sẽ bỏ chạy, cầu xin, hay là… dùng mọi cách, bất chấp thủ đoạn để sống sót?]
Bóng đèn trong phòng lách tách chớp tắt. Bạch Sương Hành có cảm ứng, lặng lẽ ngẩng đầu.
Từng sợi m.á.u dày đặc như dây leo bò lên tường và trần. Ngoài cửa sổ không còn là đêm yên tĩnh quen thuộc; sắc m.á.u cuộn trào như sóng dữ, nuốt chửng trăng sao.
Chỉ vài giây trước, số 444 vẫn chỉ là một khu chung cư bình thường, nhiều lắm hơi âm u;
Giờ phút này, trong màn huyết vụ quái dị tột cùng, nó nghiễm nhiên biến thành một luyện ngục nhân gian.
Tiếng khóc của chủ nhà xé lòng. Âm thanh hệ thống lại vang lên.
[Chào mừng đến hồi kết của bộ phim. Tên tạm thời tôi đặt cho nó là—]
[Không Ai Sống Sót.]
Du hồn dọa người, còn ba tên ác ôn vây c.h.ặ.t hắn ở trung tâm lại càng kinh khủng hơn. Dưới sự t.r.a t.ấ.n kép về thể xác lẫn tinh thần, tên chủ nhà ngất xỉu.
Ngay khoảnh khắc hắn sợ đến bất tỉnh, âm thanh hệ thống vang lên đúng lúc.
[Đinh đông! Chúc mừng hoàn thành 3/4 nhiệm vụ chính tuyến.]
[Xin mời người khiêu chiến có độ cống hiến cao nhất, “Bạch Sương Hành”, chọn tiêu đề tiểu mục cho hồi thứ ba.]
[Dưới đây là những tựa phim được đề xuất:]
["Ác Nhân Truyện","Một Đời Không C.h.ế.t Của Bạch Sương Hành", “Biên Bản Cuộc Đua Nước Rút Trên Phố Bách Gia”……]
“Biên Bản Cuộc Đua Nước Rút Trên Phố Bách Gia” hẳn là chỉ cảnh họ mắc kẹt trong “quỷ đ.á.n.h tường”, bị hồn ma bà lão ép sát từng bước, cuối cùng diễn ra màn đào thoát sinh t.ử.
Nhớ lại tình huống khi đó, Bạch Sương Hành không chút do dự chọn phương án này. Mặc kệ nội dung thế nào, ít nhất nghe cũng hài hòa, thân thiện, có vài phần mùi vị láng giềng hòa thuận.
Phối với “Gia Đình Hạnh Phúc” trước đó vừa khéo tạo thành một series.
Chọn xong tiêu đề, Từ Thanh Xuyên vừa kịp hứng đầy một cốc nước ở máy lọc. Sau khi thoáng nhìn cô một cái, hắn hất cả cốc nước lên mặt chủ nhà.
Thế là, không biết bao lâu trôi qua trong giấc mơ mơ màng, người đàn ông bị lạnh đ.á.n.h thức.
Một cốc nước đá dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, kéo hắn trở lại thực tại một cách thô bạo. Chủ nhà mở mắt, phản xạ đầu tiên là nhìn quanh.
Hắn vô cùng mong mỏi những chuyện trong ký ức chỉ là một cơn ác mộng. Đáng tiếc, trái với mong muốn—vừa mở mắt, hắn đã thấy ba gương mặt quen thuộc.
Bạch Sương Hành đang lau tay, nơi vừa chạm vào hắn. Thấy hắn tỉnh, cô cong môi cười không chút cảm xúc: “Tỉnh rồi.”
Ý thức dần rõ ràng, người đàn ông phát hiện mình bị trói trên một chiếc ghế gỗ, tay chân không sao nhúc nhích.
Những quỷ đói đến ăn đã rời đi hết, trong phòng trống trải yên ắng, vẫn còn lưu lại bầu không khí âm u quỷ dị.
Hắn không dám nhìn nhiều, run rẩy nói: “Tôi sai rồi! Các… các người muốn bao nhiêu tiền? Chỉ cần tôi có, t—tất cả đều đưa!”
Khi không ai nói, căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Chủ nhà thậm chí không dám thở mạnh, ánh mắt liếc lên.
Bạch Sương Hành trước mặt hắn còn rất trẻ. Lần đầu gặp, ấn tượng của hắn về cô là bốn chữ “dịu dàng xinh đẹp”.
Dịu dàng cái choá gì.
Đến hôm nay, hắn chỉ muốn tự tát mình một cái thật mạnh.
“Tiền?”
Bạch Sương Hành cúi mắt liếc hắn, bật cười khẽ: “Anh rất sợ tôi à?”
Chủ nhà muốn khóc không ra nước mắt—Ba người trước mặt vung ghế với nắm đ.ấ.m xông thẳng vào nhà hắn, bên cạnh còn kéo theo cả đám quỷ đói, ai mà không sợ!
“Rốt cuộc chuyện tà thuật và tế phẩm là thế nào?”
Từ Thanh Xuyên nói: “Anh và Bách Lý muốn chúng tôi c.h.ế.t trong thử thách, đúng không.”
Văn Sở Sở khoanh tay trước n.g.ự.c, nhướn mày: “Nếu nói bừa… tôi vẫn còn vài cây nến trắng đấy.”
Nến trắng.
Nghe ba chữ này, chủ nhà run b.ắ.n. Cảnh quỷ ảnh chập chờn lúc nãy hắn vẫn chưa quên; nếu lặp lại lần nữa, chắc chắn hắn sẽ phát điên.
“Tôi nói, tôi nói hết!”
Mặt người đàn ông tái mét: “Chuyện này không liên quan nhiều đến tôi, tôi—tôi hầu như không tham gia, thật mà!”
Bạch Sương Hành: “Các người lấy danh nghĩa ‘nhận đồ đệ’ gọi chúng tôi đến, hẳn là có mục đích khác chứ?”
Không ngoài dự đoán, người này nhát gan lại sợ c.h.ế.t, chỉ cần dọa nhẹ là có thể moi ra không ít manh mối.
“V—vâng.”
Chủ nhà cúi đầu, không dám nhìn vào mắt cô: “Các người là… tế phẩm dâng cho thần.”
Văn Sở Sở sững lại: “Thần? Thần gì?”
Chủ nhà vội lắc đầu: “Chúng tôi không thể gọi thẳng tên thần.”
Hắn lộ vẻ do dự, khó khăn mở miệng: “Chỉ cần dâng các người làm tế phẩm cho thần… chị họ sẽ trở lại như trước.”
Từ Thanh Xuyên nghe không hiểu: “Ý gì?”
Sắc mặt Bạch Sương Hành trầm xuống, hỏi thẳng: “Bách Lý rốt cuộc bao nhiêu tuổi?”
Không ngờ cô hỏi vậy, chủ nhà ngẩng đầu kinh ngạc, do dự hồi lâu, dùng giọng rất nhỏ đáp: “…Tám mươi tám.”
Văn Sở Sở: “Hả?!”
Cô từng đoán tuổi Bách Lý—đã là chị họ của một chủ nhà trung niên, rất có thể bốn năm mươi.
Còn tám mươi tám thì… cô hoàn toàn không ngờ tới—Tuổi này đi bắt quỷ không sợ trật xương à? “Lạ thật.”
Từ Thanh Xuyên cũng ngẩn ra: “Bách Lý nói chuyện với chúng ta, nghe giọng như khoảng hai mươi.”
Giọng trẻ trung, còn có thể chạy lên chạy xuống trừ tà khắp nơi—một cụ già tám mươi tám thật sự làm được sao?
Hắn nói xong chợt nhận ra điều gì, tim đập mạnh: “Vì bà ta dùng tà thuật?”
“…Đúng.”
Chủ nhà nói: “Chỉ cần dâng cho thần những đứa trẻ có bát tự sinh thần phù hợp, thần sẽ phù hộ chị họ bình an, dung nhan bất lão.”
Sắc mặt Văn Sở Sở biến đổi.
Khi họ vừa đến số 444, lễ hiến tế còn chưa bắt đầu, lúc đó Bách Lý đã có giọng thiếu nữ—tức là…
Văn Sở Sở nghiến răng: “Trước đó, các người đã hiến tế bao nhiêu đứa trẻ?”
“Khoảng—khoảng ba bốn đứa? Phúc lành của thần không vĩnh viễn. Hết hiệu lực là cơ thể chị họ lão hóa nhanh ch.óng, nên cách một thời gian lại phải…”
Nói đến đây, hắn nhận ra cơn giận của Văn Sở Sở, vội đổi giọng: “Tôi thật sự không rõ! Mọi chuyện đều do chị họ sắp xếp, tôi chỉ là kẻ sai vặt!”
Không cho hắn biện bạch thêm, Văn Sở Sở đá thẳng vào n.g.ự.c hắn.
Bạch Sương Hành không ngăn, tiếp tục hỏi: “Bà ta trốn trong phòng không gặp ai, là vì hiệu lực hết rồi?”
“Đúng.”
Cơn đau nổ tung trong l.ồ.ng n.g.ự.c, lại không thể phản kháng, hắn chỉ biết rơi nước mắt, run rẩy nói: “Lễ vật lần này vốn là Tống Thần Lộ. Chị họ đã sớm hạ nguyền rủa… nào ngờ bà nội con bé gặp t.a.i n.ạ.n xe, hóa thành lệ quỷ bảo vệ nó, khiến nghi thức mãi không tiến hành được.”
Quả nhiên là vậy.
Bạch Sương Hành: “Thế còn chúng tôi? Chúng tôi không phải trẻ ‘bát tự phù hợp’, sao lại tìm đến chúng tôi?”
Lần này, chủ nhà im lặng rất lâu.
Hắn lộ vẻ do dự rõ rệt, bất an liếc cô: “Nếu tôi nói thật, cô có thể đảm bảo không g.i.ế.c tôi không?”
Bạch Sương Hành không đáp, chỉ khẽ nâng cằm.
“Nếu thật sự không tìm được bát tự phù hợp, còn một cách đi đường vòng.”
Chủ nhà quan sát sắc mặt cô, thận trọng nói: “Lấy một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi làm trận tâm, phối thêm ba luồng dương hồn, chỉ cần cùng dâng cho thần… đủ số lượng thì có thể bù đắp sai lệch bát tự.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đầu Từ Thanh Xuyên ong lên: “Chưa đầy mười tuổi?”
Bách Lý định g.i.ế.c họ đêm nay để thu đủ “ba luồng dương hồn”—vậy có nghĩa… nghi thức tà thuật cũng diễn ra tối nay?
Đứa trẻ đó—Nghĩ đến căn phòng trống tối tăm của Bách Lý, Văn Sở Sở thấy bất an, túm cổ áo chủ nhà: “Bách Lý ở đâu? Đứa trẻ là ai?”
“Đừng đừng đ.á.n.h tôi… là con bé nhà họ Giang!”
Nhà họ Giang—Giang Miên. Sắc mặt Bạch Sương Hành biến đổi, nhớ đến cô bé đầy thương tích. Hôm qua, thấy vết trầy ở cổ chân cô bé, con bé rụt rè bước tới, đưa cho cô một miếng băng cá nhân.
Chủ nhà bị biểu cảm của Văn Sở Sở dọa sợ, run như cầy sấy, nước mắt rơi lã chã: “Chị họ đưa một khoản tiền, bố con bé đồng ý rất nhanh—các người biết rồi, hắn là con bạc. Hắn thề sẽ không báo cảnh sát; ai hỏi thì nói là bỏ nhà đi.”
Hắn lắp bắp: “Nghi thức diễn ra tối nay, thật đó, tôi nói toàn sự thật…”
Bạch Sương Hành cắt ngang thẳng thừng: “Họ đang ở đâu.”
Cô nổi giận, giọng lạnh như băng.
Chủ nhà lại run lên: “Ở tầng hầm. Từ hành lang tầng một đi vào, đó là nơi làm pháp.”
“Ba câu hỏi.”
Thời gian gấp rút, Bạch Sương Hành nói nhanh: “Một, làm pháp mất bao lâu; hai, các bước đại khái; ba, chìa khóa tầng hầm ở đâu.”
“Làm pháp rất lâu. Nghi thức bắt đầu từ hai tiếng trước, bây giờ các người đến, có lẽ đứa trẻ vẫn còn sống.”
Chủ nhà nói: “‘Thần’ lấy tuyệt vọng và sợ hãi của con người làm thức ăn. Tế phẩm càng đau khổ, ban thưởng càng nhiều, nên mỗi lần làm pháp, chị họ đều từ từ—từ từ hành hạ.”
Nói đến hai chữ cuối, hắn hạ thấp giọng vì chột dạ.
Từ Thanh Xuyên c.h.ử.i khẽ một tiếng “đm”.
Chủ nhà dè dặt: “Còn chìa khóa… ở trong tủ dưới tivi, chiếc thứ nhất từ trái.”
Bạch Sương Hành không nhiều lời, quay người bước nhanh tới tivi. Văn Sở Sở cũng không nói, cổ tay vung lên, lại đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn.
Cô học võ, từng cú đều nặng. Bạch Sương Hành không ngoái đầu tìm chìa khóa; Từ Thanh Xuyên đứng bên, không can ngăn.
Má, n.g.ự.c, bụng dưới bị nắm đ.ấ.m giáng xuống liên tiếp, người đàn ông trung niên khóc không thành tiếng, né tránh trong tiếng gào thét.
Đến khi Bạch Sương Hành tìm được chìa khóa, cơn đau mới dừng lại.
Tình trạng của Giang Miên chưa rõ, ba người không dám chậm trễ, lập tức xuống tầng hầm.
Chủ nhà mũi xanh mặt tím, kiệt sức sụp trên ghế; m.á.u trào từ mũi, làm gương mặt hắn trông dữ tợn như ác quỷ.
Đau đớn tột cùng, hắn rên rỉ không ngừng. Nhìn theo bóng lưng ba người rời đi, trong đôi mắt đỏ ngầu dần hiện lên một tia sát ý độc ác—Họ sẽ không biết, hắn đã nói dối.
Nghi thức dài nhất cũng không quá hai tiếng; từ lúc họ phá giải “quỷ đ.á.n.h tường”, lễ hiến tế của chị họ đã hoàn tất.
Dù thiếu ba đạo hồn, nhưng xương m.á.u trẻ nhỏ mới là khâu quan trọng nhất. Chỉ cần có nó, chị họ ít nhất khôi phục được năm phần thực lực.
Tầng hầm là chủ địa của tà thuật, cất giấu vô số tà vật tà thuật; chỉ cần họ mở cửa tầng hầm…
Đến lúc đó, kẻ khóc lóc cầu xin sẽ là bọn họ.
Nghĩ vậy, trên mặt người đàn ông trung niên hiện nụ cười nhạt.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Nhưng chỉ vài giây sau, nụ cười đông cứng.
Ba người bên cửa cũng nhận ra bất thường, đồng loạt dừng bước.
Vừa rồi… cả căn nhà rung lên.
“Kỳ lạ.”
Văn Sở Sở nhìn quanh: “Hai người có ngửi thấy mùi tanh rất nồng không? Trước đó không có, như vừa xuất hiện.”
Cô vừa dứt lời, ngôi nhà như con thuyền giữa sóng lớn, đột ngột lắc mạnh lần nữa.
Ngay sau đó là cảnh tượng khiến người ta trợn mắt.
Giấy dán tường trắng tinh như bị mực thấm, nhanh ch.óng nhuộm thành đen loang lổ; từ các khe sàn rỉ ra từng luồng khói đen, tỏa mùi tanh nồng.
Đen và đỏ quấn lấy nhau, âm thầm bốc lên từ dưới đất như hoa văn dữ tợn của ác quỷ, bao trùm toàn bộ tòa nhà.
Sự biến đổi này không hề báo trước. Từ Thanh Xuyên rùng mình: “C—cái gì thế này?”
Văn Sở Sở quay lại, tiến lên mấy bước, trừng mắt nhìn chủ nhà bị trói c.h.ặ.t: “Chuyện gì vậy? Chị họ anh lại giở trò gì?”
Nói xong cô mới phát hiện, gương mặt người đàn ông tái nhợt, nỗi kinh hoàng không kém họ: “Không thể… không thể nào!”
“Có chuyện rồi!”
Hắn hoảng loạn tột độ, giọng gần như khàn đặc, vừa hét vừa cố nhúc nhích: “Xin các người cứu tôi, mang tôi chạy cùng! Nghi thức không thể sinh ra oán khí nặng đến vậy… chắc chắn có chuyện!”
Bạch Sương Hành nhíu mày: “Ý gì?”
“Nếu các người sống sót trong ngõ, nghi thức thiếu tế phẩm thì có xác suất thất bại.”
Chủ nhà không dám tin: “Đứa trẻ bị hành hạ đến c.h.ế.t, một khi oán niệm quá sâu, hóa thành lệ quỷ—với trạng thái hiện tại của chị họ… rất có thể không khống chế nổi.”
Sao lại thế được?
Chị họ rõ ràng nói sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất, từng chút thuần hóa đứa trẻ, khiến nó không dám phản kháng, cam tâm làm nô lệ cho thần.
Trong t.r.a t.ấ.n dài đằng đẵng và đau đớn ấy, hầu như ai cũng sẽ bỏ cuộc, thậm chí khóc lóc cầu c.h.ế.t sớm để được giải thoát.
Một khi mất ý chí sống, dần trở nên tê liệt, tế phẩm sẽ không thể hóa lệ quỷ, tránh được phản phệ, thuận lợi dâng cho thần.
Nghi thức đã tiến hành rất nhiều lần, chưa từng sai sót.
Chỉ riêng lần này…
Chỉ là một đứa trẻ, sao có thể có oán khí nặng đến thế? Bị hành hạ lâu như vậy, lẽ nào trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, nó vẫn oán hận, vẫn không cam lòng, vẫn muốn sống?
Văn Sở Sở sững sờ: “Chỉ lệ quỷ mới có oán khí—vậy nghĩa là Giang Miên đã—”
Cô chưa nói xong, bên tai vang lên âm báo trong trẻo của hệ thống.
[Đinh đông!]
[Chúc mừng các người chính thức mở khóa đoạn cốt truyện chính tuyến cuối cùng!]
Trong giọng nó tràn ngập ác ý hả hê.
[Bị ngược đãi, bị hành hạ, bị cha ruột bán cho một thuật sĩ tàn nhẫn; trong hàng giờ liền của đòn roi, d.a.o cắt, lửa đốt và ngạt thở—cô bé đã c.h.ế.t.]
[Oán khí của cô bé nuốt chửng mọi thứ trong tòa nhà. Tại đây, cô bé sẽ mở ra cuộc báo thù đã mong đợi từ lâu.]
[Các người sẽ bỏ chạy, cầu xin, hay là… dùng mọi cách, bất chấp thủ đoạn để sống sót?]
Bóng đèn trong phòng lách tách chớp tắt. Bạch Sương Hành có cảm ứng, lặng lẽ ngẩng đầu.
Từng sợi m.á.u dày đặc như dây leo bò lên tường và trần. Ngoài cửa sổ không còn là đêm yên tĩnh quen thuộc; sắc m.á.u cuộn trào như sóng dữ, nuốt chửng trăng sao.
Chỉ vài giây trước, số 444 vẫn chỉ là một khu chung cư bình thường, nhiều lắm hơi âm u;
Giờ phút này, trong màn huyết vụ quái dị tột cùng, nó nghiễm nhiên biến thành một luyện ngục nhân gian.
Tiếng khóc của chủ nhà xé lòng. Âm thanh hệ thống lại vang lên.
[Chào mừng đến hồi kết của bộ phim. Tên tạm thời tôi đặt cho nó là—]
[Không Ai Sống Sót.]
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









