6.
Sáng ngày hôm sau, Cố Thời đưa vương phi Sở Trầm đến thỉnh an ta.
Trướng đào rủ xuống, ta dựa vào cánh tay Khương Kì nhìn bóng người lờ mờ ngoài bức trướng, uể oải nói: “Mọi người đều đã thân quen như vậy, thì không cần đến đây vì hình thức, muội muội tốt, tới đây giúp ai gia thay y phục đi.”
Cố Thời ngăn Sở Trầm lại nói: “Vương phi bị mù, chi bằng để bản vương tới giúp.”
Ta vén một bên tấm trướng, tựa đầu cười đắc ý, cảnh xuân chỉ bị mái tóc đen che đi một nửa: “Ai gia rất vui.”
Sở Trầm nắm c.h.ặ.t vạt áo, môi mím c.h.ặ.t, uỳnh một cái quỳ xuống mặt đất.
Ta nhìn nàng ta chằm chằm.
Rất lâu sau, nàng ta mới run rẩy mở miệng: “Mẫu…hậu, để nhi thần.”
Ta nhíu mày, nhất thời không biết nên cảm thấy con người nàng ta ngốc nghếch thật, hay nên trách nàng ta không hiểu phong tình.
Khương Kì đúng lúc đó quỳ xuống, cúi đầu hạ giọng nói: “Nương nương, hay là để nô tài.”
Nhớ đến cảm giác dễ chịu đêm qua, ta lập tức ngừng bỡn cợt, ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng lại có chút sợ bị Khương Kì hiểu nhầm.
Sau khi hai người Cố Thời rời khỏi tẩm điện, ta kéo tay Khương Kì, giải thích, "Ta chỉ muốn tìm cho họ chút rắc rối, không có ý gì khác."
Đồng t.ử của hắn hơi co lại, khóe môi cong lên lộ ra nụ cười đầy xa cách, "Nô tài hiểu."
Mặc xong y phục, ta ra khỏi tẩm điện, đi đến tiền sảnh.
Sở Trầm đã không thấy đâu nữa rồi, chỉ thấy còn lại Cố Thời đang đợi ở đó.
“Sở Sở, nàng giận ta sao?” Hắn ta đi đến trước mặt kéo tay ta: “Nếu như ta lên ngôi nàng vẫn là thái hậu, ta là hoàng thượng, nàng là thái hậu, khoảng cách giữa hai chúng ta chỉ là vài cung điện thôi.”
Ta nheo mắt cười rạng rỡ để che giấu đi sự chán ghét nơi đáy mắt.
“Có lí.”
“Vậy tại sao…nàng lại muốn giúp những lão đại thần cổ hủ đối phó ta?” Hắn bỗng chốc cau mày, bàn tay đang kéo tay ta xiết c.h.ặ.t, xương ta bị kẹp đến đau điếng.
Ta nhịn đau mà đáp rằng: “Ta không biết ngài đang nói gì.”
Hắn nghi hoặc nhìn ta, một lúc sau hắn mới từ từ buông lỏng tay ta ra, nhẹ nhàng xoa cho tan vết m áu bầm.
“Là ta đa nghi rồi, Sở Sở của ta sao có thể cản trở đại nghiệp của ta được chứ. Ta không thể đợi được mà muốn kéo gần khoảng cách với nàng, chi bằng Sở Sở giúp ta g iết hoàng thượng đi.”
Người mà hắn phái tới hạ đ ộc g iết c hết hoàng thượng, lần nào cũng đều báo cáo thất bại.
Không ngờ rằng hắn lại nghi ngờ ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta quay đầu lại nhìn Khương Kì, ánh mắt lộ rõ vẻ si mê: “Hiện tại tâm tư của ta đều đặt hết lên người mỹ nhân này, chuyện của vương gia, ta không có khả năng, cũng chẳng hề có chút tâm sức nào.”
Hắn ta nhìn Khương Kì đầy ẩn ý rồi nâng cằm ta lên: “Xem ra ta phải thường xuyên đến đây hơn, nếu không thái hậu sẽ thật sự quên ta.”
Ta cao ngạo gật đầu cười: “Nên làm như vậy.”
Vừa mới tiễn Cố Thời đi thì lại phải ứng với một vị khách khó nhằn khác - cha ta, tể tướng đương triều.
Sau khi hành lễ đơn giản, ông ấy ngồi sang một bên, xoay qua xoay lại quả hồ đào bóng loáng.
“Thái hậu khi còn là khuê nữ đã rất thông minh, chắc người cũng rõ dụng ý vi phụ đến đấy hôm nay?”
Ông ấy đang nói theo giọng giữa quân và thần, chứ không phải giữa cha và con gái.
Ta cụp mắt xuống, không đáp lại.
“Chuyện của ca ca người, vẫn cần suy tính cho kĩ càng, không thể để cho một nam nhi sống mai danh ẩn tích suốt một đời, người nói xem?”
Phụ thân ta thu lại ý cười, đôi mắt dài và hẹp nheo lại đầy bí hiểm.
Ta mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt của ông ấy, “Ai gia… sẽ để tâm tới.”
Ông ta thu lại ánh mắt, động tác xoay quả hồ đào nhanh hơn gấp đôi, “Người suy cho cùng vẫn là người của Sở gia ta, có vinh cùng hưởng, có hoạ cùng chịu.”
Vậy nếu trước giờ ta chưa từng nghĩ đến chuyện vinh nhục này thì sao?
Khi phụ thân rời đi, ông ta còn đi vòng quanh Khương Kì 2 vòng đầy ẩn ý, cuối cùng, sờ vào cằm của Khương Kì, cười mà như không nói:
“Thái hậu thật phong lưu.”
Ta vội vàng kéo Khương Kì ra sau lưng, nhưng Khương Kì lại chủ động đứng ra, hành xử rất đúng mực, không hề ngạo mạn hiếu thắng.
7.
Cốt nhục tình thân, m áu mủ ruột rà, cuối cùng cũng không thể địch lại sự thờ ơ, tàn nhẫn của lòng người.
Nhìn theo bóng lưng phụ thân khuất dần ở cửa cung, ta hất bay chén trà trên bàn, im lặng đứng một hồi lâu giữa đống bộn bề.
Sống trong vinh hoa phú quý, ta chưa có một khắc nào được vui vẻ. Cả ngày, nếu như không phải bị người này lợi dụng, thì sẽ lại là người kia đấu đá.
Không đúng… ta có.
Ta yếu ớt nhìn Khương Kì, đưa tay về phía hắn: “Phải làm sao ngươi mới có thể không rời xa ta?”
Sự nịnh nọt của hắn, sự hài hước của hắn, sự cẩn thận tỉ mỉ của hắn, sự quan tâm chăm sóc chu đáo của hắn, mặc dù là để lấy lòng thái hậu chứ không phải ta nhưng vẫn làm ta suy nghĩ viển vông.
Khương Kì quỳ xuống đất, gột sạch vết trà dính trên váy ta.
Ta dường như ngừng hô hấp chăm chú nhìn hắn ta. Hắn ta trông thanh lãnh tuấn tú, nhưng lại mặc trên mình bộ y phục của hoạn quan trông có chút yếu đuối và bệnh hoạn không thể nói ra. Ở phía đuôi lông mày có một nốt ruồi nhỏ màu nâu, trước giờ ta chưa từng chú ý tới.
Sáng ngày hôm sau, Cố Thời đưa vương phi Sở Trầm đến thỉnh an ta.
Trướng đào rủ xuống, ta dựa vào cánh tay Khương Kì nhìn bóng người lờ mờ ngoài bức trướng, uể oải nói: “Mọi người đều đã thân quen như vậy, thì không cần đến đây vì hình thức, muội muội tốt, tới đây giúp ai gia thay y phục đi.”
Cố Thời ngăn Sở Trầm lại nói: “Vương phi bị mù, chi bằng để bản vương tới giúp.”
Ta vén một bên tấm trướng, tựa đầu cười đắc ý, cảnh xuân chỉ bị mái tóc đen che đi một nửa: “Ai gia rất vui.”
Sở Trầm nắm c.h.ặ.t vạt áo, môi mím c.h.ặ.t, uỳnh một cái quỳ xuống mặt đất.
Ta nhìn nàng ta chằm chằm.
Rất lâu sau, nàng ta mới run rẩy mở miệng: “Mẫu…hậu, để nhi thần.”
Ta nhíu mày, nhất thời không biết nên cảm thấy con người nàng ta ngốc nghếch thật, hay nên trách nàng ta không hiểu phong tình.
Khương Kì đúng lúc đó quỳ xuống, cúi đầu hạ giọng nói: “Nương nương, hay là để nô tài.”
Nhớ đến cảm giác dễ chịu đêm qua, ta lập tức ngừng bỡn cợt, ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng lại có chút sợ bị Khương Kì hiểu nhầm.
Sau khi hai người Cố Thời rời khỏi tẩm điện, ta kéo tay Khương Kì, giải thích, "Ta chỉ muốn tìm cho họ chút rắc rối, không có ý gì khác."
Đồng t.ử của hắn hơi co lại, khóe môi cong lên lộ ra nụ cười đầy xa cách, "Nô tài hiểu."
Mặc xong y phục, ta ra khỏi tẩm điện, đi đến tiền sảnh.
Sở Trầm đã không thấy đâu nữa rồi, chỉ thấy còn lại Cố Thời đang đợi ở đó.
“Sở Sở, nàng giận ta sao?” Hắn ta đi đến trước mặt kéo tay ta: “Nếu như ta lên ngôi nàng vẫn là thái hậu, ta là hoàng thượng, nàng là thái hậu, khoảng cách giữa hai chúng ta chỉ là vài cung điện thôi.”
Ta nheo mắt cười rạng rỡ để che giấu đi sự chán ghét nơi đáy mắt.
“Có lí.”
“Vậy tại sao…nàng lại muốn giúp những lão đại thần cổ hủ đối phó ta?” Hắn bỗng chốc cau mày, bàn tay đang kéo tay ta xiết c.h.ặ.t, xương ta bị kẹp đến đau điếng.
Ta nhịn đau mà đáp rằng: “Ta không biết ngài đang nói gì.”
Hắn nghi hoặc nhìn ta, một lúc sau hắn mới từ từ buông lỏng tay ta ra, nhẹ nhàng xoa cho tan vết m áu bầm.
“Là ta đa nghi rồi, Sở Sở của ta sao có thể cản trở đại nghiệp của ta được chứ. Ta không thể đợi được mà muốn kéo gần khoảng cách với nàng, chi bằng Sở Sở giúp ta g iết hoàng thượng đi.”
Người mà hắn phái tới hạ đ ộc g iết c hết hoàng thượng, lần nào cũng đều báo cáo thất bại.
Không ngờ rằng hắn lại nghi ngờ ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta quay đầu lại nhìn Khương Kì, ánh mắt lộ rõ vẻ si mê: “Hiện tại tâm tư của ta đều đặt hết lên người mỹ nhân này, chuyện của vương gia, ta không có khả năng, cũng chẳng hề có chút tâm sức nào.”
Hắn ta nhìn Khương Kì đầy ẩn ý rồi nâng cằm ta lên: “Xem ra ta phải thường xuyên đến đây hơn, nếu không thái hậu sẽ thật sự quên ta.”
Ta cao ngạo gật đầu cười: “Nên làm như vậy.”
Vừa mới tiễn Cố Thời đi thì lại phải ứng với một vị khách khó nhằn khác - cha ta, tể tướng đương triều.
Sau khi hành lễ đơn giản, ông ấy ngồi sang một bên, xoay qua xoay lại quả hồ đào bóng loáng.
“Thái hậu khi còn là khuê nữ đã rất thông minh, chắc người cũng rõ dụng ý vi phụ đến đấy hôm nay?”
Ông ấy đang nói theo giọng giữa quân và thần, chứ không phải giữa cha và con gái.
Ta cụp mắt xuống, không đáp lại.
“Chuyện của ca ca người, vẫn cần suy tính cho kĩ càng, không thể để cho một nam nhi sống mai danh ẩn tích suốt một đời, người nói xem?”
Phụ thân ta thu lại ý cười, đôi mắt dài và hẹp nheo lại đầy bí hiểm.
Ta mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt của ông ấy, “Ai gia… sẽ để tâm tới.”
Ông ta thu lại ánh mắt, động tác xoay quả hồ đào nhanh hơn gấp đôi, “Người suy cho cùng vẫn là người của Sở gia ta, có vinh cùng hưởng, có hoạ cùng chịu.”
Vậy nếu trước giờ ta chưa từng nghĩ đến chuyện vinh nhục này thì sao?
Khi phụ thân rời đi, ông ta còn đi vòng quanh Khương Kì 2 vòng đầy ẩn ý, cuối cùng, sờ vào cằm của Khương Kì, cười mà như không nói:
“Thái hậu thật phong lưu.”
Ta vội vàng kéo Khương Kì ra sau lưng, nhưng Khương Kì lại chủ động đứng ra, hành xử rất đúng mực, không hề ngạo mạn hiếu thắng.
7.
Cốt nhục tình thân, m áu mủ ruột rà, cuối cùng cũng không thể địch lại sự thờ ơ, tàn nhẫn của lòng người.
Nhìn theo bóng lưng phụ thân khuất dần ở cửa cung, ta hất bay chén trà trên bàn, im lặng đứng một hồi lâu giữa đống bộn bề.
Sống trong vinh hoa phú quý, ta chưa có một khắc nào được vui vẻ. Cả ngày, nếu như không phải bị người này lợi dụng, thì sẽ lại là người kia đấu đá.
Không đúng… ta có.
Ta yếu ớt nhìn Khương Kì, đưa tay về phía hắn: “Phải làm sao ngươi mới có thể không rời xa ta?”
Sự nịnh nọt của hắn, sự hài hước của hắn, sự cẩn thận tỉ mỉ của hắn, sự quan tâm chăm sóc chu đáo của hắn, mặc dù là để lấy lòng thái hậu chứ không phải ta nhưng vẫn làm ta suy nghĩ viển vông.
Khương Kì quỳ xuống đất, gột sạch vết trà dính trên váy ta.
Ta dường như ngừng hô hấp chăm chú nhìn hắn ta. Hắn ta trông thanh lãnh tuấn tú, nhưng lại mặc trên mình bộ y phục của hoạn quan trông có chút yếu đuối và bệnh hoạn không thể nói ra. Ở phía đuôi lông mày có một nốt ruồi nhỏ màu nâu, trước giờ ta chưa từng chú ý tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









