11.



Không biết Khương Kì đã đứng sau ta bao lâu, ta vừa quay lại đã thấy hai mắt hắn đỏ ngầu, đôi môi mím c.h.ặ.t, trông hắn vừa tủi thân vừa ấm ức.





“Khương Kì… đêm nay ở cùng ta.” Ta bước đến trước mặt hắn, muốn kéo tay hắn nhưng hắn lại lùi về sau một bước, hành lễ một cách qua loa rồi rời đi.





Con người này không ngoan ngoãn như lúc mới tới đây, đến cả việc nổi cáu với ta cũng dám làm rồi, xem ra thật sự được dung túng quá nhiều rồi.





Ta thở dài, nhìn theo bóng lưng hắn một lúc lâu.





Đêm đến, khi ta đang mơ hồ chìm vào giấc ngủ, thì đột nhiên bên cạnh xuất hiện một người, nhìn kĩ lại một chút, hoá ra là Cố Thời.





Trên người hắn nồng nặc mùi rượu, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt trong veo, bờ môi mỏng đỏ hồng lấp lánh, khắp người vẫn như mọi ngày, toát lên sự phấn khích và vô cùng trẻ con.





Hắn quấn lấy ta, hạ thấp giọng cầu xin hết lần này đến lần khác: “Tiểu Hà, nàng đừng tiếng cung được không? Ta không muốn nhìn thấy nàng gả cho người khác.”





“Tiểu Hà, ta không thích thế gian này, vì trong lòng nàng có cả thiên hạ, ta mới muốn làm một minh quân.”





“Tiểu Hà, ta rất ghét nàng, là kiểu ghét mà chỉ ghét một mình nàng, nàng dựa vào cái gì mà không thích ta?”





“Tiểu Hà, tiểu Hà, tiểu Hà… Ta ghét nàng, nàng mau dỗ dành ta đi.”





Ta nằm trên giường, vẻ mặt tê dại, đợi hắn phát tiết xong liền đẩy mặt hắn ra, nhìn khoé mắt ướt át của hắn, châm chọc nói:



“Vương gia thật sự không biết ta là Sở Kiềm sao?”





Hắn hừ một tiếng, rồi lại dùng lực ôm c.h.ặ.t ta hơn, vùi mặt vào tóc ta rồi im lặng.



Ta lười không muốn để ý đến hắn, ngắm mắt ngủ. Nhưng đến khi bên ngoài trời đã bắt đầu sáng, vẫn không thể nào chợp mắt được.





Ngược lại thì hắn đã sớm chìm vào giấc ngủ, thi thoảng lại nói mớ gọi tên: “Tiểu Hà.”





Bên cửa sổ có một bóng hình cao lớn đứng lặng hồi lâu, luôn không rời đi.





Ánh ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào ngọn nến đỏ đã cháy hết trên bàn, ta từ từ ngồi dậy, rón ra rón rén để tránh Cố Thời rồi xuống giường.





Vừa mở cửa sổ, liền nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Khương Kì, đáy mắt nhuốm màu ủ rũ và bất lực.





Trái tim ta chợt nhói lên, ta cố gắng nặn ra một nụ cười, dùng ngữ điệu nhẹ nhàng nói với hắn: “Khương Kì, đi ngủ đi, sau khi tỉnh dậy ta đến dỗ ngươi, chúng ta làm hoà.”





Hắn ta chậm rãi tiến lại gần khung cửa, một tay đặt lên bệ cửa sổ, ló đầu vào chạm vào môi ta, nhẹ giọng nói: “Chúng ta g iết hắn đi.”





Đồng t.ử của ta giãn ra, ta bị suy nghĩ của hắn làm cho kinh hoàng.





Từ lúc nào mà hắn lại có suy nghĩ này?

“Hắn là người như thế nào ngươi còn không rõ sao? Hắn mà c hết đi, ngươi có thể trốn đi đâu?” Ta khẽ gào lên, không biết là tức giận vì hắn muốn g iết Cố Thời, hay là tức giận vì hắn không nghĩ đến hậu quả?





Khương Kì cười nhạt: “Ta biết rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Tiếng động chuyền đến từ phía sau, Cố Thời tỉnh rồi.





Hắn uể oải ngồi dậy, nheo mắt cười: “Sở Sở, qua đây, chúng ta ngủ thêm chút nữa.”



Điều này càng giống như đang khoe mẽ với Khương Kì hơn.





Ta đóng cửa sổ lại, không để Khương Kì nhìn thấy vẻ mặt của hắn ta.





Cố Thời chân trần bước xuống giường, tiến lại gần ta: “Sở Sở à, sao bây giờ ta ngày càng không thể nhìn thấu nàng nữa rồi. Nàng càng ngày càng không thích cười với ta nữa.”





Cả đêm không ngủ, bây giờ cơn buồn ngủ ập đến, ta không còn sức lực để nói chuyện, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.





Hắn đột nhiên trở nên cáu giận: “Ta không yêu nàng, nhưng cũng không muốn để nàng yêu người khác.”





Ta thở ra một hơi dài, màn sương mù dày đặc trong đầu vì câu nói này mà bị thổi bay đi, cảm giác như hiểu ra điều gì đó.



“Cố Thời, ngày mai Tô Hà tiến cung, cử hành đại lễ phong hậu, ngươi còn ở lại chỗ ta làm gì?” Nói xong câu này ta đã cảm thấy sức cùng lực kiệt, không thể nói tiếp câu gì nữa.





Ta lững thững đi lại giường, ôm lấy chiếc chăn còn sót lại chút hơi ấm, buông lỏng bản thân.





Ta bất giác chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh dậy đã là hoàng hôn.





Vì ban ngày ngủ nhiều, nên đến tối ta lại không tài nào chợp mắt được, kết quả là ngày hôm sau tiến hành đại lễ phong hậu, tinh thần ta vô cùng suy sụp.





Còn người ngây ngô dại dột, thần trí không rõ hơn ta là Cố Thời, hắn vậy mà lại không màng lễ nghi, vào đêm tân hôn của đế vương đế hậu, lại đem người chặn ở tẩm cung hoàng hậu, không cho hoàng thượng bước vào.





Ta nghe được tin này, mất một hồi lâu không thể bình tĩnh, hoá ra hắn lại thâm tình như vậy.





Vậy hắn có biết hay không, trước khi hắn bao vây tẩm cung hoàng hậu, Tô Hà đã sớm lén lút đến tìm ta?





Đồ ngốc.





“Sao có một đêm thôi mà già đi nhiều vậy?” Tô Hà không hề khách khí chiếm nửa giường của ta, chống người lên nhìn ta chằm chằm.





Ta nhíu mày, uể oải xê dịch lại giường:





“Đều nhờ phúc của Cố Thời.”





Tô Hà như hiểu ra liền gật đầu: “Vậy sao người cứ phải thích hắn làm gì? Có phải hèn không, đã là thái hậu rồi, nuôi nhiều nam sủng một chút thì càng tốt.”





Ta nhìn về hướng phòng Khương Kì, “Nuôi rồi.”





Tô Hà bỗng nhiên phấn khích, ấn vào cánh tay ta: “Woa, người quả thật là lợi hại, vậy nam sủng của ta cũng có thể nuôi trong cung của người không?”





“Nơi này xem như hậu cung trong hậu cung đi, tỷ muội.” Ta cười thầm, tâm trạng vui vẻ hơn rất nhiều.





- Còn nữa -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện