9.
Cố Thời kéo xa khoảng cách với ta, khom lưng cúi lạy, đôi lông mày dài và hẹp nhíu lại, lộ ra chút tinh nghịch.
Quang ảnh trên người hắn ta lại có một cảm giác u ám không thể nói thành lời.
Lúc trước hắn chinh chiến sa trường, trên người chắc hẳn sẽ có chút khí thế lạnh lùng, nhưng nhiều hơn vẫn là dũng khí của một chàng thiếu niên anh hùng can đảm.
Bây giờ trong lòng đều là toan tính, người không ra người ma không ra ma.
“Thần sẽ đích thân đưa vào loan phòng của thái hậu.”
Ta đứng thẳng lưng, khẽ cười: “Được rồi, vừa hay ai gia lại nghĩ ra một ý mới.”
Cố Thời đứng thẳng dậy, những ngón tay thon dài trắng trẻo nhẹ nhàng hất tóc sang một bên, đôi mắt cụp xuống che đi thần sắc cất giác trong đó.
Nhưng ta nghĩ, hắn có lẽ là đang mong chờ gì đó.
Đến trưa, Khương Kì được người đưa tới.
Ta kéo hắn đi đích thân tắm gội thay quần áo cho hắn, kiểm tra người hắn kĩ càng, xác nhận không có vết thương nào, lúc đó ta mới thấy nhẹ nhõm phần nào.
Khương Kì an ủi ta nói, Cố Thời chỉ gọi hắn qua để nói chuyện cũ.
Hừ, con người hắn ta chỉ sợ không trông thấy ta sống quá thoải mái.
Sau khi dùng thiện, ta kéo Khương Kì đến ngự hoa viên tản bộ, thật trùng hợp lại bắt gặp Cố Yến đang chơi đùa cùng một cung nữ, trông rất vui vẻ.
Ta đứng trong bóng râm vẫy tay với hắn.
Hắn lon ton chạy tới hành lễ. Hắn thở hổn hển, hai má ửng đỏ, hai bên thái dương lấm tấm mồ hôi.
Ta lấy khăn tay nhẹ nhàn lau cho hắn.
“Đừng để mệt quá, phải mau tuyển phi đi, hoàng thượng à, chơi một chút, cẩn thận đêm dài lắm mộng.”
Đôi mắt hắn sáng lên, khóe môi khẽ nhếch cười, hắn nhận ra mình đã thất lễ liền vội vàng cúi đầu, ngoan ngoãn đáp: "Nhi thần nghe mẫu hậu."
Hoàng thượng rời đi, Khương Kì lấy chiếc khắn tay ta đang cầm, lấy ra một chiếc khăn mới lau tay cho ta.
Ta không nhịn được cười, hắn là một nam sủng, thế mà vẫn không để vào mắt vị cửu ngũ chí tôn, là vua của một nước.
“Ngài ấy là hoàng thượng.” Ta tiến lại gần, ghé sát tai hắn thì thầm.
Hô hấp của hắn chậm lại một nhịp, lông mi khẽ run lên, hắn nở nụ cười ấm áp như con sóng biếc nổi lên trong gió xuân, quang ảnh sáng lấp lánh khiến cho người khác kinh ngạc.
“Nô tài là người của thái hậu.”
Câu nói này khiến ta vui mừng khôn xiết, “Ừm, xem ngài ấy như cha ta đi.”
Xa xa có một nữ t.ử mặc chiếc áo màu xanh trầu bà, tóc b.úi cao đi tới. Nàng ta bước đi kiêu ngạo, không hề có dáng vẻ nhu mì của một nữ t.ử thông thường, khí chất vô cùng mạnh mẽ.
Ta để Khương Kì lại đó rồi lon ton chạy lên phía trước.
“Tô Hà.” Vì hơi kích động nên giọng nói có chút lanh lảnh, không hề có một chút đoan trang ngày thường nào. Mặt ta càng lúc càng nóng, không kìm được mà nhào vào lòng nàng ấy, phải gọi vài lần nữa mới có thể bình phục trở lại.
Nàng ấy ghét bỏ đấy ta ra: “Người là thái hậu một nước, lẽ nào còn để ta nhắc nhở phép tắc ư?”
Ta trợn mắt nhìn nàng ấy, nắm tay rồi đan mười ngón tay vào nhau: “Giữa chúng ta còn có chuyện không phép tắc nào chưa từng làm không?”
Tô Hà là con gái duy nhất của Vân Nam vương, từ nhỏ đã có thiên phú dẫn binh đi chinh chiến, trăm trận trăm thắng, vô cùng có tiếng tăm trong các quân doanh, sau đó đã lỡ đem lòng trao cho tướng quân nước địch, vì sợ tư tình làm lỡ chuyện quân, nên đã xin được hồi triều, quyết không cầm giáo nữa.
Nàng ấy là nữ t.ử mà Cố Thời quý mến, nhưng Cố Thời lại là người mà nàng ghét nhất, bởi vì Cố Thời năm đó, trên chiến trường đã lấy đầu tướng quân quân địch, treo trên cổng thành bảy ngày bảy đêm, bị kền kền ăn không còn xót lại chút thịt nào.
Đứng trên lập trường quốc gia, nàng ấy không cách nào trách được Cố Thời, nhưng với thân phận là một nữ t.ử, người trong lòng bị đối xử như vậy, trong lòng vô cùng oán hận.
Vì vậy lúc đó, ta đã kích động Cố Thời, để hắn lấy Tô Hà.
Ta rất muốn nhìn bộ dạng của hắn khi rất muốn nhưng lại không dám, đó chính là cái gọi là thương địch nhất thiên tự hại bát bách*.
Chú thích: Có nghĩa là đả thương 1000 địch nhân, nhưng phe mình cũng mất 800, tổn thất không chỉ ở bên phe địch)
Cố Thời đối với Tô Hà, đôi mắt sương mù bao phủ, sâu không thấy đáy đó, trơi trên người Tô Hà sẽ giống như một tia sáng loé ra từ trong màn đêm đen tối mù mịt.
“Ta muốn ngươi vào cung làm hoàng hậu.”
Ta đi thẳng luôn vào vấn đề, đôi tay đang nắm tay nàng ấy khẽ run run.
Dáng vẻ cố ý cười và thậm chí là không quan tâm của nàng ấy đập vào mắt ta.
Nữ t.ử như thế này, tự do phóng khoáng, thẳng thắn biết bao, chẳng trách Cố Thời lại thích nàng ấy, chứ không phải ta.
So với nàng ấy, ta giống như một nô bộc bị x iềng x ích, không thể bỏ chạy cũng không thể gỡ bỏ. Đằng sau sẽ là một đám người thúc giục, đ.á.n.h đập ta.
“Người nghĩ kĩ đi, nếu ta vào triều đường, cha ta là một thân vương họ khác, không muốn tranh giành cũng sẽ bị người khác kéo vào, đến lúc đó cục diện càng trở lên phức tạp, cả gia tộc e rằng sẽ không tha cho người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiện giờ hoàng đế vô năng, triều chính bị Sở gia và nhiếp chính vương Cố Thời nắm giữ, nếu đưa Tô Hà vào hậu cung, bên phía Vân Nam nhất định sẽ rục rịch, nhòm ngó ngôi vương. Đại trượng phu ai lại bằng lòng sống dưới trướng người khác.
“Bọn họ vốn đã không màng đến sống c hết của ta, điều bọn họ muốn chỉ là sự trụ vững của Sở gia.”
Ta thở dài một hơi, mơ màng nhìn những viên gạch lưu ly phía xa, ánh mặt trời phản chiếu trên đó, vầng hào quang bảy sắc làm người ta hoa cả mắt.
“Ta không sợ c hết, chỉ muốn sống huy hoàng hơn một chút.”
Cũng giống như vầng hào quang kia.
“Được, ta nhập cung.” Nàng vỗ vỗ vai ta, tuỳ ý trêu ghẹo, cười rạng rỡ nói: “Ai bảo người là ân nhân cứu mạng ta.”
Năm đó lần đầu tiên nàng ấy đến kinh thành, không biết kiềm chế, đã đ.á.n.h ca ca ta ở chốn đông người, khiến huynh ấy nằm l iệt giường nửa tháng mới hồi phục.
Ca ta ghi hận trong lòng, biết nàng ấy thân phận tôn quý nhưng vẫn đem người mai phục, đem trói nàng ấy bắt về nhà để củi, đang định làm chuyện bất chính, ta từ đằng sau dùng gậy đ.á.n.h huynh ấy bất tỉnh, cứu được Tô Hà đang bị thương nặng, lại còn trúng độc thôi tình.
Đêm đó, cả đời ta sẽ không quên.
“Đáng ghét…”
Ta làm bộ làm tịch, bị nàng ấy “ghét bỏ”, hất tóc rời đi. Ta nhìn bóng lưng nàng ấy nói lớn: “Sau khi nhập cung, phải gọi ta là mẫu hậu.”
Bước chân đang rời đi của nàng ấy trở lên hoảng hốt.
Ta thầm cảm tạ trong lòng, đứng lặng đó hồi lâu ngắm nhìn vầng hào quang, mãi không thể bình tĩnh lại được.
Có đáng không?
Không thể sống lâu, thì hãy sống một cách huy hoàng.
Sau khi về tẩm cung, thân tâm ta mệt mỏi ra rời, đang định nằm nghỉ ngơi một chút thì Cố Thời lại đến.
Bước đi gấp gáp, vẻ mặt đầy tức giận.
Lâu lắm rồi chưa thấy hắn thất lễ như vậy.
“Người đã gặp Tô Hà?” Hắn xông tới, siết c.h.ặ.t cổ tay kéo ta đứng dậy đối diện với hắn.
Khương Kì lao lên phía trước, nhìn cổ tay ta bị Cố Thời siết c.h.ặ.t, đang định quỳ gối cầu xin thì bị ta khiển trách.
Ta cười nham hiểm: “Vương gia đây là muốn thật sự cắt đứt quan hệ với ai gia sao?”
Cổ tay dần dần được buông lỏng, hắn cụp mắt xuống, một lúc sau mới từ từ mở ra, trong ánh mắt đó lại là lớp sương mù dày đặc, sâu không thấy đáy.
Ta cởi áo choàng, đuổi hết cung nhân ra ngoài rồi vẫy tay với Khương Kì.
Khương Kì do dự một lát rồi từ từ leo lên giường.
Ta vòng tay ôm hắn, ánh mắt trêu ghẹo nhìn sang khuôn mặt Cố Thời.
Cố Thời nhếch mép cười, dùng một tay vén vạt áo lên, ngồi xuống chiếc ghế gỗ, làm động tác tay như đang mời như đang xem một vở kịch trong rạp hát.
Ta nén nhịn cơn giận dữ, làm ra bộ dạng đang rất hạnh phúc.
Đôi mắt ta cụp xuống, bàn tay lặng lẽ nắm thành quyền, đến lúc buông lỏng ta, dường như ta đã nghĩ thông.
Cố Thời không hẳn không quan tâm, dù sao ta với hắn đã từng rất thân mật. Cứ cho là hắn thật sự không để tâm, vậy thì để hắn ta nhìn rõ ta đối với Khương Kì và hắn khác nhau thế nào cũng tốt.
Tránh để hắn ta tưởng rằng, bản thân cũng rất tốt.
Ta nằm nghiêng sang một bên, vuốt ve khuôn mặt Khương Kì, thư thả nhìn Cố Thời, khoé miệng cong lên ý cười xấu xa.
Cố Thời hai mắt đỏ hoe, gân xanh trên cổ hằn lên, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, người hắn khẽ run.
Ta đột nhiên không muốn Cố Thời tiếp tục nhìn thấy cảnh tượng thế này, đang chuẩn bị đuổi người đi thì Cố Thời đã đứng dậy đóng cửa rời đi.
Cả đang định tiến thêm một bước nữa thì cửa bị đạp mở tung ra.
Cố Thời bỏ đi rồi lại quay lại, hắn hổn hển kéo Khương Kì dậy, ném xuống đất. Sau đó hắn điểm huyệt ta rồi kéo chăn che người ta lại.
“Sở Sở, mấy người chúng ta cùng nhau chịu khổ đi.” Hắn bình tĩnh nói, nửa người dựa vào giường, nhắm mắt dưỡng thần.
Ta thầm nguyền rủa một câu nghiệp chướng, dùng ánh mắt sắc bén như d.a.o nhìn Cố Thời.
Khương Kì mặc lại y phục, nhíu mày đứng sang một bên, trông không có gì khác thường.
Ngược lại là ta, toàn thân như đang bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm.
Thật ứng với câu, thiên tác nghiệt do khả vi, tự tác nghiệt bất khả hoán*.
Chú thích: Có nghĩa là “Trời gây hoạ còn có thể tránh, tự gây tội chẳng thể trốn. Có thể tránh né thiên tai, còn tội lỗi do mình gây ra thì không thể trốn tránh trách nhiệm”
- Còn nữa -
Cố Thời kéo xa khoảng cách với ta, khom lưng cúi lạy, đôi lông mày dài và hẹp nhíu lại, lộ ra chút tinh nghịch.
Quang ảnh trên người hắn ta lại có một cảm giác u ám không thể nói thành lời.
Lúc trước hắn chinh chiến sa trường, trên người chắc hẳn sẽ có chút khí thế lạnh lùng, nhưng nhiều hơn vẫn là dũng khí của một chàng thiếu niên anh hùng can đảm.
Bây giờ trong lòng đều là toan tính, người không ra người ma không ra ma.
“Thần sẽ đích thân đưa vào loan phòng của thái hậu.”
Ta đứng thẳng lưng, khẽ cười: “Được rồi, vừa hay ai gia lại nghĩ ra một ý mới.”
Cố Thời đứng thẳng dậy, những ngón tay thon dài trắng trẻo nhẹ nhàng hất tóc sang một bên, đôi mắt cụp xuống che đi thần sắc cất giác trong đó.
Nhưng ta nghĩ, hắn có lẽ là đang mong chờ gì đó.
Đến trưa, Khương Kì được người đưa tới.
Ta kéo hắn đi đích thân tắm gội thay quần áo cho hắn, kiểm tra người hắn kĩ càng, xác nhận không có vết thương nào, lúc đó ta mới thấy nhẹ nhõm phần nào.
Khương Kì an ủi ta nói, Cố Thời chỉ gọi hắn qua để nói chuyện cũ.
Hừ, con người hắn ta chỉ sợ không trông thấy ta sống quá thoải mái.
Sau khi dùng thiện, ta kéo Khương Kì đến ngự hoa viên tản bộ, thật trùng hợp lại bắt gặp Cố Yến đang chơi đùa cùng một cung nữ, trông rất vui vẻ.
Ta đứng trong bóng râm vẫy tay với hắn.
Hắn lon ton chạy tới hành lễ. Hắn thở hổn hển, hai má ửng đỏ, hai bên thái dương lấm tấm mồ hôi.
Ta lấy khăn tay nhẹ nhàn lau cho hắn.
“Đừng để mệt quá, phải mau tuyển phi đi, hoàng thượng à, chơi một chút, cẩn thận đêm dài lắm mộng.”
Đôi mắt hắn sáng lên, khóe môi khẽ nhếch cười, hắn nhận ra mình đã thất lễ liền vội vàng cúi đầu, ngoan ngoãn đáp: "Nhi thần nghe mẫu hậu."
Hoàng thượng rời đi, Khương Kì lấy chiếc khắn tay ta đang cầm, lấy ra một chiếc khăn mới lau tay cho ta.
Ta không nhịn được cười, hắn là một nam sủng, thế mà vẫn không để vào mắt vị cửu ngũ chí tôn, là vua của một nước.
“Ngài ấy là hoàng thượng.” Ta tiến lại gần, ghé sát tai hắn thì thầm.
Hô hấp của hắn chậm lại một nhịp, lông mi khẽ run lên, hắn nở nụ cười ấm áp như con sóng biếc nổi lên trong gió xuân, quang ảnh sáng lấp lánh khiến cho người khác kinh ngạc.
“Nô tài là người của thái hậu.”
Câu nói này khiến ta vui mừng khôn xiết, “Ừm, xem ngài ấy như cha ta đi.”
Xa xa có một nữ t.ử mặc chiếc áo màu xanh trầu bà, tóc b.úi cao đi tới. Nàng ta bước đi kiêu ngạo, không hề có dáng vẻ nhu mì của một nữ t.ử thông thường, khí chất vô cùng mạnh mẽ.
Ta để Khương Kì lại đó rồi lon ton chạy lên phía trước.
“Tô Hà.” Vì hơi kích động nên giọng nói có chút lanh lảnh, không hề có một chút đoan trang ngày thường nào. Mặt ta càng lúc càng nóng, không kìm được mà nhào vào lòng nàng ấy, phải gọi vài lần nữa mới có thể bình phục trở lại.
Nàng ấy ghét bỏ đấy ta ra: “Người là thái hậu một nước, lẽ nào còn để ta nhắc nhở phép tắc ư?”
Ta trợn mắt nhìn nàng ấy, nắm tay rồi đan mười ngón tay vào nhau: “Giữa chúng ta còn có chuyện không phép tắc nào chưa từng làm không?”
Tô Hà là con gái duy nhất của Vân Nam vương, từ nhỏ đã có thiên phú dẫn binh đi chinh chiến, trăm trận trăm thắng, vô cùng có tiếng tăm trong các quân doanh, sau đó đã lỡ đem lòng trao cho tướng quân nước địch, vì sợ tư tình làm lỡ chuyện quân, nên đã xin được hồi triều, quyết không cầm giáo nữa.
Nàng ấy là nữ t.ử mà Cố Thời quý mến, nhưng Cố Thời lại là người mà nàng ghét nhất, bởi vì Cố Thời năm đó, trên chiến trường đã lấy đầu tướng quân quân địch, treo trên cổng thành bảy ngày bảy đêm, bị kền kền ăn không còn xót lại chút thịt nào.
Đứng trên lập trường quốc gia, nàng ấy không cách nào trách được Cố Thời, nhưng với thân phận là một nữ t.ử, người trong lòng bị đối xử như vậy, trong lòng vô cùng oán hận.
Vì vậy lúc đó, ta đã kích động Cố Thời, để hắn lấy Tô Hà.
Ta rất muốn nhìn bộ dạng của hắn khi rất muốn nhưng lại không dám, đó chính là cái gọi là thương địch nhất thiên tự hại bát bách*.
Chú thích: Có nghĩa là đả thương 1000 địch nhân, nhưng phe mình cũng mất 800, tổn thất không chỉ ở bên phe địch)
Cố Thời đối với Tô Hà, đôi mắt sương mù bao phủ, sâu không thấy đáy đó, trơi trên người Tô Hà sẽ giống như một tia sáng loé ra từ trong màn đêm đen tối mù mịt.
“Ta muốn ngươi vào cung làm hoàng hậu.”
Ta đi thẳng luôn vào vấn đề, đôi tay đang nắm tay nàng ấy khẽ run run.
Dáng vẻ cố ý cười và thậm chí là không quan tâm của nàng ấy đập vào mắt ta.
Nữ t.ử như thế này, tự do phóng khoáng, thẳng thắn biết bao, chẳng trách Cố Thời lại thích nàng ấy, chứ không phải ta.
So với nàng ấy, ta giống như một nô bộc bị x iềng x ích, không thể bỏ chạy cũng không thể gỡ bỏ. Đằng sau sẽ là một đám người thúc giục, đ.á.n.h đập ta.
“Người nghĩ kĩ đi, nếu ta vào triều đường, cha ta là một thân vương họ khác, không muốn tranh giành cũng sẽ bị người khác kéo vào, đến lúc đó cục diện càng trở lên phức tạp, cả gia tộc e rằng sẽ không tha cho người.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hiện giờ hoàng đế vô năng, triều chính bị Sở gia và nhiếp chính vương Cố Thời nắm giữ, nếu đưa Tô Hà vào hậu cung, bên phía Vân Nam nhất định sẽ rục rịch, nhòm ngó ngôi vương. Đại trượng phu ai lại bằng lòng sống dưới trướng người khác.
“Bọn họ vốn đã không màng đến sống c hết của ta, điều bọn họ muốn chỉ là sự trụ vững của Sở gia.”
Ta thở dài một hơi, mơ màng nhìn những viên gạch lưu ly phía xa, ánh mặt trời phản chiếu trên đó, vầng hào quang bảy sắc làm người ta hoa cả mắt.
“Ta không sợ c hết, chỉ muốn sống huy hoàng hơn một chút.”
Cũng giống như vầng hào quang kia.
“Được, ta nhập cung.” Nàng vỗ vỗ vai ta, tuỳ ý trêu ghẹo, cười rạng rỡ nói: “Ai bảo người là ân nhân cứu mạng ta.”
Năm đó lần đầu tiên nàng ấy đến kinh thành, không biết kiềm chế, đã đ.á.n.h ca ca ta ở chốn đông người, khiến huynh ấy nằm l iệt giường nửa tháng mới hồi phục.
Ca ta ghi hận trong lòng, biết nàng ấy thân phận tôn quý nhưng vẫn đem người mai phục, đem trói nàng ấy bắt về nhà để củi, đang định làm chuyện bất chính, ta từ đằng sau dùng gậy đ.á.n.h huynh ấy bất tỉnh, cứu được Tô Hà đang bị thương nặng, lại còn trúng độc thôi tình.
Đêm đó, cả đời ta sẽ không quên.
“Đáng ghét…”
Ta làm bộ làm tịch, bị nàng ấy “ghét bỏ”, hất tóc rời đi. Ta nhìn bóng lưng nàng ấy nói lớn: “Sau khi nhập cung, phải gọi ta là mẫu hậu.”
Bước chân đang rời đi của nàng ấy trở lên hoảng hốt.
Ta thầm cảm tạ trong lòng, đứng lặng đó hồi lâu ngắm nhìn vầng hào quang, mãi không thể bình tĩnh lại được.
Có đáng không?
Không thể sống lâu, thì hãy sống một cách huy hoàng.
Sau khi về tẩm cung, thân tâm ta mệt mỏi ra rời, đang định nằm nghỉ ngơi một chút thì Cố Thời lại đến.
Bước đi gấp gáp, vẻ mặt đầy tức giận.
Lâu lắm rồi chưa thấy hắn thất lễ như vậy.
“Người đã gặp Tô Hà?” Hắn xông tới, siết c.h.ặ.t cổ tay kéo ta đứng dậy đối diện với hắn.
Khương Kì lao lên phía trước, nhìn cổ tay ta bị Cố Thời siết c.h.ặ.t, đang định quỳ gối cầu xin thì bị ta khiển trách.
Ta cười nham hiểm: “Vương gia đây là muốn thật sự cắt đứt quan hệ với ai gia sao?”
Cổ tay dần dần được buông lỏng, hắn cụp mắt xuống, một lúc sau mới từ từ mở ra, trong ánh mắt đó lại là lớp sương mù dày đặc, sâu không thấy đáy.
Ta cởi áo choàng, đuổi hết cung nhân ra ngoài rồi vẫy tay với Khương Kì.
Khương Kì do dự một lát rồi từ từ leo lên giường.
Ta vòng tay ôm hắn, ánh mắt trêu ghẹo nhìn sang khuôn mặt Cố Thời.
Cố Thời nhếch mép cười, dùng một tay vén vạt áo lên, ngồi xuống chiếc ghế gỗ, làm động tác tay như đang mời như đang xem một vở kịch trong rạp hát.
Ta nén nhịn cơn giận dữ, làm ra bộ dạng đang rất hạnh phúc.
Đôi mắt ta cụp xuống, bàn tay lặng lẽ nắm thành quyền, đến lúc buông lỏng ta, dường như ta đã nghĩ thông.
Cố Thời không hẳn không quan tâm, dù sao ta với hắn đã từng rất thân mật. Cứ cho là hắn thật sự không để tâm, vậy thì để hắn ta nhìn rõ ta đối với Khương Kì và hắn khác nhau thế nào cũng tốt.
Tránh để hắn ta tưởng rằng, bản thân cũng rất tốt.
Ta nằm nghiêng sang một bên, vuốt ve khuôn mặt Khương Kì, thư thả nhìn Cố Thời, khoé miệng cong lên ý cười xấu xa.
Cố Thời hai mắt đỏ hoe, gân xanh trên cổ hằn lên, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, người hắn khẽ run.
Ta đột nhiên không muốn Cố Thời tiếp tục nhìn thấy cảnh tượng thế này, đang chuẩn bị đuổi người đi thì Cố Thời đã đứng dậy đóng cửa rời đi.
Cả đang định tiến thêm một bước nữa thì cửa bị đạp mở tung ra.
Cố Thời bỏ đi rồi lại quay lại, hắn hổn hển kéo Khương Kì dậy, ném xuống đất. Sau đó hắn điểm huyệt ta rồi kéo chăn che người ta lại.
“Sở Sở, mấy người chúng ta cùng nhau chịu khổ đi.” Hắn bình tĩnh nói, nửa người dựa vào giường, nhắm mắt dưỡng thần.
Ta thầm nguyền rủa một câu nghiệp chướng, dùng ánh mắt sắc bén như d.a.o nhìn Cố Thời.
Khương Kì mặc lại y phục, nhíu mày đứng sang một bên, trông không có gì khác thường.
Ngược lại là ta, toàn thân như đang bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm.
Thật ứng với câu, thiên tác nghiệt do khả vi, tự tác nghiệt bất khả hoán*.
Chú thích: Có nghĩa là “Trời gây hoạ còn có thể tránh, tự gây tội chẳng thể trốn. Có thể tránh né thiên tai, còn tội lỗi do mình gây ra thì không thể trốn tránh trách nhiệm”
- Còn nữa -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









