10.
Mãi đến chạng vạng tối Cố Thời mới rời đi.
Trước khi đi còn vỗ vai Khương Kì, làm hắn suýt nữa khuỵu xuống.
Ta không còn hứng thú chơi tiếp nữa, liền nhanh ch.óng chạy đến ngự thư phòng bắt tay vào sắp xếp việc tuyển tú.
Có sự tham gia của Tô Hà, các quan đại thần cũng bắt đầu dè chừng, nghĩ xem không biết nên đứng về phe nào, rồi chủ động đưa con gái nhập cung.
Công cuộc tuyển tú diễn ra hừng hực khí thế. Mỗi ngày ta đều cùng hoàng đế lượn vòng vòng, mệt đến mức rã rời.
Nhưng ta rất ít khi để Khương Kì xuất hiện ở những nơi quan trọng thế này. Một là sợ có người sẽ nhìn thấy mối quan hệ của cả hai quá thân mật sẽ bàn tán không hay, hai là sợ Khương Kì sẽ hai lòng với ta, dù sao hắn cũng là người Cố Thời phái tới.
Nghe ma ma thân cận nói, lúc ta không ở đó, Khương Kì toàn một mình ở trong phòng, đến khi ta hồi cung mới đi ra.
Ta nghĩ hành động đó rất bình thường.
Trong cung ta tai mắt khắp nơi, hắn ở trong phòng mình, tránh kiếm thêm phiền phức.
Hơn nữa, tính cách của hắn cũng thuộc loại tương đối thu mình lại. Đến Từ Ninh cung lâu như vậy, cũng chỉ trò chuyện với ta là nhiều, còn khi đối mặt với người khác hắn luôn tỏ ra lạnh lùng cao ngạo.
Trời còn khá sớm, ta xử lí xong công việc, bỏ mọi người ở lại, nhanh ch.óng chạy về cung, muốn mau ch.óng được gặp hắn.
Mấy ngày nay ta không hoà hợp với hắn lắm, không phải vì mệt mà ngủ thiếp đi, thì lại là đầu óc căng thẳng không có hứng thú, còn vài lần đem hết sự tức giận ban ngày trút lên người hắn.
Gõ cửa một lúc Khương Kì mới mở cửa, mặt bỗng dưng ửng đỏ lạ thường.
Ta nghi ngờ, nhìn quanh phòng một lượt, phát hiện dưới gối hắn một manh mối. Có một mảnh vải đỏ lộ ra.
“Đó là cái gì?” Ta đứng bên giường, nhìn chằm chằm Khương Kì, bàn tay giấu trong ống tay áo đã nắm c.h.ặ.t.
Trong lòng ta chợt nghĩ, nếu như bị phản bội, thì phải làm sao?
Khương Kì c.ắ.n môi dưới, đưa tay chạm vào mặt ta: “Sở Sở, ta đang học cách làm thế nào để yêu một người.”
Ta lại càng khó hiểu hơn, ta bước đến bên giường, kéo tấm vải đỏ dưới gối ra, mở ra xem, bên trong lại còn có vài quyển thoại bản, mỗi trang đều ghi chú rất tỉ mỉ.
Mặt ta nóng bừng.
Trong lòng Khương Kì, ta lại phong lưu bất kham như vậy, cần hắn có lòng học những điều này để yêu ta?
Có một chút ngọt ngào tràn ngập trong lòng, ta đ.á.n.h rơi quyển thoại bản trên tay rồi nhào vào lòng Khương Kì, nước mắt không kìm được mà tuôn ra.
“Khương Kì, ngươi không phải học cách yêu người khác mà là đang học cách yêu ta, biết không? Có một vài chuyện, ngươi chỉ được làm với ta, mối thứ ngươi làm cho ta đều là độc nhất vô nhị. Ta không cho phép ngươi làm điều đó với người khác.”
Khương Kì vỗ nhẹ lưng ta, cằm cọ cọ vào đỉnh đầu ta, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy: “Sở Sở, vậy giữa ta và Cố Thời, nàng chọn ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta thở dài, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Cố Thời là giấc mộng thời niên thiếu, còn Khương Kì ư? Một món đồ chơi lấp đầy nỗi sợ hãi trong lúc nguy nan?
“Sở Sở, ta cũng muốn có một tình yêu độc nhất vô nhị.” Khương Kì nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, siết đến mức ta bắt đầu thấy đau, “Sở Sở, ta không thua kém Cố Thời, đúng không?”
Ta dùng sức thoát khỏi hắn, quay lưng lại nhìn ra phía cửa sổ, nơi mà hoàng hôn đang tắt dần.
Không biết vì lí do gì, ta không thể lừa dối hắn.
Ta giống như bị nhét một cục bông lớn trong cổ họng, thậm chí ta còn không dám đối mặt với ánh mắt đang kì vọng của hắn.
Được người khác yêu thương, chiều chuộng hết lòng luôn là ước mơ mà ta mong muốn, bây giờ chỉ cần ta lừa dối trái tìm mình để dụ dỗ hắn, liền có thể tiến thêm một bước, ta lại đang sợ cái gì chứ?
Khương Kì như không để ta trốn tránh, hắn bước tới kéo tay ta, tiếp tục dùng ánh mắt trong trẻo, sáng lấp lánh đó nhìn chằm chằm vào ta.
Ta gỡ từng ngón tay hắn ra cười khổ: “Khương Kì, ta không muốn nói chuyện này.”
Mấy ngày tiếp theo, ta không để Khương Kì cận thân hầu hạ nữa. Cố Thời có lẽ đã hay tin Khương Kì thất sủng, đặc biệt đưa Sở Trầm đến cùng ta dùng thiện bữa tối, xem chuyện cười của ta.
Trong lúc ăn, hai người bọn họ diễn trò như một cặp phu thê tình sâu nghĩa nặng, gắn bó như keo sơn, hận không thể dùng chung một đôi đũa, một bàn tay.
“Trầm Trầm gả cho vương phủ lâu như vậy, sao bụng không có động tĩnh gì thế?”
Ta thân làm mẫu hậu sao có thể không quan tâm chút gì đến chuyện đại sự nối dõi tông đường của các con.
Sở Trầm cụp mặt xuống, che đi đôi đồng t.ử trống rỗng vô thần, khoé môi lộ ra nụ cười ngượng ngùng: “Vương gia đã rất siêng năng rồi, phiền mẫu hậu quan tâm.”
Thật không ngờ, người muội muội này của ta hôm nay lại biết nói chuyện như vậy, lại còn biết dùng từ “siêng năng” này.
Ta chậc chậc vài tiếng: “Hôm nay vương gia nán lại cùng ai gia nói chuyện riêng đi.”
Sở Trầm được một phen chấn động, bất giác giật mình không ít lần.
Còn chưa để ta vênh váo tự đắc được bao lâu, Cố Thời đã dội một gáo nước lạnh xuống đầu ta: “Bản vương gần đây cảm thấy vương phi vô cùng tuyệt vời, thật sự không nỡ rời xa nàng ấy, thái hậu có chuyện riêng gì, hãy tìm người khác nói đi.”
Sau khi hai người họ nép vào nhau rời đi, ta sững sợ dựa vào cửa cung nhìn bóng bọn họ đổ dài dưới ánh trăng.
Đột nhiên ta nhớ lại, nhận ra nụ cười của Cố Thời khi nói hai từ “tuyệt vời” là có ý gì.
Hắn đây là đang trả miếng việc ta cùng Khương Kì trong lúc ý vị tuyệt vời mà lại phớt lờ hắn.
Bây giờ, thấy ta và Khương Kì có hiềm khích, cố ý đến diễn cho ta xem niềm vui chốn khuê phòng của hắn.
Nam nhân này, từ khi nào mà lại trẻ con như vậy?
Mãi đến chạng vạng tối Cố Thời mới rời đi.
Trước khi đi còn vỗ vai Khương Kì, làm hắn suýt nữa khuỵu xuống.
Ta không còn hứng thú chơi tiếp nữa, liền nhanh ch.óng chạy đến ngự thư phòng bắt tay vào sắp xếp việc tuyển tú.
Có sự tham gia của Tô Hà, các quan đại thần cũng bắt đầu dè chừng, nghĩ xem không biết nên đứng về phe nào, rồi chủ động đưa con gái nhập cung.
Công cuộc tuyển tú diễn ra hừng hực khí thế. Mỗi ngày ta đều cùng hoàng đế lượn vòng vòng, mệt đến mức rã rời.
Nhưng ta rất ít khi để Khương Kì xuất hiện ở những nơi quan trọng thế này. Một là sợ có người sẽ nhìn thấy mối quan hệ của cả hai quá thân mật sẽ bàn tán không hay, hai là sợ Khương Kì sẽ hai lòng với ta, dù sao hắn cũng là người Cố Thời phái tới.
Nghe ma ma thân cận nói, lúc ta không ở đó, Khương Kì toàn một mình ở trong phòng, đến khi ta hồi cung mới đi ra.
Ta nghĩ hành động đó rất bình thường.
Trong cung ta tai mắt khắp nơi, hắn ở trong phòng mình, tránh kiếm thêm phiền phức.
Hơn nữa, tính cách của hắn cũng thuộc loại tương đối thu mình lại. Đến Từ Ninh cung lâu như vậy, cũng chỉ trò chuyện với ta là nhiều, còn khi đối mặt với người khác hắn luôn tỏ ra lạnh lùng cao ngạo.
Trời còn khá sớm, ta xử lí xong công việc, bỏ mọi người ở lại, nhanh ch.óng chạy về cung, muốn mau ch.óng được gặp hắn.
Mấy ngày nay ta không hoà hợp với hắn lắm, không phải vì mệt mà ngủ thiếp đi, thì lại là đầu óc căng thẳng không có hứng thú, còn vài lần đem hết sự tức giận ban ngày trút lên người hắn.
Gõ cửa một lúc Khương Kì mới mở cửa, mặt bỗng dưng ửng đỏ lạ thường.
Ta nghi ngờ, nhìn quanh phòng một lượt, phát hiện dưới gối hắn một manh mối. Có một mảnh vải đỏ lộ ra.
“Đó là cái gì?” Ta đứng bên giường, nhìn chằm chằm Khương Kì, bàn tay giấu trong ống tay áo đã nắm c.h.ặ.t.
Trong lòng ta chợt nghĩ, nếu như bị phản bội, thì phải làm sao?
Khương Kì c.ắ.n môi dưới, đưa tay chạm vào mặt ta: “Sở Sở, ta đang học cách làm thế nào để yêu một người.”
Ta lại càng khó hiểu hơn, ta bước đến bên giường, kéo tấm vải đỏ dưới gối ra, mở ra xem, bên trong lại còn có vài quyển thoại bản, mỗi trang đều ghi chú rất tỉ mỉ.
Mặt ta nóng bừng.
Trong lòng Khương Kì, ta lại phong lưu bất kham như vậy, cần hắn có lòng học những điều này để yêu ta?
Có một chút ngọt ngào tràn ngập trong lòng, ta đ.á.n.h rơi quyển thoại bản trên tay rồi nhào vào lòng Khương Kì, nước mắt không kìm được mà tuôn ra.
“Khương Kì, ngươi không phải học cách yêu người khác mà là đang học cách yêu ta, biết không? Có một vài chuyện, ngươi chỉ được làm với ta, mối thứ ngươi làm cho ta đều là độc nhất vô nhị. Ta không cho phép ngươi làm điều đó với người khác.”
Khương Kì vỗ nhẹ lưng ta, cằm cọ cọ vào đỉnh đầu ta, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy: “Sở Sở, vậy giữa ta và Cố Thời, nàng chọn ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta thở dài, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Cố Thời là giấc mộng thời niên thiếu, còn Khương Kì ư? Một món đồ chơi lấp đầy nỗi sợ hãi trong lúc nguy nan?
“Sở Sở, ta cũng muốn có một tình yêu độc nhất vô nhị.” Khương Kì nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, siết đến mức ta bắt đầu thấy đau, “Sở Sở, ta không thua kém Cố Thời, đúng không?”
Ta dùng sức thoát khỏi hắn, quay lưng lại nhìn ra phía cửa sổ, nơi mà hoàng hôn đang tắt dần.
Không biết vì lí do gì, ta không thể lừa dối hắn.
Ta giống như bị nhét một cục bông lớn trong cổ họng, thậm chí ta còn không dám đối mặt với ánh mắt đang kì vọng của hắn.
Được người khác yêu thương, chiều chuộng hết lòng luôn là ước mơ mà ta mong muốn, bây giờ chỉ cần ta lừa dối trái tìm mình để dụ dỗ hắn, liền có thể tiến thêm một bước, ta lại đang sợ cái gì chứ?
Khương Kì như không để ta trốn tránh, hắn bước tới kéo tay ta, tiếp tục dùng ánh mắt trong trẻo, sáng lấp lánh đó nhìn chằm chằm vào ta.
Ta gỡ từng ngón tay hắn ra cười khổ: “Khương Kì, ta không muốn nói chuyện này.”
Mấy ngày tiếp theo, ta không để Khương Kì cận thân hầu hạ nữa. Cố Thời có lẽ đã hay tin Khương Kì thất sủng, đặc biệt đưa Sở Trầm đến cùng ta dùng thiện bữa tối, xem chuyện cười của ta.
Trong lúc ăn, hai người bọn họ diễn trò như một cặp phu thê tình sâu nghĩa nặng, gắn bó như keo sơn, hận không thể dùng chung một đôi đũa, một bàn tay.
“Trầm Trầm gả cho vương phủ lâu như vậy, sao bụng không có động tĩnh gì thế?”
Ta thân làm mẫu hậu sao có thể không quan tâm chút gì đến chuyện đại sự nối dõi tông đường của các con.
Sở Trầm cụp mặt xuống, che đi đôi đồng t.ử trống rỗng vô thần, khoé môi lộ ra nụ cười ngượng ngùng: “Vương gia đã rất siêng năng rồi, phiền mẫu hậu quan tâm.”
Thật không ngờ, người muội muội này của ta hôm nay lại biết nói chuyện như vậy, lại còn biết dùng từ “siêng năng” này.
Ta chậc chậc vài tiếng: “Hôm nay vương gia nán lại cùng ai gia nói chuyện riêng đi.”
Sở Trầm được một phen chấn động, bất giác giật mình không ít lần.
Còn chưa để ta vênh váo tự đắc được bao lâu, Cố Thời đã dội một gáo nước lạnh xuống đầu ta: “Bản vương gần đây cảm thấy vương phi vô cùng tuyệt vời, thật sự không nỡ rời xa nàng ấy, thái hậu có chuyện riêng gì, hãy tìm người khác nói đi.”
Sau khi hai người họ nép vào nhau rời đi, ta sững sợ dựa vào cửa cung nhìn bóng bọn họ đổ dài dưới ánh trăng.
Đột nhiên ta nhớ lại, nhận ra nụ cười của Cố Thời khi nói hai từ “tuyệt vời” là có ý gì.
Hắn đây là đang trả miếng việc ta cùng Khương Kì trong lúc ý vị tuyệt vời mà lại phớt lờ hắn.
Bây giờ, thấy ta và Khương Kì có hiềm khích, cố ý đến diễn cho ta xem niềm vui chốn khuê phòng của hắn.
Nam nhân này, từ khi nào mà lại trẻ con như vậy?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









