8.
Sau khi chơi vui vẻ bên ngoài, ta và Khương Kì chậm rãi vào cung.
Khi đến chỗ lỗ ch.ó để vào cung, trên bức tường thành cung có một bóng người đổ dài, che hết khuôn mặt ta.
Ngước mắt lên, Cố Thời đang ngồi trên tường, đung đưa chân, ánh trăng lạnh lẽo hắt lên người hắn một vầng ánh sáng mờ ảo, đồng t.ử hắn như bị che phủ bởi một màn sương dày đặc, hắn lặng lẽ nhìn ta, khóe miệng khẽ nhếch cười đầy nham hiểm.
Ta không khỏi sợ hãi, nhưng vẫn cố hít một hơi thật sâu để bảo vệ Khương Kì ở phía sau.
“Sao người lại hạ tiện như vậy?” Hắn từ trên tường nhảy xuống, đáp đất một cách nhẹ nhàng, liếc mắt nhìn về phía lỗ ch.ó ở góc tường: “Sở Sở, nàng muốn làm ch.ó, chỉ có thể làm ch.ó của ta.”
Hắn nhanh ch.óng ghìm c.h.ặ.t t.a.y ta, vòng tay kéo ta vào lòng, ôm c.h.ặ.t eo ta: “Hôm nay ta đã uống chút rượu, muốn mượn chút men rượu để nổi điên, nàng sẽ không để bụng chứ?”
Hắn quan tâm ta có để bụng hay không sao?
Hắn mang ta nhảy lên thành tường, chỉ vài bước đã đến được tẩm cung.
Vừa đáp xuống đất, nụ hôn của hắn như những hạt mưa nhỏ rơi xuống ào ạt.
Bộ y phục thái giám bị xé rách, mắt hắn đỏ lên, động tác đột nhiên dừng lại, hai mắt long lanh như sắp khóc.
“Sở Sở, sự nhẫn nại của ta sắp đến cực hạn rồi.”
Ta ngẩng lên, thu hẹp khoảng cách với hắn, nghiêm túc nhìn ngũ quan sắc bén của hắn:
“Trước đây, ngài vì ta mà trăm phương ngàn kế, có điều chỉ là muốn ta giúp ngài kết thân với mẫu gia, hiện giờ, ngài đã cưới được muội muội mù của ta, thành công làm cha ta thay đổi chủ ý, giúp ngài mưu kế, ngài còn giữ ta làm gì? Ta sớm đã là con cờ bị phế rồi.”
“Sao lại lại coi thường bản thân như thế? Sao nàng lại có thể là con cờ bị phế?” Hắn buông ta ra, nho nhã cởi áo choàng ra: “Hoàng thượng vẫn chưa c hết, nàng phải giúp ta làm cho hắn đoạn t.ử tuyệt tôn mới được.”
Cánh tay trắng nõn nà mảnh khảnh của hắn kéo lấy ta, ôm eo ta rồi sải bước về phía giường.
Lúc đến bên cạnh giường, hắn lại xoay người, chuyển hướng đi về sạp quý phi.
“Sở Sở, trên giường đó, nàng đã động vào bao nhiêu người rồi?” Giọng hắn khàn khàn, không nghe ra là đang vui hay đang tức giận.
“Mỗi ngày ta rụng bao nhiêu sợi tóc, nhiếp chính vương là người rõ hơn ai hết, thế sao biết lại còn hỏi?” Bên cạnh ta không ít tai mắt của hắn, Khương Kì chính là một trong số đó.
Chỉ là ta không chắc mấy ngày nay, Khương Kì có chút nào rung động với ta không, có còn tiếp tục giúp Cố Thời giám sát ta không?
“Nàng thật sự yêu hắn?” Nhận thấy ta không chuyên tâm, Cố Thời cau mày, ánh mắt đỏ rực mang theo đầu sát khí.
Ta đột nhiên muốn bật cười, hắn ta đích thân phái Khương Kì đến hầu hạ ta, vậy mà bây giờ lại hỏi ta một câu như thế, có nực cười không?
Lăn qua lăn lại đến tận nửa đêm, Cố Thời mới buông tha cho ta rồi dần dần thiếp đi.
Ta đi chân trần đứng trước cửa sổ, thì thầm với bóng người đang ở bên ngoài chỉ cách nhau một khung cửa đang khép c.h.ặ.t:
“Khương Kì, nói chuyện với ta.”
Bóng người chuyển động, nhưng lại im lặng không nói gì.
Ta lại gọi thêm vài lần nữa, vẫn không được hồi đáp, tự nhiên lại có chút bực mình.
“Sở Sở, ta đây.”
Một lúc sau, dường như đối phương phải đấu tranh mãi mới có kết quả, bất đắc dĩ trả lời.
Nhưng ta đã không muốn quan tâm nữa rồi.
Một mình đứng bên cửa sổ cho đến tận khi trời sáng, vẫn không hề cảm thấy buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Thời phía sau không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, lười biếng khẽ lẩm bẩm rồi gọi cung nữ đến thay y phục.
Sau khi thay xong, hắn trực tiếp ra khỏi cửa thượng triều buổi sáng.
Từ đầu chí cuối hắn chưa từng nhìn ta quá một lần.
Sau khi lấy Sở Trầm, thái độ của hắn thay đổi nhanh thật.
Lúc trước, cho dù hắn không hề yêu ta, cũng sẽ giả vờ ân cần chu đáo với ta.
Ta khoác áo choàng ra ngoài tim Khương Kì, nhưng cả tẩm điện cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, hỏi cung nữ thái giám hắn đều nói là không biết.
Tim ta đột nhiên nhói nhẹ, m áu như đang chảy ngược vào trong, một nỗi sợ hãi vô hình xuất hiện trong đầu ta, mãi không dứt.
Một cung nữ chạy đến, cả người run lên quỳ xuống trước mặt ta, run rẩy nói là do người của Cố Thời đã đưa Khương Kì đi.
Ta vội vàng sai các cung nữ hầu hạ ta thay triều phục của thái hậu, chạy ngay đến Kim Loan điện.
Dưới ánh nhìn chăm chăm của văn võ bá quan, ta bước qua ngưỡng cửa, tiến vào đại điện, đứng giữa phụ thân và Cố Thời.
“Hôm nay ai gia đến đây là muốn cùng các ái khanh thảo luận về chuyện tuyển phi cho hoàng thượng." Ta cao giọng nói xong, nhìn sang phụ thân, sau đó liếc qua Cố Thời, đoan trang mỉm cười.
Hoàng thượng đang ngồi trên ngai vàng lập tức chạy xuống bậc thềm bạch ngọc, đỡ ta lên chỗ cao rồi ngồi xuống ngai vàng.
“Tất cả đều do mẫu hậu làm chủ.”
Ta làm ra vẻ cười từ mẫu, vỗ vỗ tay hắn, cho các vị đại thần thấy cảnh tượng mẫu từ t.ử hiếu.
Không biết bọn họ có tin hay không, nhưng dù sao thì ta cũng thấy khó chịu, suy cho cùng ta còn ít hơn đứa con trai lớn này hai tuổi.
Các đại thần đều biết hoàng đế không có thực quyền, đều không muốn tiếp lời.
Ai cũng không tình nguyện đưa nữ t.ử tiến cung.
Ta chỉ có thể hạ chỉ cưỡng ép, phàm là trong nhà có nữ t.ử đã đến tuổi mà chưa gả đi, đều phải đưa vào cung tham gia tuyển tú.
Nếu như Sở gia và Cố Thời đã trở thành liên minh với nhau thì ta cũng phải nhanh ch.óng xây dựng một thế lực có thể ngang bằng vai vế với bọn họ.
Cứ cho là việc xây dựng thế lực bất thành, ta cũng phải khiến phụ thân và Cố Thời lo lắng, nếu như hoàng thượng sinh hạ long tự, vậy thì đối với họ mà nói, là hiểm hoạ.
Chưa từng nghĩ sẽ vội vã như vậy, nhưng Khương Kì không thấy, làm ta đột nhiên ý thức được, nhỡ đến cuối cùng người ta sẽ là con d ao, còn ta lại như con cá nằm trên thớt, vậy thì thật là nhàm chán.
Ta phải tự tìm thấy giá trị của mình, tìm thấy con cờ, vì bản thân và Khương Kì giành lấy một chốn thiên địa để vui chơi.
Sau khi hạ triều, phụ thân đã chặn ta lại ở góc sau Kim Loan điện.
Sau khi đuổi hết cung nhân đi, phụ thân cầm như ý chỉ vào ta: “Sở gia ta không còn nữ nhi nữa rồi, ngươi đưa người khác vào hậu cung lúc này chẳng khác nào chọc tức ta.”
Đúng vậy, Sở gia đã không còn con gái để làm sợi dây kết nối quyền lực nữa rồi.
Ta đã từng là sợi dây gắn kết giữa Sở gia và tiên hoàng, bây giờ Sở Trầm là sợi dây gắn kết Cố Thời và Sở gia.
Sở gia dùng con gái để đoạt được mục đích.
"Phụ thân bây giờ sinh thêm cũng vẫn còn kịp.” Ta cười nhạt rồi lùi lại, phủi áo choàng và nhìn ông ấy một cách ngạo mạn.
Đây là lần đầu tiên ta không một chút khách khí mà bộc lộ rõ thái độ căm phẫn với ông ấy.
Ông ấy giơ tay lên định đ.á.n.h ta, nhưng lại bị Cố Thời đang đi đến ngăn lại.
Ánh mắt hai người chạm vào nhau, một lúc sau, ông ấy hạ tay xuống, đôi mắt u ám nhìn ta rồi sải bước rời đi.
Cố Thời đưa tay vuốt nhẹ tóc mai ta, nở nụ cười ấm áp: “Sở Sở, đêm qua ta uống nhiều, có chỗ nào làm nàng không vui, bổn vương đền tội cho nàng.”
“Ta muốn Khương Kì.” Ta nắm lấy tay Cố Thời, cẩn thận giấu đi khuôn mặt lạnh nhạt, nở nụ cười tươi rạng rỡ, “Ta chỉ muốn Khương Kì.”
Sau khi chơi vui vẻ bên ngoài, ta và Khương Kì chậm rãi vào cung.
Khi đến chỗ lỗ ch.ó để vào cung, trên bức tường thành cung có một bóng người đổ dài, che hết khuôn mặt ta.
Ngước mắt lên, Cố Thời đang ngồi trên tường, đung đưa chân, ánh trăng lạnh lẽo hắt lên người hắn một vầng ánh sáng mờ ảo, đồng t.ử hắn như bị che phủ bởi một màn sương dày đặc, hắn lặng lẽ nhìn ta, khóe miệng khẽ nhếch cười đầy nham hiểm.
Ta không khỏi sợ hãi, nhưng vẫn cố hít một hơi thật sâu để bảo vệ Khương Kì ở phía sau.
“Sao người lại hạ tiện như vậy?” Hắn từ trên tường nhảy xuống, đáp đất một cách nhẹ nhàng, liếc mắt nhìn về phía lỗ ch.ó ở góc tường: “Sở Sở, nàng muốn làm ch.ó, chỉ có thể làm ch.ó của ta.”
Hắn nhanh ch.óng ghìm c.h.ặ.t t.a.y ta, vòng tay kéo ta vào lòng, ôm c.h.ặ.t eo ta: “Hôm nay ta đã uống chút rượu, muốn mượn chút men rượu để nổi điên, nàng sẽ không để bụng chứ?”
Hắn quan tâm ta có để bụng hay không sao?
Hắn mang ta nhảy lên thành tường, chỉ vài bước đã đến được tẩm cung.
Vừa đáp xuống đất, nụ hôn của hắn như những hạt mưa nhỏ rơi xuống ào ạt.
Bộ y phục thái giám bị xé rách, mắt hắn đỏ lên, động tác đột nhiên dừng lại, hai mắt long lanh như sắp khóc.
“Sở Sở, sự nhẫn nại của ta sắp đến cực hạn rồi.”
Ta ngẩng lên, thu hẹp khoảng cách với hắn, nghiêm túc nhìn ngũ quan sắc bén của hắn:
“Trước đây, ngài vì ta mà trăm phương ngàn kế, có điều chỉ là muốn ta giúp ngài kết thân với mẫu gia, hiện giờ, ngài đã cưới được muội muội mù của ta, thành công làm cha ta thay đổi chủ ý, giúp ngài mưu kế, ngài còn giữ ta làm gì? Ta sớm đã là con cờ bị phế rồi.”
“Sao lại lại coi thường bản thân như thế? Sao nàng lại có thể là con cờ bị phế?” Hắn buông ta ra, nho nhã cởi áo choàng ra: “Hoàng thượng vẫn chưa c hết, nàng phải giúp ta làm cho hắn đoạn t.ử tuyệt tôn mới được.”
Cánh tay trắng nõn nà mảnh khảnh của hắn kéo lấy ta, ôm eo ta rồi sải bước về phía giường.
Lúc đến bên cạnh giường, hắn lại xoay người, chuyển hướng đi về sạp quý phi.
“Sở Sở, trên giường đó, nàng đã động vào bao nhiêu người rồi?” Giọng hắn khàn khàn, không nghe ra là đang vui hay đang tức giận.
“Mỗi ngày ta rụng bao nhiêu sợi tóc, nhiếp chính vương là người rõ hơn ai hết, thế sao biết lại còn hỏi?” Bên cạnh ta không ít tai mắt của hắn, Khương Kì chính là một trong số đó.
Chỉ là ta không chắc mấy ngày nay, Khương Kì có chút nào rung động với ta không, có còn tiếp tục giúp Cố Thời giám sát ta không?
“Nàng thật sự yêu hắn?” Nhận thấy ta không chuyên tâm, Cố Thời cau mày, ánh mắt đỏ rực mang theo đầu sát khí.
Ta đột nhiên muốn bật cười, hắn ta đích thân phái Khương Kì đến hầu hạ ta, vậy mà bây giờ lại hỏi ta một câu như thế, có nực cười không?
Lăn qua lăn lại đến tận nửa đêm, Cố Thời mới buông tha cho ta rồi dần dần thiếp đi.
Ta đi chân trần đứng trước cửa sổ, thì thầm với bóng người đang ở bên ngoài chỉ cách nhau một khung cửa đang khép c.h.ặ.t:
“Khương Kì, nói chuyện với ta.”
Bóng người chuyển động, nhưng lại im lặng không nói gì.
Ta lại gọi thêm vài lần nữa, vẫn không được hồi đáp, tự nhiên lại có chút bực mình.
“Sở Sở, ta đây.”
Một lúc sau, dường như đối phương phải đấu tranh mãi mới có kết quả, bất đắc dĩ trả lời.
Nhưng ta đã không muốn quan tâm nữa rồi.
Một mình đứng bên cửa sổ cho đến tận khi trời sáng, vẫn không hề cảm thấy buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Thời phía sau không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, lười biếng khẽ lẩm bẩm rồi gọi cung nữ đến thay y phục.
Sau khi thay xong, hắn trực tiếp ra khỏi cửa thượng triều buổi sáng.
Từ đầu chí cuối hắn chưa từng nhìn ta quá một lần.
Sau khi lấy Sở Trầm, thái độ của hắn thay đổi nhanh thật.
Lúc trước, cho dù hắn không hề yêu ta, cũng sẽ giả vờ ân cần chu đáo với ta.
Ta khoác áo choàng ra ngoài tim Khương Kì, nhưng cả tẩm điện cũng không thấy bóng dáng hắn đâu, hỏi cung nữ thái giám hắn đều nói là không biết.
Tim ta đột nhiên nhói nhẹ, m áu như đang chảy ngược vào trong, một nỗi sợ hãi vô hình xuất hiện trong đầu ta, mãi không dứt.
Một cung nữ chạy đến, cả người run lên quỳ xuống trước mặt ta, run rẩy nói là do người của Cố Thời đã đưa Khương Kì đi.
Ta vội vàng sai các cung nữ hầu hạ ta thay triều phục của thái hậu, chạy ngay đến Kim Loan điện.
Dưới ánh nhìn chăm chăm của văn võ bá quan, ta bước qua ngưỡng cửa, tiến vào đại điện, đứng giữa phụ thân và Cố Thời.
“Hôm nay ai gia đến đây là muốn cùng các ái khanh thảo luận về chuyện tuyển phi cho hoàng thượng." Ta cao giọng nói xong, nhìn sang phụ thân, sau đó liếc qua Cố Thời, đoan trang mỉm cười.
Hoàng thượng đang ngồi trên ngai vàng lập tức chạy xuống bậc thềm bạch ngọc, đỡ ta lên chỗ cao rồi ngồi xuống ngai vàng.
“Tất cả đều do mẫu hậu làm chủ.”
Ta làm ra vẻ cười từ mẫu, vỗ vỗ tay hắn, cho các vị đại thần thấy cảnh tượng mẫu từ t.ử hiếu.
Không biết bọn họ có tin hay không, nhưng dù sao thì ta cũng thấy khó chịu, suy cho cùng ta còn ít hơn đứa con trai lớn này hai tuổi.
Các đại thần đều biết hoàng đế không có thực quyền, đều không muốn tiếp lời.
Ai cũng không tình nguyện đưa nữ t.ử tiến cung.
Ta chỉ có thể hạ chỉ cưỡng ép, phàm là trong nhà có nữ t.ử đã đến tuổi mà chưa gả đi, đều phải đưa vào cung tham gia tuyển tú.
Nếu như Sở gia và Cố Thời đã trở thành liên minh với nhau thì ta cũng phải nhanh ch.óng xây dựng một thế lực có thể ngang bằng vai vế với bọn họ.
Cứ cho là việc xây dựng thế lực bất thành, ta cũng phải khiến phụ thân và Cố Thời lo lắng, nếu như hoàng thượng sinh hạ long tự, vậy thì đối với họ mà nói, là hiểm hoạ.
Chưa từng nghĩ sẽ vội vã như vậy, nhưng Khương Kì không thấy, làm ta đột nhiên ý thức được, nhỡ đến cuối cùng người ta sẽ là con d ao, còn ta lại như con cá nằm trên thớt, vậy thì thật là nhàm chán.
Ta phải tự tìm thấy giá trị của mình, tìm thấy con cờ, vì bản thân và Khương Kì giành lấy một chốn thiên địa để vui chơi.
Sau khi hạ triều, phụ thân đã chặn ta lại ở góc sau Kim Loan điện.
Sau khi đuổi hết cung nhân đi, phụ thân cầm như ý chỉ vào ta: “Sở gia ta không còn nữ nhi nữa rồi, ngươi đưa người khác vào hậu cung lúc này chẳng khác nào chọc tức ta.”
Đúng vậy, Sở gia đã không còn con gái để làm sợi dây kết nối quyền lực nữa rồi.
Ta đã từng là sợi dây gắn kết giữa Sở gia và tiên hoàng, bây giờ Sở Trầm là sợi dây gắn kết Cố Thời và Sở gia.
Sở gia dùng con gái để đoạt được mục đích.
"Phụ thân bây giờ sinh thêm cũng vẫn còn kịp.” Ta cười nhạt rồi lùi lại, phủi áo choàng và nhìn ông ấy một cách ngạo mạn.
Đây là lần đầu tiên ta không một chút khách khí mà bộc lộ rõ thái độ căm phẫn với ông ấy.
Ông ấy giơ tay lên định đ.á.n.h ta, nhưng lại bị Cố Thời đang đi đến ngăn lại.
Ánh mắt hai người chạm vào nhau, một lúc sau, ông ấy hạ tay xuống, đôi mắt u ám nhìn ta rồi sải bước rời đi.
Cố Thời đưa tay vuốt nhẹ tóc mai ta, nở nụ cười ấm áp: “Sở Sở, đêm qua ta uống nhiều, có chỗ nào làm nàng không vui, bổn vương đền tội cho nàng.”
“Ta muốn Khương Kì.” Ta nắm lấy tay Cố Thời, cẩn thận giấu đi khuôn mặt lạnh nhạt, nở nụ cười tươi rạng rỡ, “Ta chỉ muốn Khương Kì.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









