Lần này phải nhìn kĩ một chút, cái nhan sắc tuyệt đẹp này.
Ta ngồi xổm xuống đất, nâng cằm hắn ta lên, dùng ngón tay vẽ theo xương cung mày của hắn: “Khương Kì, con người đối với những người mình không quan tâm, mới có thể mãi mãi duy trì dáng vẻ dịu dàng ân cần.”
“Khương Kì, ta muốn ngươi yêu ta.”
Hắn đột nhiên khựng lại, lông mi dài khẽ rung lên: “Thần chưa từng yêu ai.”
Ta vô cùng thích thú, kéo hắn ta thay một chiếc áo choàng trắng bình thường, rồi để hắn ngồi trước gương đồng, chải tóc cho hắn.
Sau khi đội mũ ngọc, ta dựa vào vai hắn, chiêm ngưỡng nam nhân trong gương.
Lông mày mảnh, sống mũi cao, so với Cố Thời chỉ có hơn chứ không kém.
Bất giác lại so sánh với Cố Thời, làm ta có chút hơi bực bội, đang chuẩn bị đứng dậy, Khương Kì đột nhiên kéo cổ tay ta. Vì hơi bất ngờ nên ta mất thăng bằng, ngão nhào vào lòng hắn ta.
Ánh mắt lấp lánh ánh sao của hắn ta có chút hoang mang, khoé môi cong lên thành hình vòng cung tuyệt đẹp, hắn nhẹ nghiêng người, đôi môi mềm mại lạnh giá áp vào má ta, hơi thở tựa hoa lan: “Sở Sở muốn đi xem ngoài cung thế nào không?”
Từ nhỏ đến lớn, ta là người không có tự do, trước khi xuất giá thì bị gia đình quản giáo, sau khi nhập cung, nhất cử nhất động đều có người giám sát. Thế giới bên ngoài cung kia, đối với ta mà nói, thật xa lạ!
Bị hắn ta khiêu khích, ta đột nhiên nảy ra ý nghĩ không thể chờ đợi được nữa, phải đi xem xem thế giới ngoài kia ra sao.
Nhưng trong cung này, có quá nhiều tai mắt.
Hắn dường như nhìn thấu tâm tư của ta, dìu ta đứng dậy, cởi bỏ váy ngoài cho ta: “Ta đưa Sở Sở đi chơi.”
Đường đường là thái hậu mà lại cải trang thành tiểu thái giám, chui lỗ ch.ó ra ngoài, tay trong tay dạo quanh đường phố Trường An cùng một thái giám khác, một cảm giác tuyệt vời không sao tả được.
Dù đi đến đâu cũng luôn thu hút ánh nhìn của đám đông.
Ta cố ý giơ hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t mười ngón tay của Khương Kì lên, nghênh ngang cười đùa vui vẻ, tứ chi cảm thấy thoải mái không thể giải thích, bước chân nhẹ nhàng như không.
Ta không cảm thấy những tiếng cười đó ch.ói tai, ngược lại còn cảm thấy rất vui vẻ và náo nhiệt.
So với việc luôn phải vâng vâng dạ dạ, tàn sát lẫn nhau thì tốt hơn nhiều, làm ta si mê không ngớt.
Khương Kì biết ta không quen với cuộc sống ngoài cung nên đã đưa ta đi dạo phố, ăn rất nhiều món ngon.
Ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ và âm thanh náo nhiệt, làm ta cảm thấy nhân gian này thật tươi đẹp.
Nhiều đêm liền, ta cùng Khương Kì đóng giả làm thái giám xuất cung.
Chúng ta bên bờ sống Tứ Thuỷ, lén lén lút lút hôn nhau thắm thiết.
Vào thời khắc pháo hoá được b.ắ.n lên, nói với nhau những câu tình tứ phóng đãng.
Trên con đường vắng lặng không một bóng người, dưới ánh nến vàng mờ ảo, nhìn cảnh tượng hạnh phúc của gia đình phản chiếu qua ô cửa sổ, họ lặng lẽ ôm lấy nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hạnh phúc đến mức lúc thì muốn sống tạm bợ thế này hết năm này qua năm khác, lúc thì lại hận không thể chuyển sinh trong chớp mắt.
Vào lúc những bức tường thành dần hiện ra, Khương Kì cởi áo choàng khoác lên người ta, bàn tay to lớn nắm lấy tay ta, nằm gọn trong lòng bàn tay.
Một luồng hơi ấm len lỏi vào tim ta.
“Sở Sở, ta không thể mãi làm thái giám.”
Giọng nói trong trẻo của Khương Kì văng vẳng trong gió, trong đáy mắt hắn ta như có một hố đen sâu thẳm.
“Được.” Ta khẽ cười, dựa người vào cánh tay hắn, rồi ngẩng đầu lên, “Huynh muốn gì? Danh hay lợi?”
Hắn trầm mặc một lúc rồi hạ giọng xuống: “Muốn một thứ gọi là danh chính ngôn thuận, có thể nắm tay nàng cùng ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, ngắm xuân hoa thu nguyệt, cùng nhau nghe tiếng ve mùa hạ và ngắm những bông tuyết ngày đông, từ ngày này qua ngày khác, năm này sang năm khác.”
Trái tim ta lay động, ta khẽ nhón chân lên hôn lên môi hắn: “Được.”
Hắn cúi đầu chuẩn bị hôn lại ta, ta đặt ngón tay lên môi hắn, ngước mắt nhìn, khoé miệng nhếch lên mang theo chút sát khí: “Khương Kì, trước mặt chàng, ta không muốn quá lí trí, có được không?”
“Được.” Hắn chớp mắt cười ngọt ngào, còn đẹp hơn cả ánh trăng: “Ta ở cạnh nàng sẽ không lí trí.”
Ta chủ động trao môi, hoà vào nhau một cách cuồng nhiệt.
Ý thức dần trở lên mơ hồ, phía sau truyền đến tiếng trách móc quen thuộc.
“Thái hậu.”
Ta nhanh ch.óng buông Khương Kì ra, quay về phía sau.
Cố Thời mặc bộ giáp đỏ tía, vẻ mặt sâu lắng như nước, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, hai má ửng hồng.
Mùi rượu thoang thoảng trong không khí, theo động tác chân của hắn ta, mùi rượu càng càng càng rõ.
Hắn dừng lại cách ta một bước, giơ tay ra: “Liều lĩnh, ta đưa người hồi cung.”
Ta lùi lại một bước, kéo dài khoảng cách với hắn ta, dùng lực nắm tay thành nắm quyền, đang chuẩn bị thỏa hiệp, Khương Kì đột nhiên kéo tay ta chạy về hướng ngược lại.
Gió đêm thổi thẳng vào mặt ta, nhưng m áu trong người ta càng ngày càng nóng.
Ta đột nhiên có cảm giác rất lưu luyến.
Dừng lại dưới chân cầu, có hai đứa trẻ đang thả đèn hoa đăng, Khương Kì đã mua lại hai chiếc đèn đó, cùng ta thả. Hắn mượn tiên sinh xem bói bên cạnh cho ta một cây b.út, để ta viết ước nguyện.
Ta không chút do dự viết lên: “Sở Sở và Khương Kì, vô sinh li, duy t.ử biệt.”
Đèn trời bay lên trời cao, Khương Kì ôm lấy vai ta, nhẹ nhàng nói: “Được.”
- Còn nữa -
Ta ngồi xổm xuống đất, nâng cằm hắn ta lên, dùng ngón tay vẽ theo xương cung mày của hắn: “Khương Kì, con người đối với những người mình không quan tâm, mới có thể mãi mãi duy trì dáng vẻ dịu dàng ân cần.”
“Khương Kì, ta muốn ngươi yêu ta.”
Hắn đột nhiên khựng lại, lông mi dài khẽ rung lên: “Thần chưa từng yêu ai.”
Ta vô cùng thích thú, kéo hắn ta thay một chiếc áo choàng trắng bình thường, rồi để hắn ngồi trước gương đồng, chải tóc cho hắn.
Sau khi đội mũ ngọc, ta dựa vào vai hắn, chiêm ngưỡng nam nhân trong gương.
Lông mày mảnh, sống mũi cao, so với Cố Thời chỉ có hơn chứ không kém.
Bất giác lại so sánh với Cố Thời, làm ta có chút hơi bực bội, đang chuẩn bị đứng dậy, Khương Kì đột nhiên kéo cổ tay ta. Vì hơi bất ngờ nên ta mất thăng bằng, ngão nhào vào lòng hắn ta.
Ánh mắt lấp lánh ánh sao của hắn ta có chút hoang mang, khoé môi cong lên thành hình vòng cung tuyệt đẹp, hắn nhẹ nghiêng người, đôi môi mềm mại lạnh giá áp vào má ta, hơi thở tựa hoa lan: “Sở Sở muốn đi xem ngoài cung thế nào không?”
Từ nhỏ đến lớn, ta là người không có tự do, trước khi xuất giá thì bị gia đình quản giáo, sau khi nhập cung, nhất cử nhất động đều có người giám sát. Thế giới bên ngoài cung kia, đối với ta mà nói, thật xa lạ!
Bị hắn ta khiêu khích, ta đột nhiên nảy ra ý nghĩ không thể chờ đợi được nữa, phải đi xem xem thế giới ngoài kia ra sao.
Nhưng trong cung này, có quá nhiều tai mắt.
Hắn dường như nhìn thấu tâm tư của ta, dìu ta đứng dậy, cởi bỏ váy ngoài cho ta: “Ta đưa Sở Sở đi chơi.”
Đường đường là thái hậu mà lại cải trang thành tiểu thái giám, chui lỗ ch.ó ra ngoài, tay trong tay dạo quanh đường phố Trường An cùng một thái giám khác, một cảm giác tuyệt vời không sao tả được.
Dù đi đến đâu cũng luôn thu hút ánh nhìn của đám đông.
Ta cố ý giơ hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t mười ngón tay của Khương Kì lên, nghênh ngang cười đùa vui vẻ, tứ chi cảm thấy thoải mái không thể giải thích, bước chân nhẹ nhàng như không.
Ta không cảm thấy những tiếng cười đó ch.ói tai, ngược lại còn cảm thấy rất vui vẻ và náo nhiệt.
So với việc luôn phải vâng vâng dạ dạ, tàn sát lẫn nhau thì tốt hơn nhiều, làm ta si mê không ngớt.
Khương Kì biết ta không quen với cuộc sống ngoài cung nên đã đưa ta đi dạo phố, ăn rất nhiều món ngon.
Ánh đèn l.ồ.ng rực rỡ và âm thanh náo nhiệt, làm ta cảm thấy nhân gian này thật tươi đẹp.
Nhiều đêm liền, ta cùng Khương Kì đóng giả làm thái giám xuất cung.
Chúng ta bên bờ sống Tứ Thuỷ, lén lén lút lút hôn nhau thắm thiết.
Vào thời khắc pháo hoá được b.ắ.n lên, nói với nhau những câu tình tứ phóng đãng.
Trên con đường vắng lặng không một bóng người, dưới ánh nến vàng mờ ảo, nhìn cảnh tượng hạnh phúc của gia đình phản chiếu qua ô cửa sổ, họ lặng lẽ ôm lấy nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hạnh phúc đến mức lúc thì muốn sống tạm bợ thế này hết năm này qua năm khác, lúc thì lại hận không thể chuyển sinh trong chớp mắt.
Vào lúc những bức tường thành dần hiện ra, Khương Kì cởi áo choàng khoác lên người ta, bàn tay to lớn nắm lấy tay ta, nằm gọn trong lòng bàn tay.
Một luồng hơi ấm len lỏi vào tim ta.
“Sở Sở, ta không thể mãi làm thái giám.”
Giọng nói trong trẻo của Khương Kì văng vẳng trong gió, trong đáy mắt hắn ta như có một hố đen sâu thẳm.
“Được.” Ta khẽ cười, dựa người vào cánh tay hắn, rồi ngẩng đầu lên, “Huynh muốn gì? Danh hay lợi?”
Hắn trầm mặc một lúc rồi hạ giọng xuống: “Muốn một thứ gọi là danh chính ngôn thuận, có thể nắm tay nàng cùng ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn, ngắm xuân hoa thu nguyệt, cùng nhau nghe tiếng ve mùa hạ và ngắm những bông tuyết ngày đông, từ ngày này qua ngày khác, năm này sang năm khác.”
Trái tim ta lay động, ta khẽ nhón chân lên hôn lên môi hắn: “Được.”
Hắn cúi đầu chuẩn bị hôn lại ta, ta đặt ngón tay lên môi hắn, ngước mắt nhìn, khoé miệng nhếch lên mang theo chút sát khí: “Khương Kì, trước mặt chàng, ta không muốn quá lí trí, có được không?”
“Được.” Hắn chớp mắt cười ngọt ngào, còn đẹp hơn cả ánh trăng: “Ta ở cạnh nàng sẽ không lí trí.”
Ta chủ động trao môi, hoà vào nhau một cách cuồng nhiệt.
Ý thức dần trở lên mơ hồ, phía sau truyền đến tiếng trách móc quen thuộc.
“Thái hậu.”
Ta nhanh ch.óng buông Khương Kì ra, quay về phía sau.
Cố Thời mặc bộ giáp đỏ tía, vẻ mặt sâu lắng như nước, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, hai má ửng hồng.
Mùi rượu thoang thoảng trong không khí, theo động tác chân của hắn ta, mùi rượu càng càng càng rõ.
Hắn dừng lại cách ta một bước, giơ tay ra: “Liều lĩnh, ta đưa người hồi cung.”
Ta lùi lại một bước, kéo dài khoảng cách với hắn ta, dùng lực nắm tay thành nắm quyền, đang chuẩn bị thỏa hiệp, Khương Kì đột nhiên kéo tay ta chạy về hướng ngược lại.
Gió đêm thổi thẳng vào mặt ta, nhưng m áu trong người ta càng ngày càng nóng.
Ta đột nhiên có cảm giác rất lưu luyến.
Dừng lại dưới chân cầu, có hai đứa trẻ đang thả đèn hoa đăng, Khương Kì đã mua lại hai chiếc đèn đó, cùng ta thả. Hắn mượn tiên sinh xem bói bên cạnh cho ta một cây b.út, để ta viết ước nguyện.
Ta không chút do dự viết lên: “Sở Sở và Khương Kì, vô sinh li, duy t.ử biệt.”
Đèn trời bay lên trời cao, Khương Kì ôm lấy vai ta, nhẹ nhàng nói: “Được.”
- Còn nữa -
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









