Đêm dần khuya.

Người đàn ông trung niên thân hình béo lùn ngồi một mình trong phòng ngủ, kẹp điếu t.h.u.ố.c trên tay. Máy tính chưa mở, điện thoại đặt bên cạnh, trong phòng chỉ có một bóng đèn tròn trắng vẫn sáng.

Ông ta bất động, nhìn chằm chằm vào mặt gương trước mặt. Không thể tin nổi. Không lâu trước đó, ông ta nghe thấy tiếng nói chuyện và bước chân ngoài hành lang — nghe giọng, chính là ba người trẻ kia—

Họ vẫn còn sống!

Nhưng sao có thể còn sống được? Để đảm bảo nghi lễ hiến tế diễn ra suôn sẻ, chị họ đã tỉ mỉ chọn sẵn cách c.h.ế.t cho họ: phía trước là quỷ đ.á.n.h tường, phía sau là lệ quỷ truy sát, hai đầu đều là đường c.h.ế.t. Với năng lực của họ, không thể nào thoát thân.

Họ tới để hỏi tội sao? Còn nghi lễ của chị họ nữa…

Nếu họ chưa c.h.ế.t, vậy nghi lễ rốt cuộc thế nào rồi?

Tiếng gõ cửa ầm ầm vang lên. Người đàn ông trung niên co rúm trong góc sofa, từ đầu đến cuối không hề ra mở cửa.

Không lâu sau, âm thanh biến mất. Ông ta vẫn c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm vào tấm gương trong phòng ngủ.

Đó là gương hai chiều.

Ông ta có thói quen nhìn trộm. Biết có ba người trẻ sẽ dọn tới, ông ta đặc biệt lắp thứ đồ chơi này vào bức tường giữa phòng mình và phòng bên cạnh.

Cô gái ở phòng kế bên tên Văn Sở Sở, gan rất nhỏ. Ngày đầu tiên tới tòa nhà 444, cô ấy co ro một chỗ, phải như vậy mới dám ngủ. Nghĩ tới đây, cửa phòng ngủ bên cạnh bỗng mở ra, đèn bật sáng.

Người đàn ông căng thẳng nín thở.

Ông ta không nghe được âm thanh bên kia, chỉ thấy Văn Sở Sở bước nhanh vào phòng, theo sau là Bạch Sương Hành.

Xem ra họ bị dọa không nhẹ, quyết định chen chúc ngủ chung một phòng.

Là nhân vật trong phim, ông ta không nghe được giọng thuyết minh đang dần vang lên.

[Người đàn ông nghĩ, tối nay nhất định sẽ được thấy cảnh thú vị hơn.]

[Hai kẻ đáng thương mang trong lòng nỗi sợ hãi tựa sát vào nhau, trên mặt đầy tuyệt vọng và mờ mịt không tan. Thứ ông ta muốn thưởng thức nhất, chính là dáng vẻ riêng tư và yếu ớt nhất của con người.]

[Điều đó khiến ông ta không thể chờ đợi thêm.]

Bên kia gương, hai người mấp máy môi, nói qua nói lại điều gì đó.

Trong tay Bạch Sương Hành xách một túi nhựa đen. Vừa vào phòng, cô lấy từ trong đó ra mấy nén hương và nến trắng.

…Ha.

Người đàn ông thầm cười khẩy. Chẳng lẽ họ bị dọa ngốc rồi, định cầu thần bái Phật?

[Thú vị.]

Lời dẫn chuyện nói đúng suy nghĩ của ông ta.

[Càng nhìn, ông ta càng thấy hai người kia buồn cười. Họ càng sợ hãi, ông ta càng hưng phấn.]

[Người đàn ông hứng thú nhếch khóe môi, nụ cười thờ ơ chỉ còn lại vẻ lạnh lẽo rợn người. Ông ta cười một cách bệnh hoạn…]

Lời dẫn dừng lại đột ngột —

Bởi vì nụ cười trên mặt người đàn ông trung niên, trong chưa đầy một giây, đã hoàn toàn biến thành kinh ngạc.

Bên kia gương, Bạch Sương Hành đặt nến trước bàn, sau đó lại lấy từ túi nhựa ra mấy chiếc bát sứ và bánh màn thầu.

Công thức quen thuộc, mùi vị quen thuộc.

Đây là… cách gọi quỷ thứ hai, cúng quỷ đói.

Cô ta muốn làm gì?!

Dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Không chỉ chủ nhà, ngay cả lời dẫn chuyện cũng sững lại một nhịp.

Bên kia gương, cốt truyện vẫn tiếp diễn. Văn Sở Sở châm hương, đặt ngay ngắn trước bát sứ. Khói hương lượn lờ, chậm rãi bốc lên.

Giống hệt tối qua, làn khói trắng dần dần bay lên không trung, như nét b.út vô hình, từ từ phác họa ra vài bóng dáng mờ ảo.

Chẳng bao lâu, bóng quỷ trùng trùng gần như lấp đầy cả căn phòng. Bạch Sương Hành đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Thấy mọi việc diễn ra thuận lợi, cô gật đầu ra hiệu cho Văn Sở Sở.

Nguyên lý của “Cúng Quỷ Đói” là: ở nơi âm khí tụ tập, luôn có rất nhiều hồn ma lang thang. Vì không ai tế lễ, chúng trở thành những quỷ đói đói khát triền miên.

Nghĩa địa dĩ nhiên là lựa chọn tốt nhất, nhưng cô chưa từng quên, trong lời kể của hàng xóm, tòa nhà 444 cũng âm u quỷ dị, con đường trước cửa từng có rất nhiều người c.h.ế.t một cách kỳ lạ.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là một hung trạch đúng nghĩa. Một khi tiến hành cúng bái, hoàn toàn có thể dẫn dụ du hồn.

Mọi thứ đã sẵn sàng. Tiếp theo chỉ cần—

Giây tiếp theo, chủ nhà bên kia gương toàn thân cứng đờ. Ông ta nhìn chằm chằm vào tấm gương hai chiều. Trong tầm mắt, Bạch Sương Hành vốn đang quay lưng về phía ông ta… bỗng xoay người lại.

Ánh mắt cô mang theo ý cười, thần sắc ung dung, tựa như con mèo đang chờ chuột mắc bẫy. Khóe mắt cong lên một nét khó hiểu.

Rõ ràng đang cười, nhưng lại như một lưỡi d.a.o sắc bén, cách một tấm gương, thẳng thừng đối diện ánh mắt người đàn ông.

Lòng bàn tay túa mồ hôi lạnh, ông ta lùi lại một chút.

Chỉ là trùng hợp thôi… đúng không?

Cô ta không thể biết bí mật của tấm gương. Cho dù biết, cũng không thể vào được phòng ông ta. Dù thế nào, cũng không thể làm hại được ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đột nhiên, ông ta nhận ra điều gì đó.

Da đầu tê dại. Chưa kịp phản ứng, Văn Sở Sở bên kia đã vung chiếc ghế bên cạnh, dốc hết sức ném tới—Là cái gương!

Họ không mở được cửa, nhưng có thể đập vỡ gương, trực tiếp thông sang phòng ông ta!

Tiếng kính vỡ ch.ói tai đến cực điểm, như lời phán quyết khi cái c.h.ế.t đang dần áp sát. Quỷ dị, tuyệt vọng, hoảng loạn, run rẩy — đủ loại cảm xúc và bầu không khí bị đẩy lên đỉnh điểm. Chủ nhà hoảng hốt quay đầu bỏ chạy về phía cửa.

Ông ta chạy rất nhanh, hoàn toàn không ngờ rằng vừa mở cửa ra, đã có một nắm đ.ấ.m dóng thẳng vào mặt!

Nắm tay phải nặng nề giáng lên gò má người đàn ông. Từ Thanh Xuyên, người chặn cửa, thở phào một hơi. Hắn đứng chờ ở đây lâu như vậy, chính là vì khoảnh khắc này. Phía trước là Từ Thanh Xuyên đầy tức giận, phía sau, Văn Sở Sở đã xuyên qua tấm gương, từng bước tiến lại gần.

Trước có sói sau có hổ, chủ nhà sợ đến mặt mày tái mét, ngã phịch xuống đất: “Sai… tôi sai rồi! Tôi không nên lắp cái gương đó! Các người tha cho tôi đi!”

“Chỉ là cái gương thôi sao?”

Bạch Sương Hành thong thả bước tới, hơi cúi người, khóe môi vẫn là nụ cười lễ độ dịu dàng: “Chuyện tà thuật và vật tế, ông không định nói chuyện t.ử tế với chúng tôi à?”

Họ quả nhiên đã biết.

Chủ nhà run rẩy, cố giãy giụa lần cuối: “Tà thuật gì, vật tế gì? Tôi… tôi không biết…”

Bạch Sương Hành không nói gì, chỉ đổi bước, nghiêng người sang bên. Gương vỡ tan, du hồn lang thang khắp nơi, đã có vài con tiến vào phòng ông ta.

Bằng mắt thường cũng thấy rõ, sắc mặt chủ nhà lập tức căng thẳng.

Ông ta từng nói mình rất nhát, hễ gặp quỷ là chân mềm nhũn. Giờ phải đối mặt với cả căn phòng đầy quỷ đói, nhất định sẽ hoảng loạn đến cùng cực.

Bị quỷ quấn thân, lại thêm ba người không ngừng gây áp lực, lý trí vốn đã chẳng còn bao nhiêu của ông ta, sẽ bị nghiền nát từng chút một.

[Cảm nhận được nỗi sợ của kẻ đối diện, Bạch Sương Hành hứng thú cong khóe môi.]

Nửa phút trôi qua, lời dẫn chuyện kẹt nhịp cuối cùng cũng khôi phục.

[Trong nụ cười thờ ơ chỉ còn lại hơi lạnh rợn người, cô cười một cách bệnh hoạn, khẽ cất giọng.]

“Nếu không nói thật…” Bạch Sương Hành nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng rất nhẹ, như lời thì thầm:“Ném ông vào trong đám đó, rốt cuộc sẽ thế nào? Bị xé nát ngay lập tức, hay bị c.ắ.n xé từng chút một? Dù ông có gặp chuyện gì, thì cũng là do quỷ gây ra, chẳng liên quan gì tới chúng tôi… đúng không?”

Không xa, những lệ quỷ con nào con nấy đều hung tợn ghê rợn. Lời này như một cú b.úa nặng, giáng thẳng xuống đầu người đàn ông.

Cảm giác nghẹt thở như thủy triều, bao trùm lấy ông ta. Lần đầu tiên trong đời, chủ nhà vì sợ hãi mà không thể nhúc nhích, khóe mắt rịn ra một giọt nước.

Điên… điên rồi!

Lời dẫn chuyện dần quen với diễn biến mới, tiếp tục vận hành trơn tru.

[Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Ông ta chỉ muốn nhìn một chút thôi mà… Không, vì sao ông ta lại ma xui quỷ khiến mua cái gương đó? Nếu ngay từ đầu không nhìn trộm, tất cả đã không xảy ra!]

[Người phụ nữ này nhất định sẽ g.i.ế.c ông ta! Cô ta là kẻ điên, là ác quỷ!]

056: …

056: …

056: Lời dẫn ơi, anh đang làm cái gì vậy lời dẫn!!!



Cốt truyện này nghiêm túc không thế? Chủ nhà biến thái nhìn trộm khách thuê, kết quả lại chứng kiến hiện trường gọi hồn còn biến thái hơn, bị dọa đến ôm đầu khóc rống? Thế này hợp lý chỗ nào?!

Rốt cuộc ai mới là phản diện?!

Nó muốn quay phim kinh dị, nhân vật chính phải run rẩy trốn chạy chứ không phải cầm d.a.o phản sát, ép biến thái khóc lóc cầu xin—

Còn chủ nhà nữa, đã là phản diện thì cứng cáp lên chút được không hả! Sự thật chứng minh, chủ nhà không thể cứng cáp. Cả đời này đều không thể.

Ông ta chỉ là một con chuột sống trong cống ngầm, cả đời chẳng có tiền đồ gì, chỉ có thể dựa vào nhìn trộm để tìm chút khoái cảm.

Văn Sở Sở cúi đầu liếc ông ta, chỉ thấy ghê tởm.

Ghê tởm xong, lại thấy cả người sảng khoái.

Từ khi bước vào Bạch Dạ, họ luôn bị hệ thống và Bách Lý nắm trong lòng bàn tay, trong lòng nghẹn một cục tức.

Đến lúc này, nhìn người đàn ông khóc lóc cầu xin, thật sự là—

Quá! Đã! Đời!

Nhân vật chính phim kinh dị giả: bị uy h.i.ế.p, bị dọa nạt, sợ đến mất hồn chạy loạn.

Nhân vật chính phim kinh dị thật: đi uy h.i.ế.p, đi dọa nạt, phản sát lệ quỷ, nghiền ép phản diện, lật tung cả cốt truyện.

Văn Sở Sở tỏ vẻ rất thích kiểu tình tiết này.

Bên tai vang lên tiếng khóc của chủ nhà. Từ Thanh Xuyên là người thật thà, có chút ngơ ngác gãi đầu:

“Sao em cứ thấy… chúng ta giống phản diện hơn thì phải?”

Văn Sở Sở nhìn hắn, chợt tỉnh ra: “Hóa ra trải nghiệm làm phản diện lại sướng thế này — chúng ta có thể phản diện hơn nữa không? Tôi sớm đã thấy cái cốt truyện rách này không vừa mắt rồi!”

“Được rồi.”

Nhất Tiếu Hồng Trần

Bạch Sương Hành rũ mắt cười nhẹ, nhìn người đàn ông đang ngồi bệt dưới đất: “Nói rõ đầu đuôi câu chuyện đi.”

Văn Sở Sở chống nạnh, ra vẻ hung hăng, triệt để nhập vai ác nhân: “Không thì moi mắt ông ra!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện