——Không Ai Sống Sót.

Không còn nghi ngờ gì nữa, so với bất kỳ tựa phim nào từng xuất hiện trước đó, bốn chữ này mang sức uy h.i.ế.p áp đảo.

Không khí trong phòng như bị đổ chì, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề.

Ngoài cửa sổ, sương m.á.u cuồn cuộn. Văn Sở Sở và Từ Thanh Xuyên chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, nhất thời cả hai đều câm lặng.

Bạch Sương Hành trong lòng vừa bực vừa rối, cố nén cơn giận, nhìn về phía ông chủ nhà hai mắt vô hồn:“Có cách giải quyết không?”

Ông chủ nhà đã sợ đến tột độ, đừng nói chạy trốn, ngay cả nói chuyện cũng khó.

Ba người trẻ trước mắt là hy vọng sống duy nhất của hắn, người đàn ông không dám giấu giếm, nước mắt gần như cạn khô: “Tôi… tôi cũng không rõ. Về nội dung cụ thể của nghi thức, tôi chỉ nghe chị họ thỉnh thoảng nhắc qua vài câu.”

Hắn chợt nhớ ra điều gì, giọng nói gấp gáp kích động: “Đúng rồi, mấy người mau đi tìm chị họ! Nếu chị ấy còn sống, chắc chắn sẽ có cách!”

“Sau khi Giang Miên bị hiến tế, người đầu tiên bị trả thù chính là chị ấy.”

Từ Thanh Xuyên nói: “Nhìn oán khí ngút trời thế này, anh thấy bà ta còn sống được sao?”

“Chị họ làm nghề này mấy chục năm rồi, trên người có không ít bảo vật giữ mạng.”

Ông chủ nhà nói nhanh hơn: “Oán khí mới xuất hiện, chứng tỏ lệ quỷ cũng vừa mới hình thành. Nếu tranh thủ thời gian, nhất định các cậu sẽ gặp được chị ấy!”

Bạch Sương Hành khẽ đáp một tiếng “Ừ”.

Theo cô biết, thử thách trong Bạch Dạ không thể nào là ngõ cụt hoàn toàn. Người duy nhất biết cách đối phó lệ quỷ chỉ có Bách Lý. Để đảm bảo cốt truyện tiến triển thuận lợi, hệ thống sẽ không để bà ta rời sân quá sớm.

“Phải tìm được Bách Lý.”

Từ Thanh Xuyên cũng ý thức được điều này: “Đi, xuống tầng hầm ngay.”

Thời gian không cho phép chậm trễ. Ba người lục soát phòng khách nhà ông chủ, vơ được mấy lá bùa trừ tà giữ mạng, không nán lại, lập tức xuống lầu.

Lối vào tầng hầm nằm ở nơi sâu nhất của tầng một. Từ Thanh Xuyên đi trước mở đường, Văn Sở Sở bọc hậu, Bạch Sương Hành ở giữa.

Chưa kịp xuống tới tầng một, ngoài dự đoán, Bạch Sương Hành nghe thấy tiếng gõ cửa thình thình.

Âm thanh dồn dập dữ dội khiến Văn Sở Sở giật b.ắ.n mình, Từ Thanh Xuyên cũng ngạc nhiên: “Ai ở ngoài đó?”

Oán khí nơi này tụ lại, rất dễ chiêu dụ lệ quỷ, nhưng… quỷ cũng gõ cửa sao? Đang lúc bối rối, ngoài cửa vang lên tiếng khóc nức nở, lắp bắp của một cô bé: “Cứu với… làm ơn, xin các cô chú!”

Giọng nói quen quen, non nớt trong trẻo, đến từ một đứa trẻ khoảng mười tuổi.

Bạch Sương Hành nhận ra chủ nhân của giọng nói: “…Tống Thần Lộ?”

Văn Sở Sở sững sờ: “Cô bé nhìn thấy hồn bà nội đó à? Sao cô bé lại ở đây?”

Không ai biết câu trả lời.

“Người” ngoài cửa rất có thể là cạm bẫy do quỷ quái bày ra. Bạch Sương Hành không dám lơ là, tìm lỗ tròn trên cửa, ghé mắt nhìn ra ngoài.

Cô bé khuôn mặt thanh tú đứng một mình ngoài cửa, trong tay ôm một con thỏ bông cũ kỹ. Có lẽ bị dọa sợ, cô khóc đến nước mắt giàn giụa.

Sau lưng cô, oán khí ngày càng ngưng tụ, đêm tối hỗn độn, tiếng gió như tiếng du hồn nức nở.

Từ góc nhìn này, không chỉ tòa nhà số 444, mà cả con phố đều bị nhuộm một tầng m.á.u đỏ.

Điều đó khiến Bạch Sương Hành nhớ đến lúc bị quỷ đ.á.n.h tường, ranh giới âm dương—Có lẽ ngay lúc này, họ cũng đã bị oán khí của Giang Miên kéo vào âm giới, hoàn toàn cách ly với bên ngoài.

Như vậy, dù thế nào cũng không thể dễ dàng trốn ra.

Đứa trẻ ngoài cửa trông không giống quỷ. Văn Sở Sở nhỏ giọng: “…Mở cửa không?”

Bạch Sương Hành vẫn cảnh giác, tay siết c.h.ặ.t một lá bùa: “Phòng ngừa vạn nhất, chuẩn bị sẵn cái này đi.”

Cô làm việc dứt khoát. Trao đổi ánh mắt với hai người còn lại xong, tay phải lập tức dùng lực. Cánh cửa kêu két mở ra. Đứa trẻ ngoài cửa ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ còn chưa kịp phản ứng, đã bị Bạch Sương Hành kéo mạnh vào trong.

Cửa đóng sầm lại. Văn Sở Sở nhìn Tống Thần Lộ trước mắt, trong lòng tràn ngập nghi hoặc: “Sao cháu lại đến đây?”

“Cháu… cháu đi tìm bà nội.”

Cô bé ôm c.h.ặ.t con thỏ bông, nước mắt rơi lã chã: “Bà đi theo các cô chú rời đi, cháu tưởng… bà ở cùng các cô chú.”

Không tìm thấy bà, ngược lại lại đụng phải tà thuật thất bại, oán khí phản phệ, bị cuốn vào nơi quỷ mị hoành hành này.

Nhất Tiếu Hồng Trần

Từ Thanh Xuyên nhíu mày: “Bố mẹ cháu cho cháu ra ngoài muộn thế này một mình sao? Họ không nói cho cháu biết tình trạng hiện giờ của bà à?”

Tai nạn xe đã qua lâu như vậy, Tống Thần Lộ không ngốc, sao có thể không biết bà mình đã mất?

“Cháu… lén chạy ra ngoài.”

Tống Thần Lộ cúi đầu, nắm c.h.ặ.t c.h.â.n con thỏ bông, mím môi cố nén khóc: “Bởi vì… đó là bà nội.”

Cô bé nói không rõ ràng, nhưng Bạch Sương Hành đã hiểu. Nghe nói vợ chồng nhà họ Tống quanh năm làm việc xa nhà, đứa trẻ do bà nội nuôi lớn. Trong tất cả mọi người bên cạnh, Tống Thần Lộ thân thiết và tin tưởng bà nhất.

Ngay cả nguyên nhân cái c.h.ế.t của bà cũng vì Tống Thần Lộ mắc bệnh lạ, bà vội đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c, không may gặp phải tài xế say rượu.

Chính vì vậy, dù biết bà đã mất, Tống Thần Lộ cũng sẽ không sợ bà.

Bạch Sương Hành khẽ thở dài.

Tòa nhà 444 và con phố bên ngoài đều bị oán khí nuốt chửng. Họ bị kẹt ở đây, không biết làm sao thoát ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nơi này rõ ràng không an toàn. Nếu để Tống Thần Lộ một mình ở gần cửa, e rằng chẳng bao lâu cô bé sẽ trở thành thức ăn của quỷ quái.

Cách tốt nhất hiện giờ là mang cô bé theo.

Ý nghĩ vừa lóe lên, đồng thời bên tai vang lên tiếng hệ thống.

[Đinh đông!]

[Chúc mừng các người chơi đã kích hoạt nhiệm vụ phụ: Cừu Non Lạc Lối!]

[Các bạn đã kịp thời cứu Tống Thần Lộ - người vô tình xâm nhập nơi này. Bảo vệ hay vứt bỏ, chỉ trong một ý niệm. Tuy nhiên… nếu có thể hộ tống cô bé ấy rời khỏi đây an toàn, biết đâu sẽ nhận được một bất ngờ ngoài dự đoán.]

[Phần thưởng nhiệm vụ phụ: ???]

“Dù không biết tình hình tầng hầm ra sao, nhưng để cô bé ấy đi cùng, ít nhất cũng an toàn hơn.”

Từ Thanh Xuyên đề nghị: “Hay là mang theo đứa bé đi.”

Hơn nữa họ đã nhận nhiệm vụ phụ, không làm thì phí. Trước mắt mà nói, mang theo Tống Thần Lộ không thiệt. Bạch Sương Hành gật đầu. Không biết nghĩ đến điều gì, cô hơi cúi người trước mặt cô bé.

Cô rũ mắt, mỉm cười trong thế giới âm khí dày đặc:

“Xin lỗi nhé, có phải làm cháu sợ rồi không? Cháu biết nhà ma chứ?”

Tống Thần Lộ cố nén nước mắt, gật đầu.

“Bọn cô đang thử nghiệm một mô hình nhà ma mới.”

Bạch Sương Hành nói: “Mấy làn khói đen này là hiệu ứng đặc biệt, nhà được sơn màu tối. Nếu lát nữa có người đột nhiên xuất hiện, đó đều là nhân viên đóng vai ma quỷ thôi.”

Cảnh tượng xung quanh quá kinh hoàng, đứa trẻ sợ đến hoang mang. Nghe cô nói xong, cô bé ngơ ngác chớp mắt.

“Nhà ma sắp khai trương, hôm nay bọn cô muốn thử hiệu quả, không ngờ lại trùng hợp cháu đến.”

Bạch Sương Hành xoa đầu bé: “Đi theo bọn cô nhé? Đợi công việc xong, bọn cô sẽ đưa cháu đi tìm bà.”

Giọng cô dịu dàng mềm mại, đối lập hoàn toàn với màn sương m.á.u cuồn cuộn phía sau. Trong hoàn cảnh đáng sợ đến nghẹt thở này, lại khiến người ta cảm thấy an tâm lạ kỳ. Cô bé rụt rè mím môi, bóp nhẹ con thỏ bông, khẽ gật đầu. Bạch Sương Hành mỉm cười, ra hiệu với Từ Thanh Xuyên và Văn Sở Sở.

Có thể đi rồi.

Trước đó, cả ba chưa từng vào tầng hầm.

Theo lời ông chủ nhà, tầng hầm là nơi Bách Lý đại sư tu hành. Bọn họ chỉ là đệ t.ử dự bị, không được phép đặt chân vào.

Nhìn Từ Thanh Xuyên tra chìa vào ổ khóa, Bạch Sương Hành thầm nghĩ: Định luật phim kinh dị số tám: tuyệt đối đừng vào tầng hầm.

Trong phim kinh dị, có những nơi đã thành “đất xui” và “thánh địa bị ám”, bao gồm nhưng không giới hạn ở: nhà hoang, nhà xác, thang máy, gác mái và tầng hầm.

Tóm lại một câu: ai vào người đó c.h.ế.t.

Cửa sắt tầng hầm loang lổ gỉ sét, khi Từ Thanh Xuyên đẩy ra phát ra một tiếng ầm đục khó nghe.

Mấy người đồng loạt che mũi miệng.

Hôi quá.

Bạch Sương Hành nín thở.

Mùi tanh nồng gay mũi này khó mà diễn tả bằng lời—giống như m.á.u thịt thối rữa phơi nắng lâu ngày, bị mặt trời nung nướng từ xa, tỏa ra thứ mùi đắng tanh không thể chịu nổi.

Văn Sở Sở vốn định than phiền, nhớ ra bên cạnh còn có trẻ con, chỉ đành cười gượng: “Đạo cụ mua trứng thối à? Mùi có nặng quá không?”

Bạch Sương Hành: “Ừ, để hôm khác bảo họ đổi mùi.”

Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đã lạnh đi, thêm vài phần dò xét cảnh giác. Sau cửa là cầu thang đi xuống, dẫn tới nơi sâu hơn, tối hơn. Hai bên tường loang lổ cũ nát, may mà còn treo đèn.

Ánh sáng mờ nhạt, nhưng vẫn hơn là tối đen như mực. Từ Thanh Xuyên bước xuống trước. Cầu thang rất dài.

Bạch Sương Hành vừa đi vừa quan sát xung quanh. Trên tường hai bên, từng sợi tơ m.á.u đỏ như có sinh mệnh, ngọ nguậy qua lại. Càng đi sâu, tơ m.á.u càng nhiều, cho đến khi phủ gần hết mặt tường.

Không báo trước, bước chân Từ Thanh Xuyên khựng lại. Cùng lúc đó, Bạch Sương Hành nghe thấy tiếng Văn Sở Sở hít mạnh một hơi.

—Ở cuối cầu thang không xa, một cái bóng đang ngồi xổm trong góc ăn thứ gì đó. Thân hình lắc lư, không ngừng phát ra tiếng rắc rắc trầm đục. Như có linh cảm, bóng quỷ cứng cổ, từ từ quay đầu. Bạch Sương Hành lập tức che kín mắt đứa trẻ. Cái bóng đó mặt mũi biến dạng, đang ôm một cánh tay bị đứt mà gặm. Bên cạnh nó, là một hồn ma khác nằm bất động, mất một cánh tay.

Cô từng đọc trên diễn đàn về Bạch Dạ: trong thế giới không có trật tự quy tắc, oán linh thường tàn sát lẫn nhau. Nuốt càng nhiều quỷ, thực lực càng mạnh.

Một khoảnh khắc tĩnh lặng.

Nhìn thấy họ, bóng quỷ run lên cạch cạch, nở một nụ cười quỷ dị tàn nhẫn—Chớp mắt sau, nó đã đứng dậy lao thẳng tới cổ họng Từ Thanh Xuyên! Áp lực khổng lồ như thủy triều. Từ Thanh Xuyên cố gắng trấn định tinh thần, đè nén run rẩy vì sợ hãi, thuận tay giơ bùa trừ tà lên.

Bóng quỷ khựng lại.

Nhưng rất nhanh, Từ Thanh Xuyên nhận ra không ổn:

“Bùa không đè được nó, chạy mau!”

Quả đúng như vậy. Phù chú chỉ khiến nó dừng lại vài giây. Chẳng bao lâu, giấy vàng như bị lửa thiêu, hóa thành một làn khói xanh.

Văn Sở Sở bế Tống Thần Lộ chạy trước, Bạch Sương Hành cũng không chần chừ, lập tức theo sau.

“Cái quái gì thế này!”

Văn Sở Sở che mắt Tống Thần Lộ: “Bùa không giải quyết được, chúng ta đối phó nó kiểu gì?”

Bạch Sương Hành không đáp, nhanh ch.óng ngẩng đầu quan sát môi trường tầng hầm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện